Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 129
Cập nhật lúc: 2026-03-13 09:47:09
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Văn Thanh hề những cảm khái của ông ngoại trong thư phòng.
Lúc cô ngoài thì chút ngây dại, ba chiếc xe màu đỏ thể coi là xe cổ thời đúng ?
Tuy rằng lúc thì chúng là sự tồn tại hợp thời trang, nhưng kiểu dáng y hệt những chiếc xe cổ mà Văn Thanh từng xem tivi thời kiếp khi còn nhỏ.”
Hơn nữa thời đại xe màu đỏ ?
Phải rằng ba chiếc xe bác hai lái đến thì hai chiếc là màu đỏ tươi, một chiếc còn thậm chí còn là màu hồng phấn dịu dàng.
Văn Thanh cảm thấy sắp mệt mỏi về thẩm mỹ , một hai ngày nay tất cả đều chuẩn cho những thứ màu sắc hồng phấn dịu dàng.
Không chỉ là b.úp bê Barbie của bác gái hai, bộ dây chuyền kim cương hồng bác gái cả tặng, còn viên đ-á quý màu đỏ mà dì Hồ Huệ Mẫn hứa hẹn, bây giờ đến cả xe bác hai lái đến cũng là màu đỏ.
Văn Thanh thở dài, cô giải thích thế nào với tất cả rằng là cô bé non nớt, và hề thích màu hồng?
Bác hai thấy Văn Thanh thì vui vẻ vẫy vẫy tay:
“Bảo bối, cháu thích chiếc xe nào?
Chúng giữ chiếc đó!”
Văn Thanh sờ lên ba đường hắc tuyến trán, Hồ Huệ Mẫn cảm thấy khỏe hơn một chút liền vịn tay em gái Hồ Huệ Chân :
“Anh hai, đừng để Văn Thanh chọn nữa?
Em thấy ba chiếc xe đều , là giữ hết ?”
Bác hai ngẩn :
“Cũng , nghĩ nhỉ?
Chọn cái gì mà chọn!
!
Chúng giữ cả ba chiếc xe, cháu cứ luân phiên mà lái là !”
Văn Thanh bắt lấy ba con quạ đen bay ngang qua đầu, đây là thao tác gây lú gì ?
Con còn kịp lời nào mà?
Ba chiếc xe con đều thích, giữ hết ?
Bác hai lên tiếng với Văn Thanh:
“Hay là bây giờ chúng ngoài hóng gió một chút?
Để xem kỹ thuật của cháu thế nào?”
Văn Thanh xoa xoa đầu:
“Bác hai, con vẫn bằng lái xe mà?”
Văn Vũ lái xe về, thấy câu liền :
“ !
Đợi em sắp xếp xong bằng lái xe, đưa con bé quen với kỹ năng lái xe hãy lái những chiếc xe nhé!”
Bác hai khoát tay lớn:
“Không cần !
Văn Thanh lên xe, bác đưa cháu hóng gió!
Chúng lái chiếc màu hồng , lái chiếc màu đỏ !
Trưa nay chúng ăn đồ Tây!”
Lần tất cả đều đưa ý kiến phản đối.
Văn Thanh bất đắc dĩ chạy đến bên cạnh chiếc xe mui trần màu hồng, mở cửa vị trí phụ lái, trực tiếp .
Bác hai vui vẻ vẫy tay với , trực tiếp lái xe đưa Văn Thanh hóng gió.
Lúc Hồ Bỉnh Văn xuống lầu thì chỉ thấy cái đuôi xe ô tô, ông thở dài, thằng hai lớn tuổi thế mà vẫn chẳng điềm tĩnh chút nào.
Văn Vũ vẫy vẫy túi thu-ốc tay, chuyển hướng sự chú ý của nhạc phụ:
“Cha, lúc nãy con bốc thu-ốc, ông Vương già ở tiệm thu-ốc hỏi con phương thu-ốc là ai kê cho?
Con là con gái con, ông tin.
Còn hỏi con con gái bao nhiêu tuổi ?
Con với ông 17 tuổi, ông càng tức giận hơn, con lừa bịp ông .
Nói phương thu-ốc là cha kê thì còn .
Con giải thích đến khô cả cổ mà ông vẫn tin!”
Hồ Bỉnh Văn tức giận, vung tay lên:
“Cậu, tiên đưa thu-ốc cho .
Để bà sắc thu-ốc cho Huệ Mẫn uống.
Văn Vũ, đó lên phòng ông lấy bức chữ Văn Thanh , bức tranh vẽ đây, chúng lý luận với lão Vương già đó một trận.
Để ông xem chữ Văn Thanh nhà chúng , tranh con bé vẽ.
Để ông khỏi tin Văn Thanh nhà chúng thể kê phương thu-ốc!
Lão Vương già đó cứ khoe cháu trai nhà ông tiền đồ thế nào!
Bây giờ ông sẽ cho ông thấy cháu ngoại ông tiền đồ !”
Văn Vũ một tiếng, đưa thu-ốc cho nhạc mẫu lên thư phòng lấy đồ.
