Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 126
Cập nhật lúc: 2026-03-13 09:47:06
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6KzdBtFgET
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Anh họ cả với chị dâu họ cả:
“Hay là chúng cũng sinh một đứa như thế nhé?"
Chị dâu họ cả thẹn thùng gật gật đầu:
“Em cũng một cô con gái xinh như thế .
Thật là ngưỡng mộ dì nhỏ và dượng nhỏ quá!"
Anh họ hai chắc là một gã trai thẳng, trực tiếp dội một gáo nước lạnh lên đầu cha và chị:
“Mọi sinh con gái là sinh con gái luôn chắc, vạn nhất sinh là một thằng con trai thì ?"
Câu , cả liền trực tiếp tặng cho thằng con trai út một cái tát đầu:
“Cái thằng ngốc , thể lời nào cho cha ?
Cha chỉ một đứa cháu nội gái đáng yêu, con sinh cho cha, còn mấy lời hỗn xược!"
Văn Thanh gia đình đ-ánh đ-ánh nháo nháo rời , chú ý tới ánh mắt oán độc khi chị dâu hai cúi đầu.
Cậu hai và mợ hai cũng kéo Văn Thanh vài câu khách sáo cũng .
Hồ Huệ Mẫn khi ăn cơm xong vẫn luôn chuyện với Văn Vũ, Văn Thanh để ý, chắc là bàn giao tình hình của Văn Tòng Tâm và Nghiêm Thiến Như.
Vẻ mặt Văn Vũ ngày càng u ám, rõ ràng trong lòng chút đau buồn.
Hồ Huệ Chân hôm nay tinh thần đặc biệt , Văn Vũ thậm chí dám rơi nước mắt.
Chỉ sợ để Hồ Huệ Chân cảm thấy mà chạy thấy.
Hồ Huệ Mẫn lên lầu nghỉ ngơi, buổi chiều bà cũng bàn giao với cha một tình hình trong nội địa.
Ví dụ như ngôi nhà cũ của gia đình và tình hình của một quen cũ.
Bà còn theo lời dặn của cha xem qua mộ tổ, may mà quê nhà đủ hẻo lánh, dân quê đều cùng một tổ tông.
Mộ tổ họ Hồ ảnh hưởng gì nhiều.
Tình hình nhà ngoại, Hồ Huệ Mẫn cũng quan tâm qua.
Người nhà họ Hầu thông minh, khi nhà họ Hồ chạy trốn về quê .
Đường xá xa xôi, Hồ Huệ Mẫn cũng thời gian một chuyến.
Dù nhiệm kỳ của Steve cũng là ba năm, Hồ Huệ Mẫn vài tháng cũng sẽ nội địa nữa.
Đến lúc đó tính !
Chương 197 Bí mật của nhà họ Văn
Văn Vũ cố gắng gượng dậy với Văn Thanh:
“Chúng ở đây bầu bạn với ông bà ngoại con thêm vài ngày.
Đợi con sức khỏe khá hơn chút nữa hãy về nhà .
Đến lúc đó ba sẽ cho con gặp hai đứa em trai của con.
Nếu chúng nghịch ngợm quấy phá, con cứ việc giáo huấn chúng.
Cứ trực tiếp tay là , cũng cần báo cho ba .
Chúng mà dám phản kháng con, ba sẽ nện chúng.
Đợi chúng sống chung quen thuộc , con hãy một vòng qua nhà cả hai con.
Cũng cần ở lâu quá, chơi vài ngày về.
Được ?"
Hầu Tuyết Cầm thấy lời Văn Vũ thì phì :
“Cứ như đứa trẻ , còn cướp mất con gái chắc?
Kiểu gì con bé chẳng gọi là ba?
Hai cũng chỉ là thôi mà, như đào mất tim gan , đẻ ruột, họ mới là nhất của Văn Thanh, lớn tướng thế mà còn ăn giấm của con gái ?"
Văn Vũ gãi gãi đầu phía gì.
Hồ Huệ Chân ôm chầm lấy Văn Thanh :
“Đây là con gái em, em chia con bé cho bất kỳ ai .
Cậu mợ cũng , ngay cả dì cũng !
, tối nay em ngủ với con gái em.
Văn Vũ qua phòng con trai mà ngủ, thì ngủ thư phòng .
Em cảm nhận hương vị con gái ngủ cùng."
