Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 131

Cập nhật lúc: 2026-03-13 09:47:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AACJDFTmcW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Văn Thanh gật đầu, quả nhiên còn lộ diện nữa.

 

Một lát liền thấy Hồ Huệ Trân tới gõ cửa, Văn Thanh mới mở cửa.

 

Liền kéo khỏi phòng, đến căn phòng cuối cùng của hành lang.

 

Nơi đó là phòng thiết kế của Hồ Huệ Trân ở nhà cha , ở nhà riêng của bà cũng một phòng.”

 

Một lát , hai con thấy Amy gõ cửa bên ngoài phòng Văn Thanh:

 

“Văn Thanh em ở trong phòng ?

 

Chị xem một chút, lúc căn phòng đang sửa sang, chị thấy nó !

 

Bây giờ chị thể tham quan một chút ?”

 

Văn Thanh một cái, Hồ Huệ Trân lắc đầu, hai trong phòng việc uống , ăn điểm tâm, ý định .

 

Một lát , Amy chạy qua phòng Hồ Huệ Trân gõ cửa hồi lâu.

 

Cũng nhận phản hồi, cô chút nghi hoặc chạy tới ngoài phòng việc gõ cửa.

 

Amy dám phòng việc, nhà họ Hồ đều dám phòng việc của Hồ Huệ Trân.

 

Amy cũng ngoại lệ, cô trực tiếp đợi bên trong phản hồi mà bắt đầu tự lẩm bẩm:

 

“Dì Huệ Trân, con tìm việc , dì thể tìm cho con vài bộ quần áo phù hợp để mặc phỏng vấn ?”

 

Hồ Huệ Trân chút vui trả lời:

 

“Không , đừng phiền !

 

Đi xa một chút!

 

Bản thiết kế của còn vẽ xong !”

 

Amy ở bên ngoài rõ ràng là do dự một lát, một lát , tiếng bước chân xuống lầu vang lên.

 

Quản gia lúc mới thích hợp hỏi cô :

 

“Tiểu thư cô ?”

 

Amy còn chút cam lòng :

 

“Dì cả bệnh, dì út vẽ tranh, Văn Thanh cũng thèm để ý đến con.

 

Còn bà cụ ạ?”

 

Quản gia trong lòng hiểu rõ:

 

“Văn Thanh tiểu thư thèm để ý đến cô, mà là đưa phòng việc .

 

Nói là dùng cô mẫu, mặc thử mấy bộ quần áo bà thiết kế.

 

Đại tiểu thư khỏe, bà cụ nhà chúng trông nom cô cả nửa đêm nên cũng khỏe .

 

Bây giờ đang nghỉ ngơi, nếu chuyện gì thì cô về !

 

Mấy ngày nay đừng đến phiền thời gian đoàn tụ của con họ.

 

Cô cũng tiểu tiểu thư nhà chúng vất vả lắm mới tìm .

 

Mọi đều bận rộn để quen với cô .

 

Đại tiểu thư bệnh, cảm thấy thực sự khỏe !

 

Những như chúng còn thời gian, thì chủ nhân càng thời gian .”

 

Amy lầm lũi , đột nhiên thấy chiếc xe mui trần màu hồng ở bãi đậu xe trong sân:

 

“Cái của ai ?

 

Đỗ ở đây thì tiếc quá, là cho mượn lái vài ngày nhé?”

 

Quản gia bĩu môi:

 

“Đây là quà gặp mặt mà nhị lão gia hôm nay mới gửi đến cho tiểu tiểu thư đấy.

 

Chúng dám tự tiện quyết định mà đem xe cho mượn .

 

Nếu để nhị lão gia , chẳng sẽ mắng ch-ết chúng ?

 

Tiểu tiểu thư mới lái hóng gió một vòng, cô mượn mất , lời để chúng giải thích thế nào đây?”

 

Amy bĩu môi:

 

“Bác hai còn khá cưng chiều cô đấy.