Hầu Tuyết Cầm nhận lấy thu-ốc, dặn dò ông lão:
“Ông đừng tranh cãi với lão Vương sinh sự.
Lần ông ông tức đến mức mấy ngày khỏi cửa, ông đừng để ông chọc tức nữa đấy!”
Hồ Bỉnh Văn phẩy phẩy tay:
“Bà đừng quản , là chọc tức ông !
Hôm nay cho ông tức đến bốc khói thì sẽ về !”
Lúc Văn Vũ , trong tay cầm hai cuộn giấy.
Anh chút kinh ngạc hỏi:
“Tất cả những thứ đều do Văn Thanh ?
Chữ , mà bức tranh khí thế bàng bạc, thực sự là Văn Thanh vẽ ?
Con cũng ngờ con gái còn tài hơn cả con.
Nghe Huệ Mẫn con bé sống ở nhà như ý, học nhiều tài lẻ thế nhỉ?”
Hồ Huệ Mẫn :
“Con với , cha nuôi của nhà đó khi còn sống cực kỳ cưng chiều Văn Thanh.
Sau khi ông qua đời, Văn Thanh mới bắt đầu nhà đó xem trọng.
Đặc biệt là khi bà nuôi của con bé tái giá, Văn Thanh sống ở cái nhà đó những năm chắc chắn là như ý.
Con Vệ Hạo nhà đó trọng nam khinh nữ nghiêm trọng, Văn Thanh ép thế họ của nhà đó xuống nông thôn!
Hình như họ còn gả một cô con gái khác cho một đàn ông góa vợ lớn tuổi hơn cả cha cô , còn là một tên đồ tể nữa!”
Chương 202 Lái xe hóng gió
Hồ Bỉnh Văn nhẹ nhàng lắc đầu :
“Sau đừng nhắc đến gia đình đó mặt Văn Thanh nữa.
Hơn nữa bất kể con bé học ở thì cũng chứng tỏ con bé thông minh.
Huệ Mẫn con bé còn tiếng Mỹ, chứng tỏ môi trường học tập đây của con bé hề tệ.
Y thuật cũng khá, đứa trẻ cũng coi như nỗ lực .
Mọi xem con bé học bao nhiêu thứ kìa?
Còn về cha nuôi nuôi gì đó của con bé, đừng nhắc đến mặt con bé nữa, tránh để con bé buồn, con bé sống cuộc sống như thế nào ở nhà họ Văn những năm thì cũng đừng truy hỏi nữa.
Có lẽ đứa trẻ nhắc quãng thời gian đó .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-129.html.]
Bây giờ Văn Thanh trở về , cả gia đình chúng hãy đối xử với con bé, nghiêm túc cho con bé một cuộc sống nhất là .
Đừng những chuyện mặt con bé nữa, coi như tất cả những chuyện đây đều còn nhớ rõ nữa.
Bây giờ điều quan trọng nhất là khiến con bé quên hôn ước với thằng nhóc nhà họ Vệ.
Lúc nãy giọng điệu của con bé, con bé vẻ thích thằng nhóc nhà họ Vệ đó, nếu con bé nhất quyết đòi gả về đó thì chúng đối mặt với cảnh chia lìa cốt nhục nữa.
Từ bây giờ hãy bắt đầu để con bé quên thứ trong nước mới thể đảm bảo con bé sẽ luôn ở đây.
Gả về trong nước thì chúng cũng thể theo !”
Hồ Huệ Mẫn bảo theo bà phòng khách, chút nghiêm túc :
“Thằng bé Vệ Hạo đó trưởng thành thực sự quá trai.
Một đứa con trai mà lớn lên như thì cũng coi như là một sự tồn tại khá yêu nghiệt .
Muốn tìm một thế e là khó khăn.
Chúng vẫn nên nghĩ cách để giữ Văn Thanh bên cạnh thêm vài năm !
Xem xem liệu thời gian thể phai mờ nỗi nhớ của con bé dành cho Vệ Hạo ?
Hay là ở nhà đừng nhắc đến nữa là ?”
Hồ Bỉnh Văn tán thành :
“Được !
Đừng thảo luận chuyện nữa, hai chúng tiên tìm lão Vương già, khoe khoang cháu gái một chút .”
Nói xong, Hồ Bỉnh Văn kéo Văn Vũ .
Hầu Tuyết Cầm xách túi thu-ốc trực tiếp bếp.
Hồ Huệ Chân chút ngơ ngác hỏi Hồ Huệ Mẫn:
“Mọi đang gì ?
Chị một câu cũng hiểu?
Cái gì mà Văn Thanh chịu khổ?
Cái gì mà cha nuôi nuôi?
Còn thằng nhóc nhà họ Vệ là ai?
Ai là Vệ Hạo?
Bảo bối Văn Thanh tại gả cho tên Vệ Hạo đó?”
Hồ Huệ Mẫn lúc mới phản ứng , bao giờ với em gái về thế của Văn Thanh.
bây giờ thế nào đây?
Bà còn cách nào khác liền vội vàng giả vờ ngất:
“Bây giờ đầu chị đau!