Văn Vũ mặt nhạc phụ nhạc mẫu, cố ý rên rỉ một tiếng:
“Sao Văn Thanh về, đến cái giường cũng mất luôn ?"
Hồ Bỉnh Văn và Hầu Tuyết Cầm mỉm , ngờ Văn Thanh mới về một thời gian ngắn như .
Nhìn cô con gái nhỏ của , dường như đặc biệt bình thường .
Bà giống vẻ gào thét mất kiểm soát như lúc phát bệnh hôm .
Hơn nữa hôm nay bác sĩ cũng trạng thái của bà hồi phục hơn nhiều.
Trước đây nào bà phát bệnh chẳng mất mấy ngày?
Lúc đó mấy ngày liền đều ở trong trạng thái tinh thần hỗn loạn, cho phép bất kỳ ai đến gần.
Hôm nay bà xuất hiện, đều lo lắng, giờ đều thấy chút thể tin nổi?
Nhìn nụ như hoa của cô con gái nhỏ, hai cụ chân thành hy vọng sự trở về của Văn Thanh thể chữa lành tâm bệnh nhiều năm của con gái.
Họ hiện tại vô cùng hối hận, lúc đầu đáng lẽ nên cứng rắn một chút đón cô con gái nhỏ đang m.a.n.g t.h.a.i về nhà .
Lúc đó đáng lẽ nên để Hồ Huệ Chân cắt đứt quan hệ với nhà họ Văn.
Cuối cùng cũng đến nỗi để mụ già nhà họ Văn đó đem đứa trẻ vứt .
Khiến con gái tâm bệnh bấy nhiêu năm, lúc tinh thần bình thường, hai vợ chồng rơi bao nhiêu giọt lệ hối hận?
Hồ Bỉnh Văn ôm vợ rơi lệ lòng vỗ vỗ, hiệu bà tuyệt đối đừng để nước mắt rơi .
Hồ Huệ Chân thấy sẽ khó giải thích.
Bây giờ chỉ thể từ từ từng bước một, để Văn Thanh và cô con gái nhỏ quan hệ ngày càng mật thiết hơn tính tiếp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-126.html.]
Hồ Huệ Chân và Văn Thanh thực sự ngủ trong phòng .
Bà vốn dĩ cần uống thu-ốc điều trị tâm thần khi ngủ, nên nhanh ngủ .
Có lẽ vì Văn Thanh ban ngày ngủ một giấc, cũng lẽ vì vấn đề lệch múi giờ.
Dù Văn Thanh thực sự ngủ .
Đợi ngủ say, cô lặng lẽ dậy, rời khỏi vòng tay của Hồ Huệ Chân.
Tiện tay lấy một chiếc gối ôm đặt lòng , Văn Thanh rón rén rời khỏi phòng, đóng cửa phòng .
Văn Vũ một ngủ trong phòng của hai đứa em trai song sinh bên cạnh.
Khi Văn Thanh qua gõ cửa, ông vẫn ngủ.
Một cầm một chai r-ượu vang đỏ, đang chậm rãi uống.
Văn Vũ uống r-ượu rơi lệ, còn dám thành tiếng.
Nghe thấy tiếng gõ cửa của con gái, ông bảo cô cửa khóa, để Văn Thanh trực tiếp .
Sau đó hiệu cho Văn Thanh đối diện , Văn Vũ lắc lắc ly r-ượu trong tay hỏi:
“Văn Thanh đến uống một ly nhé?"
Văn Thanh gật gật đầu, Văn Vũ nhanh ch.óng mang đến một chiếc ly khác.
Hai cha con cụng ly r-ượu vang, Văn Vũ uống cạn một ly r-ượu.
Nói với Văn Thanh:
“Con tại lúc đó ba theo nhà họ Hồ chạy đến đây ?
Ba thậm chí từng nghĩ đến việc cho bà nội con !"
Văn Thanh lắc đầu, Văn Vũ tiếp:
“Có một việc gia đình ba cho con .
Con gặp ông bà nội con, thực họ mấy thích ba.
Trong mắt họ, đích tôn nhà họ Văn mới là quan trọng hơn.
Lúc gia đình xảy vấn đề, họ đầu tiên nghĩ đến là bảo chị dâu cả bác gái con ly hôn với bác cả con.
Để chị mang những đứa trẻ trong nhà, cùng với hầu hết tiền mặt.
