Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 125
Cập nhật lúc: 2026-03-13 09:47:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Văn Thanh chút cảm thán, thực sự thể thích màu hồng .
Cảm giác lấp lánh thực sự là quá tuyệt vời.
Văn Thanh vui vẻ với cả và mợ:
“Con thích món quà , cảm ơn mợ ạ!"
Cậu cả Văn Thanh chút phấn khích lên kế hoạch:
“Mãi mới mong một đứa cháu gái ngoại, ngày mai đưa con bé dạo phố .
tổ chức một bữa tiệc linh đình, thông báo cho tất cả , cháu gái ngoại !"
Cậu hai bước tới với Văn Thanh:
“Đừng để ý tới ông !
Cứ để ông đắc ý !
Ngày mai đưa con cửa hàng xe, chọn chiếc xe con thích, coi như là quà gặp mặt tặng con ?"
Mợ hai bước tới bĩu môi:
“Đợi ông chuẩn quà gặp mặt?
Còn mua xe cho đứa trẻ?
Đứa con gái nào mà thích xe?
mua trọn bộ b.úp bê Barbie cho cục cưng , con xem đây mới là quà tặng cho con gái !"
Văn Thanh những hộp quà chất cao như núi đẩy lên, là những bộ b.úp bê Barbie màu hồng non nớt.
Cô đều chạy trốn , mợ hai vẫn còn đắc ý:
“Những con b.úp bê Barbie đều là bản giới hạn, quần áo chúng mặc và những trang sức bên trong đều là hàng đặt riêng.
Con chắc chắn sẽ thích đúng ?
Ở trong nước con gì nhiều thứ thế để chơi.
Đứa trẻ tội nghiệp của , ước chừng ngay cả b.úp bê cũng lấy một con.
Đến đây , con cứ chơi thoải mái.
với quản lý của trung tâm thương mại bên , cứ hàng mới là gửi đến cho con ngay, vui , cục cưng của ?"
Văn Thanh mãi mới gượng ép nặn một nụ :
“Con cũng khá thích b.úp bê.
Cảm ơn mợ hai, cũng cảm ơn hai ạ!
Con cũng thích xe , chỉ là cần tốn kém ạ.
Còn bằng lái xe của con ở đây dùng ?"
Cậu hai vui vẻ :
“Bằng lái thôi mà, bảo giúp con giải quyết!
Xe cộ ngày mai đưa con chọn, cháu gái của đương nhiên lái chiếc xe sang trọng nhất nhất.
Bây giờ con trưởng thành, tìm bạn trai nhé, tự lái xe dạo khắp nơi mới là quý cô thời thượng nhất hiện nay!"
Anh họ cả lúc mới bước tới :
“Đừng để ý hai của em!
Lái xe nguy hiểm lắm!
Đặc biệt em là con gái, ngày mai để chị dâu họ cùng em và mợ cả dạo phố, đây là quà gặp mặt tặng em, một chiếc thẻ đen giới hạn hạn mức.
Cậu cả và cũng khá kiếm tiền, em cứ cầm lấy mà quẹt thoải mái tiêu thoải mái, mua gì thì mua!
Anh nên chọn gì cho em, là em tự mua !"
Chị dâu họ cả với Văn Thanh:
“Ngày mai chị cùng em dạo phố, em mua quần áo kiểu gì thì chúng mua kiểu đó?
Xe chú mua cho em thì em cứ lái, cùng lắm thì thuê một tài xế kiêm vệ sĩ lái giúp em.
Chị một cô em gái trạc tuổi em, đợi ngày mai chị để hai đứa tiếp xúc, để con bé dẫn em chơi khắp nơi.
Người trẻ tuổi mà, vẫn nên chơi cùng trẻ tuổi!"
Anh họ hai kéo chị dâu họ hai bước tới :
“Để chị dâu hai của em cũng dạo phố cùng em, tiếp xúc nhiều hơn với thành phố cũng , là bác sĩ, giàu như trai .
món quà gặp mặt với cô em họ duy nhất cũng kém .
Đây là một căn biệt thự đại lộ Champs-Élysées, nếu em thấy ở nhà gò bó quá thì cứ đến đó ở một thời gian, một điểm cần chú ý là đừng dẫn bạn trai đến nhé.
Đến lúc đó dượng nhỏ sẽ trách hư em đấy!"
Văn Thanh đầu Văn Vũ một cái, thấy ông gật đầu, Văn Thanh mới nhận lấy chìa khóa và túi hồ sơ, cô với họ hai:
“Cảm ơn họ hai, cảm ơn chị dâu hai!"
Thái độ của chị dâu hai thì chút lấy lệ, chỉ khẽ gật đầu một cái, trực tiếp hất tay chồng , về chỗ .
Văn Thanh cũng cây lớn cành nọ cành , trong nhà thể ai ai cũng thích .
Cho nên cũng để tâm đến thái độ của chị dâu hai.
