Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 130
Cập nhật lúc: 2026-03-13 09:47:10
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AACJDFTmcW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Văn Thanh chẳng thích b.úp bê Barbie chút nào, nhưng lời e là tổn thương lòng .
Thế là cô chỉ thể gật đầu:
“Con cũng khá thích những con b.úp bê đó, bác gái hai tặng quà cho con quả thực dụng tâm .
Cảm ơn bác hai và bác gái hai ạ!”
Hồ Huệ Dương :
“Đừng cô nữa.
Chúng gọi món thôi?
Cháu ăn gì cứ gọi?
Bác đưa cháu ăn một bữa ngon!
Ở nhà đồ Trung, ông ngoại bà ngoại cháu ăn quen đồ ngoại!”
Lúc nhân viên phục vụ lên, Văn Thanh cầm thực đơn bắt đầu gọi món trực tiếp.
Hồ Huệ Dương chút kinh ngạc hỏi Văn Thanh:
“Bảo bối, tiếng cháu cũng khá trôi chảy đấy chứ.
Bác còn lo lắng cháu cần bác phiên dịch cho cơ?
Xem bác là lãng phí biểu cảm !”
Văn Thanh :
“Ngôn ngữ của quốc gia con , cũng .
Chỉ cần là thuật ngữ chuyên môn, còn các ngôn ngữ giao tiếp hàng ngày khác thì con vấn đề gì ạ!”
Chương 203 Mỗi đều sự nghiệp riêng
Lúc món chính bít tết bưng lên, Văn Thanh sử dụng d.a.o nĩa một cách thuần thục, lễ nghi ăn đồ Tây hề chút sai sót nào.
Hồ Huệ Dương nhướng mày, chút đắc ý:
“Dù cũng là cháu gái nhà chúng , thông minh giống hệt bác hai .
Cháu ?
Lúc ông ngoại cháu còn trẻ, bác mới mười mấy tuổi ông đưa bác sang Mỹ học tập.
Sau đó bác định cư ở đây mở công ty tự phấn đấu.
Khoảng chừng mười năm đấy nhỉ?
Lúc ông ngoại và bác cả cháu đến, bác vững gót chân .
Không ngờ cháu ngoại bác thông minh giống bác như .”
Văn Thanh nịnh nọt bác hai:
“Bác giỏi giang mà!
Dì với con máy bay lúc về , bác một đơn thương độc mã lăn lộn ở nơi đất khách quê , gây dựng nên một vùng trời riêng.
Cho nên ông ngoại dẫn bác cả, dì, cùng với cha con đến đây cũng thể nhanh ch.óng vững gót chân, đều nhờ bác cả!
Dì bác một lăn lộn mà còn vô cùng thành công, điều đó chứng tỏ sự thông minh tài giỏi của bác!”
Hồ Huệ Dương đắc ý xoa xoa cái bụng lớn của :
“Đó là đương nhiên, bác hề khoác lác với cháu !
Không bác, họ đến đây sẽ bài xích ngay.
Vẫn là bác bám rễ ở đây từ lâu, họ mới bắt nạt!
Có thể thuận lợi phát triển sự nghiệp của riêng ở nơi đất khách quê !
Công ty bên hiện tại cơ bản bác còn quản lý nhiều nữa.
Cũng chỉ giữ hai gara xe và hai nhà máy.
Phía Tây thành phố là một thành phố ô tô.
Trong đó bán đủ loại xe, trong đó là xe mới.
Những mẫu xe mới nhất sẽ vận chuyển đến đó đầu tiên.
Phía Đông thành phố bên , cũng chính là nơi cái thằng thần kinh lúc nãy việc ở gara đó.
Toàn bộ đều bán xe cũ, họ chịu trách nhiệm thu mua xe cũ về khi tân trang một chút, kiểm tra xong xuôi mới bán .
Loại xe hiện tại nghèo ưa chuộng.
Còn của quốc gia láng giềng cũng thích mua xe cũ.
Ngoài vùng ngoại ô một xưởng thu mua xe cũ.
Ở đó là những chiếc ô tô bỏ .
Chúng thu mua với giá thấp, khi tháo dỡ phân loại.
Những linh kiện ích thì dùng để sửa chữa xe cũ, những thứ dùng thì bán phế liệu cho công ty thu mua phế liệu.
Xưởng xe cũ và xưởng thu mua phế liệu đó cháu cần thiết xem .
Khi nào thời gian bác sẽ đưa cháu xem xưởng xe mới, bác thể bảo quản lý bên đó hễ chiếc xe nào thì báo cho cháu qua xem.
Thích thì cứ việc ghi nợ cho bác, lái về nhà, đừng ngại!
Của bác hai cũng thể là của cháu!
Ai bảo thế hệ trong nhà chỉ mỗi cháu là con gái chứ?”
Văn Thanh lịch sự cảm ơn Hồ Huệ Dương, ăn cơm xong Văn Thanh đưa về nhà họ Hồ.
Buổi chiều bác hai còn hẹn với đối tác bàn chuyện ăn.