 

Nhanh như gửi đến mẫu xe mới nhất .

 

Lại còn là màu hồng, con từng thấy loại xe màu phố nhỉ?”

 

Quản gia chút đắc ý :

 

“Chắc là thế giới cũng chỉ một chiếc thôi nhỉ?

 

Là nhị lão gia nhà chúng đặt màu sắc ở xưởng ô tô từ lâu .

 

Nhị lão gia từ sớm là dành một bất ngờ cho tiểu tiểu thư khi trở về!

 

Chúng thấy nó , đây là cô gái duy nhất của gia đình chúng mà chẳng lẽ chào đón ?”

 

Amy chút sượng sùng đến bãi đậu xe, trong xe liền gọi điện thoại cho chị gái để kể khổ:

 

“Hôm nay em đến nhà bà nội chị , nhà chị thêm một đứa con gái của dì út, là em liền chào đón ở cái nhà nữa ?

 

Nghe quản gia bác hai chị còn đặt riêng cho cô một chiếc xe mui trần màu hồng, em thấy , lắm, còn là mui trần nữa.

 

Em mượn lái một chút.

 

Quản gia đều tỏ thái độ khinh khỉnh với em!”

 

Vợ bác cả ở đầu dây bên mắng em gái:

 

“Chị với em là con gái dì út nhà chồng chị từ trong nước sang bên .

 

Chẳng bảo em đừng đến bên đó nữa ?

 

Kể cả khi nó đến, em cũng chẳng chào đón cho lắm .

 

Nếu nể mặt chị, và cái nhà đó cũng con gái, thì em đến đó cũng chẳng cửa .

 

Bây giờ tình hình càng khác , khi Văn Thanh về nhà, con bé chính là cô gái duy nhất của nhà chúng đấy.

 

Cha chồng chị và ông nội chồng chị thấy con bé đều cưng chiều hết mực, em đừng trêu chọc con bé!

 

Nhỡ , rể em chắc chắn cũng bảo vệ con bé đấy!”

 

Chương 205 Cần tìm hiểu cho rõ ràng

 

Amy ở bên hoài nghi:

 

“Anh rể còn bảo vệ em ?

 

Cái Văn Thanh gì đó mới trở về, coi trọng như ?”

 

Vợ bác cả suýt chút nữa quát lên trong điện thoại:

 

“Hôm qua nó về nhận 10% cổ phần của công ty đấy.

 

Em nghĩ , cái chẳng giường cũng ăn mặc ?

 

Em ông nội chồng chị và ông cụ nhà chị vẫn phân gia, nghĩa là 10% cổ phần nó nắm giữ còn bao gồm cả cổ phần công ty xây dựng của nhà chúng nữa.

 

Lúc chúng chị kết hôn, ông cụ mới cho chúng chị 5% cổ phần thôi.

 

Sau em chồng chị cũng thế!

 

Văn Thanh là một cô gái mười sáu mười bảy tuổi, hiện tại giá trị gia hàng chục triệu .

 

Vấn đề là lúc công bố, cha chồng chị, chồng chị bao gồm cả bác hai bác gái hai đều hề phản ứng gì.

 

Chồng chị càng hừ một tiếng nào, còn lộ vẻ tán thành.

 

Không chỉ em chồng chị cũng thế, còn tặng Văn Thanh một căn nhà quà gặp mặt nữa.

 

Em thấy mặt của cô em dâu thứ hai nhà chị dài như mặt lừa luôn .

 

Thế mà cũng chẳng ai dám hé răng nửa lời .

 

Nghe lời chị, ít đến nhà họ thôi.

 

Người thiên kim đại tiểu thư của riêng , còn thích con cái nhà khác chắc?

 

Em đừng tìm lấy sự khó chịu nữa!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-131.html.]

Amy bĩu môi:

 

“Em , ít đến.

 

Chẳng dì út tìm cho em vài bộ quần áo .