Em mau đưa chị về giường !
Chị cảm thấy nôn , em xem sắc thu-ốc xong thì bưng trực tiếp đến cho chị uống nhé.”
Hồ Huệ Mẫn ngắt lời như , Hồ Huệ Chân cũng quên mất việc tiếp tục truy hỏi đến cùng, lo lắng đỡ chị gái về phòng của bà.
Hồ Huệ Mẫn giường cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, bao giờ mới thể cho em gái phận của Văn Thanh đây?
Bác hai Hồ Huệ Dương dẫn Văn Thanh nghênh ngang qua phố, màu sắc hồng phấn dịu dàng của chiếc xe cũng thu hút sự chú ý của đường.
Trên phố ở đây nhiều chiếc xe cổ đủ màu sắc.
một đàn ông lái một chiếc xe mui trần màu hồng nghênh ngang qua phố thì cũng coi như là một cảnh tượng hiếm thấy.
Huống chi bên cạnh còn một cô gái nhỏ nhắn xinh xắn, mặc váy xòe màu hồng, đeo dây chuyền và hoa tai màu hồng.
Hồ Huệ Dương hề để ý, dẫn Văn Thanh dạo khắp nơi trong thành phố.
Đến giờ dùng bữa trưa, ông trực tiếp đưa cô đến một nhà hàng Tây cao cấp.
Vừa xuống xe còn cửa, một ông tây bụng phệ tới, ông dùng tiếng Mỹ hỏi Hồ Huệ Dương:
“Ông tìm một cô bé trông giống b.úp bê Barbie thế ?
Bao nhiêu tiền?
Nhượng cho chơi một chút?
trả phí môi giới cho ông?”
Hồ Huệ Dương tức giận mắng ông một trận bằng tiếng Mỹ, cho ông đây là cháu gái từ trong nước trở về.
Ông tây thấy câu thì tình nguyện dời mắt .
Hồ Huệ Dương hiệu cho Văn Thanh đến cửa khách sạn đợi , ông thỉnh thoảng sẽ xã giao vài câu với ông tây sẽ đến ngay.
Văn Thanh cũng cần thiết vì một chuyện nhỏ mà trở mặt, dù những kinh doanh như Hồ Huệ Dương cũng cần gây thù chuốc oán quá nhiều.
Thế là cô nhanh ch.óng khai, tới cửa nhà hàng đợi bác hai.
Lúc một đàn ông tóc vàng mắt xanh tới, tầm ba mươi tuổi cũng mặc vest giày da, trông cũng khá chính phái, nhưng mở miệng khiến chán ghét.
Anh hỏi Văn Thanh bao nhiêu tiền một đêm?
Còn định ôm lấy Văn Thanh.
Văn Thanh dễ dàng né tránh cái ôm của , dùng tiếng Mỹ mắng vài câu:
“Cái con lợn b-éo , tránh xa !
Còn sẽ báo cảnh sát đấy!”
Người đàn ông kinh ngạc Văn Thanh, chút kiêu ngạo :
“Cô dám đắc tội với , thể khiến cô sống nổi ở đây đấy!
Ít nhất là thể để cô bắt khách ở đây !”
Hồ Huệ Dương từ xa thấy một đàn ông đang quấy rầy cháu gái , vội vàng chạy tới.
Người đàn ông thấy Hồ Huệ Dương thì giật b-ắn , chút run rẩy gọi một tiếng:
“Chào sếp!”
Hồ Huệ Dương phẫn nộ đ-á một cái :
“Mày là ai?
Sao dám trêu ghẹo cháu gái tao?”
Người đàn ông gật đầu khom lưng xin :
“ cô là cháu gái của ngài, là ở công ty chi nhánh quyền ngài, là quản lý bán hàng ô tô.”
Hồ Huệ Dương chút khinh thường :
“Tao tên đầy đủ của mày, còn nữa từ ngày mai mày cần nữa, mày đuổi việc !
Tao thấy mày trong công ty của tao nữa!”
Nghe thấy câu của Hồ Huệ Dương, đàn ông còn cung kính lấy danh từ đưa cho bác hai.
Vừa thấy câu đuổi việc, sợ đến mức mặt xám như tro, một mực cầu xin tha thứ.
Hồ Huệ Dương nhận lấy danh thèm để ý đến nữa, dắt Văn Thanh thẳng nhà hàng.
Sau khi hai xuống, ông mới đùa với Văn Thanh:
“Xem cháu thực sự xinh !
Bác đưa cháu và dì cháu ăn cơm, bao giờ gặp tình huống !
Cùng lắm chỉ là đến bắt chuyện thôi!
Khuôn mặt cháu giống cháu, nhưng đôi mắt thì giống cha cháu, lúng liếng, to tròn.
Nhìn kiểu gì cũng thấy ngây thơ.
Nếu cháu tóc vàng mắt xanh thì chắc chắn thực sự giống mấy con b.úp bê Barbie mà bác gái hai mua cho cháu đấy.
Cháu thích những con b.úp bê đó ?
Những thứ ở trong nước , cũng coi như bác gái hai cháu dụng tâm !”