Không còn thời gian tiếp xúc thêm với Văn Thanh, bác gái hai cũng về nhà từ sớm.
Trọng tâm kinh doanh hiện tại của họ đều chuyển sang bên đó.
Bác hai khởi nghiệp bằng việc bán ô tô, ông đầu tư vài thương hiệu ô tô nổi tiếng , coi như là cổ đông sáng lập của họ.
Ngoài việc ưu đãi về giá xe, các dịch vụ khác cũng ít thuận tiện.
Văn Thanh khâm phục đầu óc của bác , đến mức thể tưởng tượng nổi.
Bán xe mới đành, ông gần như độc quyền phần lớn thị trường mua bán xe cũ và công việc tháo dỡ xe phế thải ở quốc gia .
Bác hai khởi nghiệp bằng việc bán xe.
Sau khi bác cả và ông ngoại đến, cơ bản là dựa bất động sản mà phất lên.
Ông ngoại khá giữ kẽ, luôn thực hiện việc mua bán nhà cũ.
Bác cả đó bắt đầu trở thành nhà thầu xây dựng bất động sản.
Cuối cùng phát triển đến mức nhận thầu xây dựng đường cao tốc và các công trình đường bộ thông thường.
Bây giờ cũng coi như là ông chủ của công ty xây dựng thực lực mạnh ở Mỹ .
Sau khi Văn Vũ đến, ban đầu là giúp đỡ trong công ty bất động sản của nhạc phụ, tự mở doanh nghiệp sản xuất vật liệu xây dựng.
Tuy rằng ít giao dịch nghiệp vụ với bác cả, nhưng dù cũng là công ty kinh doanh độc lập của .
Văn Vũ hiện tại cũng coi là kẻ nhàn rỗi dựa dẫm nhà vợ.
Hồ Huệ Mẫn và Hồ Huệ Trân khi kết hôn quan hệ .
Sau khi đến Mỹ, hai chị em lượt mở thẩm mỹ viện và công ty thiết kế cửa hàng thời trang.
Thẩm mỹ viện một phần vốn đầu tư của Hồ Huệ Trân, công ty thiết kế thời trang cũng cổ phần của Hồ Huệ Mẫn.
Hai chị em coi như tương trợ lẫn , giúp đỡ trong sự nghiệp.
Tất nhiên đáng để nhắc tới là, bác cả, bác hai, Văn Vũ và Hồ Huệ Trân, Hồ Huệ Mẫn đều coi như là hai bàn tay trắng, khởi nghiệp từ con .
Sự hỗ trợ duy nhất của Hồ Bỉnh Văn là một khoản tiền vốn giống hệt cho tất cả .
Thua lỗ thì thành thật thuê, kiếm tiền thì cần trả tiền vốn cho Hồ Bỉnh Văn.
Văn Thanh về nhà tiên thăm Hồ Huệ Mẫn, xác định các triệu chứng của bà giảm bớt nhiều.
Hẹn ngày mai sẽ tiếp tục điều trị cho bà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-130.html.]
Văn Thanh chào hỏi xong mới về phòng .
Vào buổi chiều, trong nhà khách đến.
Người đến là em gái của vợ bác cả.
Tên tiếng Anh của vợ bác cả là Alice, cô gái tên là Amy.
Amy rõ ràng thường xuyên nhà họ Hồ, khi đến hề khách sáo sai bảo quản gia bưng lên cho một đĩa trái cây và một ly cà phê.
Cô còn chỉ huy một cách hề khách sáo đối với Văn Thanh xuống lầu:
“Cô xuống ăn trái cây cùng ?
Có hiểu ?”
Văn Thanh chút ngơ ngác, đây rốt cuộc là nhà của ai ?
Sao hề một chút ý thức tự giác nào của một khách ?
Lúc Hầu Tuyết Cầm thấy Văn Thanh đang ngẩn ngơ, chỉ kéo Văn Thanh giới thiệu vị khách đến:
“Đây là em gái của Alice vợ bác cả con, Amy.
Con gọi quen thì cũng thể gọi cô là Tiểu Mễ, tên gốc của cô là Lý Tiểu Mễ.
Vợ bác cả con tên là Lý Tiểu Lệ.”
Amy chút nũng dậm dậm chân với Hầu Tuyết Cầm:
“Mọi cứ gọi con bằng cái tên quê mùa đó!
Cha con cũng chịu đổi miệng!
chị con , cô em gái mới đến tên tiếng Mỹ ?
Hay là để con đặt cho cô một cái nhé?
Muốn giao lưu xã hội ở đây thì thể tên của riêng , nếu sẽ bạn học nhạo đấy!
Em gái, còn cần học ?
Là cấp ba cấp hai?”
Văn Thanh đột nhiên cảm thấy chút chán ghét, cô trực tiếp dùng một tràng tiếng Mỹ lưu loát với Amy:
“ tên nước ngoài của riêng , giáo viên đây của gọi là Elizabeth!”