 

Để em phỏng vấn, nơi em tìm việc là một công ty lớn đấy.

 

Hay là chị cho em ít tiền ?

 

Không , tại ?

 

Cái gì chị còn tặng quà gặp mặt cho cô á?

 

Ái chà, trời đất ơi!

 

hàng chục triệu cổ phần ?

 

Sao còn cần tặng quà gặp mặt nữa?

 

Được , , em , em tìm đòi !

 

Tạm biệt chị!”

 

Cúp điện thoại, Amy cam lòng đầu căn biệt thự nhà họ Hồ một cái.

 

Lái chiếc xe của vui trở về nhà tìm cha đòi tiền mua quần áo.

 

Văn Thanh hề kéo thêm một làn sóng thù hận, nhưng đây cũng là do lòng tham của hai chị em đó dẫn đến.

 

Vốn dĩ tất cả những thứ đều thuộc về Văn Thanh.

 

Người nhà họ Hồ đều thích Amy tham lam vô độ, chỉ là vì nể mặt Alice vợ bác cả của Văn Thanh mà trở mặt thôi.

 

Hồ Huệ Mẫn lúc tới gõ cửa, Hồ Huệ Trân xác nhận là bà mới mở cửa.

 

Hồ Huệ Mẫn mang theo vài phần giọng điệu trêu chọc :

 

“Hai con cô đều trốn hưởng thanh tĩnh, khổ cái bệnh là đây !”

 

Hồ Huệ Trân thản nhiên :

 

“Chị nó phiền thế nào mà, chị cứ là chị bệnh , tiếp nó!

 

Chẳng mặt dày mày dạn như thế, gia đình giáo d.ụ.c kiểu gì ?”

 

Hồ Huệ Mẫn :

 

“Em tưởng ai cũng giống nhà chúng , sang đây nơi đất khách quê , ai mà chả lăn lộn cho qua ngày?

 

Đồ đạc nhà họ mang từ trong nước sang đều bán gần hết .

 

Nghèo rớt mồng tơi, cũng chính là nhờ đứa cháu trai lớn của chúng lấy con gái nhà họ, đưa 2000 tiền sính lễ.

 

Nếu thì ở cái thành phố tấc đất tấc vàng , họ sống nổi ?

 

Bây giờ nhân công bao nhiêu tiền ?

 

Nghe cháu dâu lớn mỗi tháng còn trợ cấp cho nhà đẻ 100 đồng tiền sinh hoạt phí?

 

Hôm chị dâu cả còn phàn nàn mặt chị con dâu chị kiếm tiền, mà tiêu tiền thì khá lợi hại đấy!

 

Chị khuyên bà mãi mới đỡ một chút, cô cháu dâu cũng khá .

 

Hơn nữa sinh cho nhà chúng thằng cháu đích tôn.

 

Thực nhà vợ của thằng cháu thứ hai điều kiện cũng khá , chị thấy tầm mắt cũng hạn hẹp nhỉ?”

 

Hồ Huệ Trân lắc đầu:

 

“Hai họ em đều thích cho lắm, tầm mắt đều hẹp.

 

Lần nào đến công ty may mặc cũng lấy danh nghĩa của em yêu cầu lấy quần áo mi-ễn ph-í.

 

Em mở cơ sở từ thiện ?

 

Làm thể cho phép hành vi phá hoại quy tắc như ?

 

Thực sự khiến chán ghét!

 

Không mua nổi quần áo thì đừng mặc!”

 

Hồ Huệ Mẫn bất đắc dĩ :

 

“Chứ còn gì nữa?

 

Chị đưa cho họ thẻ của thẩm mỹ viện, khổ nỗi tự mi-ễn ph-í vẫn hài lòng.

 

Tự thì thôi , còn dẫn cả nhà yêu cầu mi-ễn ph-í.

 

Chị cũng chẳng miêu tả thế nào nữa?

 

Mẹ vợ nó chạy , chị vẫn thể nhẫn nhịn cho mi-ễn ph-í.