Ông ngoại mỉm đưa cho vợ một ánh mắt, Hầu Tuyết Cầm bước tới, kéo tay Văn Thanh đến bên cạnh .
Bà dường như đang với Văn Thanh, nhưng là đối diện với :
“Văn Thanh về , cổ phần của công ty theo lệ của các con, sẽ cho con bé 5% cổ phần.
Đây là điều tất cả các con đều , ngoài , sẽ trích thêm 5% cổ phần từ phần của cho con bé.
Các con cũng nguyên nhân, và con bé xa cách 17 năm .
Văn Thanh ở trong nội địa chịu nhiều khổ cực, đây cũng coi như hai già chúng bù đắp cho con bé.
Ngoài , những trang sức mà các con đều , sẽ bù cho con bé một phần.
Ông ngoại con cũng đặc biệt chuẩn cho con bé một phần của hồi môn, bây giờ chia cho con bé ngay mặt các con, đều là một cửa hàng và nhà cửa.
Các con đừng chúng thiên vị con bé quá mức, thứ nhất là vì hơn mười năm qua, trong lòng chúng thấy với con bé.
Một nguyên nhân khác là vì con bé là đứa con gái duy nhất trong nhà, thiên vị con bé một chút là lẽ đương nhiên.
Những như các con điều.
Đáng lẽ khi qua đời, trang sức của sẽ chia thành bốn phần, con gái và con dâu là như .
Bây giờ sẽ để riêng một phần cho cháu ngoại của , nguyên nhân cũng giống như ở .
Có ý kiến gì thì cũng cứ để trong lòng cho , đây là đồ của hai già chúng , cho ai thì cho.
Cũng các con ghen tị là thể ngăn cản !"
Hai họ gần như đồng thanh :
“Bà nội gì ạ?
Bà cho ai thì cho, cho dù cho Văn Thanh hết cũng là lẽ đương nhiên, chúng con phản đối chứ ạ?
Chúng con thương em còn kịp nữa là?"
Hầu Tuyết Cầm tán thành gật gật đầu :
“Các con nghĩ như thì vui !"
Văn Thanh chút cảm thấy khó hiểu như thể trúng giải thưởng lớn gì đó?
Mặc dù con bà ngoại thành hiện thực.
Văn Thanh cảm thấy sức nặng lớn, thấy chị dâu cả và chị dâu hai đều đang bĩu môi ở !
Mười phần trăm cổ phần công ty cảm thấy nhiều nhỉ?
quà của bậc bề ban tặng, cô là bậc con cháu dám khước từ.
Văn Thanh chút bất lực chọn cách im lặng, từ chối thì tạm thời cứ cầm lấy !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-125.html.]
Chương 196 Mùi vị của tiền bạc
Hồ Huệ Mẫn đó trêu chọc Văn Thanh:
“Con xem, dì tặng quà là xong !
Văn Thanh, đợi ngày mai dì về nhà thu dọn một chút.
Xem thứ gì phù hợp với cháu gái ngoại cưng của dì , dì sẽ gửi đến cho con!
Hồi dì đấu giá viên hồng ngọc to như trứng chim bồ câu đó cũng khá , là lấy cái đó nhé!"
Khi Hồ Huệ Mẫn nhắc đến viên hồng ngọc, mắt chị dâu hai đều sáng rực lên, chút xung động thốt :
“Cái đó chẳng dì , con sinh con gái thì cho con quà ?"
Hồ Huệ Mẫn hào sảng xua tay một cái:
“Ai bảo cái bụng con điều, sinh là một thằng con trai chứ?
Đợi vài ngày nữa dì rảnh sẽ thăm đứa con trai thứ hai nhà con, tặng con trai hồng ngọc thì chút cả.
Dì sẽ tìm một món quà khác tặng cho con trai nhà con.
Hồng ngọc vẫn là để dành cho cô con gái cưng nhà thôi.
Văn Thanh cứ ở nhà vài ngày, đợi dì dọn dẹp nhà cửa xong xuôi sẽ đến đón con qua ở với dì vài ngày."
Văn Vũ nhanh ch.óng kéo Văn Thanh , đặt cô lưng che chở.
Ông chút thù địch Hồ Huệ Mẫn:
“Ở với chị cái gì mà ở?
Chị giỏi thì dọn qua đây ở cùng chúng ?
Nếu thì đừng mấy lời đòi đưa con gái ở cùng chị nữa!"
Hồ Huệ Chân cũng vội vàng chạy đến bên cạnh Văn Thanh với chị gái chút khách sáo:
“ thế!
Con bé là con gái em, em sẽ để con bé ở với chị .
Con bé ở với em, ngày mai em đưa con bé dạo phố, mua quần áo cho con bé.
, em thiết kế quần áo cho con bé là , quần áo mua bên ngoài bằng em thiết kế !
Văn Thanh !
Có con?"