Sau đó đột nhiên cô dùng một loại ngôn ngữ khác :
“ là của quốc gia chúng , tiếng của các nghĩa là cảm thấy đó là chuyện gì vinh quang cho lắm!
Chỉ là hy vọng thuận tiện cho việc giao lưu mà thôi!”
Nhìn Amy đang ngơ ngác, Văn Thanh dịch câu đó dùng tiếng Trung cho Amy .
Sau đó phần đắc ý :
“Đây là tiếng Ý!”
Sau đó Văn Thanh đổi sang một loại ngôn ngữ khác dùng giọng điệu tương tự những lời tương tự:
“Đây là tiếng Tây Ban Nha!
còn tiếng Trung Đông, nước Mỹ, nước Anh, nước Hoa Anh Đào, nước Kim Chi, tiếng Đức, ừm, cần biểu diễn một lượt cho chị xem ?
Còn nữa nghiệp cấp ba , những gì cần học chỉ là đại học mà thôi, tối qua và cha thảo luận qua, ông sẽ sắp xếp trường học cho , sẽ đại học để học tập.
Còn vấn đề gì nữa , chị Amy?”
Amy ngượng đến mức đỏ cả mặt.
Để hóa giải sự luống cuống của , cô trực tiếp với Hầu Tuyết Cầm:
“Bà Hồ, con lên lầu xem dì Huệ Mẫn một chút, dì bệnh ?”
Chương 204 Bà thích cô cho lắm
Sau đó Amy trực tiếp chạy mất.
Hầu Tuyết Cầm bóng lưng cô chạy , hạ thấp giọng với Văn Thanh:
“Con cũng thích nó ?
Bà cũng thích nó cho lắm.
Đứa trẻ chút tí tí tởn!
Còn chút sùng ngoại, cảm thấy cao hơn khác một bậc .
Bà thích !
dù cũng là em gái của vợ bác cả con, bà cũng quở mắng nó, cứ mặc kệ nó là !
Cho dù nó gì con cứ coi như thấy!”
Văn Thanh gật đầu, quả thực loại gì cần để tâm.
Nói lớn là quên gốc gác, nhỏ là sùng ngoại!
Văn Thanh cũng thích một mà còn vô cùng thiếu giáo dưỡng, rõ ràng là đến nhà khác mà coi là ngoài.
Bà cụ kéo Văn Thanh lên lầu, phòng của Văn Thanh, khi bà cụ đóng cửa mới :
“Con cần ngoài .
Đến lúc ăn tối bà sẽ bảo lên gọi con thì hẵng xuống.
Cô gái tên Amy đó con ít tiếp xúc với nó thôi.
Bà luôn cảm thấy nó chính đính cho lắm, nào đến cũng mục đích cả.
Luôn lấy cái gì đó mới chịu!
Không tìm con đòi hỏi những bộ quần áo mẫu mới nhất, thì là tìm dì con mượn đồ trang sức.
Còn luôn nghĩ đến chuyện theo dì con tham gia các bữa tiệc, nào cũng khiến Mẫn Mẫn khó xử.
Đưa nó cùng ?
Giới thiệu thế nào đây?
Không đưa nó ?
Nó cứ chằm chằm đầy mong đợi.
Mẫn Mẫn ép tổng cộng mới đưa nó dự vũ hội hai , bao giờ đưa nó nữa.
Sau nó liền yêu đương với một đứa cháu trai của Steven, kết quả đối phương quyền thừa kế gia tộc, hai ầm ĩ chia tay.
Cuối cùng còn kéo cả dì con cuộc, cho dì con họ thấy nó là thấy phiền.
Khổ nỗi thể nể mặt vợ bác cả con đúng ?
Dù nó cũng là con muộn mà cha vợ bác cả con ngoài 40 tuổi mới , nuông chiều thể thống gì cả.
Loại gì cần thiết để kết bạn, con đừng qua quá nhiều với nó, nó đến thì con cứ một cái thôi.
Chủ yếu nhất là nếu nó tìm con mượn đồ trang sức mượn quần áo, tuyệt đối đừng để ý đến nó.
Chúng bà thấy nó là chút vui, khổ nỗi sắc mặt.
Nó tìm con đòi những bộ lễ phục mẫu mới nhất, nếu cho mượn thì chỗ bẩn, thì là chỗ rách.
Mấy cuối cùng đều là đích bác cả con tự bỏ tiền mua bộ lễ phục đó, gửi đến nhà nó.
Kết quả còn hiểu cái ám chỉ ngầm , cứ một mực với vợ bác cả con là dì hai thích nó.
Bộ lễ phục mặc qua là lập tức mua tặng cho nó luôn.
Bà cũng từng thấy cô gái nào mặt dày như thế ?
Hôm nay chuyện gì?
Lại chạy đến chỗ chúng .
Cô gái thực dụng.
Không lợi lộc thì , hám lợi.
Được , bà về phòng đây, ừm, nó đến con nhất cũng đừng lộ diện, cứ để dì con đối phó với nó !”