 

Còn họ hàng hang hốc của nhà họ đều chạy đến, là cô nó, là chị dâu nó, là em họ nó, chị đều thấy hổ cho nhà họ.

 

Vợ thằng cháu thứ hai, nhà họ còn khá hơn, cũng chỉ vợ nó cầm thẻ của con dâu thứ hai hưởng chút lợi lộc thôi.

 

Chị cũng nhắm mắt cho qua , cháu trai lớn của chúng cũng tội nghiệp, giúp nhà đẻ vợ nó bù lỗ bao nhiêu ?

 

Bộ lễ phục mà em gái cô lấy từ chỗ em hỏng, nào chẳng nó bỏ tiền đền.

 

Chỉ đám che mắt, còn tưởng là em tay hào phóng tặng họ bộ lễ phục hội nữa chứ?”

 

Hồ Huệ Trân chút bất đắc dĩ :

 

“Nếu thì đây?

 

Nếu chuyện đặt nhà chúng , để Văn Vũ thanh toán hóa đơn cho cô chị vợ , chẳng cũng thành thật mà !

 

Lẽ nào còn chạy đến với em chắc?”

 

Hồ Huệ Mẫn lắc đầu:

 

“Vẫn là một tiếng, để tránh nhà hiểu rõ, bản còn mù tịt.

 

Nói thật lòng, chị còn lo lắng quan hệ của hai đứa nó liệu duy trì nổi ?

 

Thằng cháu lớn cha nó nuôi dạy chút bủn xỉn , thể hào phóng giúp cô dọn dẹp bãi chiến trường lâu như , là nể mặt lắm !

 

Chị lo lắng cứ kéo dài thế , thằng cháu lớn chịu nổi nữa, đến lúc đó chẳng càng rắc rối ?

 

Vì nhà đẻ mà đến mức cãi vã, thì đúng là sống nổi !”

 

Hồ Huệ Trân thở dài:

 

“Em cũng thế nào?

 

Chị nhớ hồi chúng còn ở quê, nhà đẻ của chị dâu cả nhà họ Văn cũng thường xuyên đến vòi vĩnh, cha chồng chúng cho nhà họ bao nhiêu thứ?

 

Cuối cùng còn để bộ gia sản cho chị dâu cả, để chị dẫn con cái thoát ly quan hệ với chúng ...”

 

Văn Thanh phát hiện chủ đề của hai chị em họ đổi, sợ nhớ chuyện cũ nên vội vàng tìm cách cứu vãn:

 

“Con bà ngoại em gái của chị dâu cả còn từng yêu đương với cháu trai của dượng Steven ạ?”

 

Hồ Huệ Mẫn khẩy một tiếng:

 

!

 

Lúc đầu nó tưởng cái thằng tên Jack đó cũng giống như Steven, là con trai trong nhà.

 

nước ngoài và nước giống .

 

Những quyền thừa kế trong gia đình họ mới tư cách phân chia tài sản.

 

Thằng cháu Jack của Steven là con riêng, lấy quyền thừa kế tài sản chứ?

 

Có thể nuôi nó lớn là ân điển , huống chi cha nó còn qua đời !

 

hiện tại ruột của nó, thể bảo vệ nó ?

 

Cái đứa Amy đó chẳng chút tầm nào cả, yêu đương sống chung với mới phát hiện điểm .

 

Cũng coi như là tiền mất tật mang!

 

Cuối cùng nó còn dám mặt dày tìm đến dì, dì ở giữa đóng vai trò mai mối.

 

Trời mới dì và thằng cháu Jack của Steven cơ bản là chẳng quen gì cho lắm.

 

Cháu mà hỏi dì, gia đình Steven rốt cuộc bao nhiêu đứa cháu trai cháu gái?

 

chịu ch-ết!

 

Nói thật lòng dì còn chẳng nhận hết chị em nhà ông nữa là.”

 

 

Loading...