Thực lúc đó chị dâu cả của ba cũng m.a.n.g t.h.a.i , vốn dĩ ba cũng định bảo Huệ Chân ly hôn với ba, về nhà họ Hồ.
cha ba kiên quyết đồng ý, còn lấy c-ái ch-ết đe dọa.
Họ nếu Hồ Huệ Chân cũng , thì những đó chắc chắn sẽ giám sát chị dâu cả nghiêm ngặt hơn.
Lúc đó ba và Huệ Chân tình sâu nghĩa nặng, vốn dĩ cô nỡ rời xa ba.
Lại ba bà nội con dỗ dành vài câu, liền kiên quyết chịu rời bỏ ba nữa.
Nguyện ý cùng chúng ba về quê chịu khổ.
Vốn dĩ khi bỏ rơi con, Huệ Chân bệnh tình nặng đến thế.
Dù trong lòng cô hiểu rõ, chúng ba bỏ rơi con mới là quyết định đúng đắn nhất.
Chỉ là một ngày chúng ba vô tình thấy bà nội con khi lao động mệt mỏi rã rời giường cứ lẩm bẩm một dứt, chúng ba mới tại bà đưa hai chúng ba tách khỏi cha ba?
Vốn dĩ chỉ cần chúng ba bỏ chút tiền, cả nhà thể phân ở cùng .
ba lúc đó kiên quyết trong nhà còn một đồng nào nữa, đều lục soát hết .
Họ mới vợ chồng ly tán.
Chúng ba mới buộc lòng phân về quê cũ, mà đến một nơi xa lạ để lao động cải tạo."
Văn Vũ bắt đầu rơi lệ, ông nhớ rõ giường nửa sống nửa ch-ết lẩm bẩm:
“Lão già ơi ông !
Giờ ông với Văn Thành ở quê khỏe ?
Có tìm cơ hội trốn ?
Quê cũ dù cũng gần biên giới Nga, chỉ cần nới lỏng chút là hai trốn sang đó hưởng phúc ?
ở đây chịu giày vò đau khổ quá!
Có ông với con trai lớn thuận lợi thoát khỏi đám đó ?
mang theo con trai út, con dâu út nhưng phân tán một nửa nhân lực của họ , giờ chúng ở trong trạng thái mất liên lạc, cũng ông sống thế nào?"
Văn Vũ đau khổ với Văn Thanh:
“Ngày đó chúng ba mới , hai chúng ba thực chính là cái b-ia đỡ đ-ạn.
Chúng ba đến để phân tán sự chú ý của kẻ thù, tạo thuận lợi cho cha ba và cả ba trốn thoát.
Mẹ con từ đó về ngày càng im lặng, tinh thần cũng ngày càng .
Cho nên khi nhà họ Hồ đến, ba chút do dự mà trực tiếp theo họ trốn con đường đến Cảng Thành.
Đến tàu ba mới , lúc đó nhạc phụ từng sai bí mật gửi cho cha ba một khoản tiền.
Nghĩa là, ngay cả khi tiền mặt gửi tiết kiệm của gia đình ba còn một xu, dùng tiền nhạc phụ đưa cũng thể hối lộ những đó, để cả nhà ba phân ở cùng .
cha ba vì để phân tán một nửa giám sát kẻ thù, thà rằng đưa chúng ba đến nơi cách xa ngàn dặm, ba trong lòng họ nghĩ gì nữa?
Nếu thì thà rằng ngay từ đầu cắt đứt quan hệ với chúng ba, để chúng ba bớt chịu khổ ?"
Chương 198 Bản đồ kho báu nhà họ Văn
Văn Vũ rót một ly r-ượu vang đỏ nữa uống cạn một , thở dài một cái mới tiếp tục :
“Ba coi trọng trong nhà.
Kéo theo cả con ở trong nhà cũng luôn ba tức bà nội con yêu quý.
Ngày đó chúng ba mới , hai chúng ba căn bản chính là hai quân cờ bỏ rơi.
Dì con lúc về với ba, để yểm trợ việc cả ba mất tích mà hai họ đều ch-ết ở quê .
Ba đoán chắc là cả ba trốn thoát thành công, ngờ họ lên kế hoạch lâu như mới để cả ba trốn thoát thành công, cuối cùng còn đ-ánh đổi cả mạng sống của cha ba!"
Văn Thanh im lặng hồi lâu mới với Văn Vũ:
“Ba ơi, ba nhớ giáo sư Thích Thành Âm ?"