Văn Thanh vội vàng ngoan ngoãn gật đầu, chút vui vẻ với Hồ Huệ Chân:
“Dạ , thiết kế cho con nhé, con mua quần áo nữa ạ!"
Sau đó cô đưa cho Hồ Huệ Mẫn một ánh mắt xin , hiệu dì đừng kích thích nữa.
Hầu Tuyết Cầm mỉm cảnh con cái vui vẻ, chỉ Văn Thanh :
“Con cứ ở nhà với con vài ngày, để con thiết kế cho mấy bộ quần áo .
Con cũng ở bên cạnh bà và ông ngoại con nữa, con , ở đây thường ngày chỉ hai già ở thôi.
Họ đều ở bên ngoài, hôm nay là vì con nên mới về đấy.
Cậu cả của con hiện đang ở thành phố N, họ hai và họ cả của con đều phát triển bên đó.
Có dịp con qua bên đó chơi vài ngày, hai của con và các em họ khác đều ở Philadelphia, cũng đều phát triển bên đó.
Họ đều đang học bên đó nên hôm nay mới kịp về.
Con rảnh cũng thể qua đó ở vài ngày.
Dì con thì đúng là con gái gả như bát nước đổ , cũng chẳng ở cùng bà, nhưng quan hệ của dì con với con vẫn , nên mới ở gần .
Thằng bé Steve đó cũng khá, đối xử với dì con tâm ý.
Mắt cũng chớp một cái mua nhà dọn đến ở ngay sát vách em vợ .
Cũng coi như là lòng, ông ở trong nước với con ?"
Văn Thanh gật gật đầu:
“Dượng Steve ạ, dượng còn thường xuyên trò chuyện với con.
Bảo là đợi dượng về sẽ dẫn con săn, dượng một nông trang lớn.
Trong đó trồng nhiều dâu tây, việt quất, nho và các loại trái cây khác, bảo con cứ đến ở chỗ dượng, ăn gì thì hái nấy ạ!"
Hồ Bỉnh Văn vuốt râu:
“Nông trang nhà ba bốn cái, để nghĩ xem?
Hay là tặng con một cái nhỉ?
Cái nông trang trồng trái cây là cái nào nhỉ?"
Cậu cả vội vàng đỡ lời:
“Cái sát ngọn núi lớn đó đấy ạ!
Cũng trồng việt quất, dâu tây, mâm xôi, nho, quýt, cha quên , còn đặc biệt đưa về một loại trái cây kỳ lạ nữa!
Bên đó còn một trang trại r-ượu vang, chi bằng tặng luôn cho Văn Thanh .
Cục cưng ơi, con thích uống r-ượu vang ?"
Văn Thanh cảm thấy đây là rơi nơi nào ?
Một cái nông trang và một trang trại r-ượu tặng là tặng luôn ?
Hồ Bỉnh Văn hài lòng gật gật đầu:
“Đợi một thời gian nữa để cha con đưa con cũng qua bên đó ở một thời gian.
lúc hai em trai con cũng sắp nghỉ hè , cả nhà chúng đều qua nông trang đó ở một thời gian.
Như cả nhà chúng cũng thể chung sống vui vẻ bên , cục cưng?"
Văn Thanh mặt mang theo nụ , ch-ết lặng gật gật đầu, tự chủ lộ vẻ kinh ngạc, đây đúng là mùi vị của tiền bạc mà!
Một bữa cơm ăn xong, ngoại trừ chị dâu hai ngày càng im lặng, bầu khí cũng coi như nhiệt liệt.
Các là đến để nhận mặt Văn Thanh, ngay trong đêm chuẩn về .
Ở nhà còn hai đứa trẻ, bảo mẫu đang trông ở nhà!
Chủ yếu là vì con của họ hai còn quá nhỏ, sợ kích thích Hồ Huệ Chân.
Cho nên căn bản mang theo, con của họ cả ba tuổi , Hồ Huệ Chân từng gặp một nào.
Cậu cả ôm Văn Thanh xoa đầu cô :
“Cục cưng ơi, nhất định đến nhà ở thành phố N chơi nhé.
Ở nhà một thời gian, và mợ cả đều thích con.
Đừng mà quên chúng đấy!"
Văn Thanh ôm cả nũng:
“Con nhất định sẽ tìm mợ mà, cảm ơn cả và mợ cả lặn lội đến thăm con!"
Mợ cả chút lưu luyến Văn Thanh:
“Mợ thực sự bế về quá!
Cục cưng đáng yêu thế , mợ vẫn cam tâm!
Hay là hai đứa cố gắng chút nữa?
Sinh thêm cho một đứa cháu nội gái ?
Cứ theo gương Văn Thanh mà sinh, sinh cho đứa bé yểu điệu, xinh nhé!
Văn Thanh , giờ cứ ở nhà chung sống với một thời gian cho .
Sau đến nhà mợ, mợ dẫn con dạo phố!"