Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 135

Cập nhật lúc: 2026-03-13 09:47:16
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tần Thư Hiên là khó xử nhất, mãi đến tận gần đây mới căn bản con đẻ của cha .

 

Chẳng trách họ nhẫn tâm đẩy xuống nông thôn như ?

 

Khó khăn lắm mới gặp ruột, nhưng bà tái giá từ lâu, một gia đình mới.

 

Anh chị cũng đều kết hôn sinh con, dường như ở tận ba gia đình, nhưng chẳng gia đình nào chỗ dung cho .”

 

Tuy nhiên hiện tại Tần Thư Hiên thích nghi , chân thành chào hỏi vợ chồng Văn Võ, nhận bao lì xì từ Hồ Huệ Chân và thành thật cảm ơn.

 

Anh xoay với Văn Thanh:

 

“Đã lâu gặp!

 

Không ngờ và em em họ?”

 

Văn Thanh chút bất lực :

 

“Em cũng ngờ quan hệ họ hàng với , lúc luôn lớn tuổi hơn em, hóa là vì cần xuống nông thôn nên họ đổi tuổi cho .

 

Vậy nên thực chúng bằng tuổi , chỉ là sinh tháng lớn hơn thôi.”

 

Tần Thư Hiên em họ đầy vẻ bất đắc dĩ:

 

“Nhiều năm gặp, gặp chào hỏi thế .

 

Trong lòng cảm giác như phận trêu đùa !”

 

Văn Thanh :

 

“Có lẽ phận trêu đùa, mà là món quà may mắn dành cho thì ?”

 

Tần Thư Hiên tiếp lời thế nào, càng hiểu ý tứ trong câu của Văn Thanh.

 

Tần Thư Hiên, đúng, ở đây nên gọi là Văn Hiên .

 

Con cái nhà họ Văn thì tên là Văn Hiên, khi nhận , Tần Mạn quyết liệt yêu cầu đổi tên.

 

Văn Thanh thấy Tần Thư Hiên thì thầm lẩm bẩm trong lòng, cô cũng ngờ em họ với nam chính trong sách, càng ngờ bao nhiêu năm một nữa tiếp xúc với Tần Thư Hiên, , là Văn Hiên.

 

Điều cũng khiến cô một nữa nhận rằng, cuốn sách đó trở thành quá khứ .

 

Hơn nữa, những tình tiết trong sách hiện giờ đều trở nên chút kỳ quặc.

 

Tần Mạn ngạc nhiên hỏi Văn Hiên:

 

“Con quen em họ con ?”

 

Văn Hiên hào phóng :

 

“Chúng con cùng cắm chốt ở một nơi, coi như là bạn bè quen từ sớm.

 

Con ngờ em là em họ của .

 

Em còn là trụ cột của đoàn văn công nữa, con mấy bài hát đều là do em sáng tác và biểu diễn đấy!”

 

Văn Thanh hào phóng chào hỏi Tần Mạn, gật đầu hiệu với các chị.

 

Tần Mạn giống vợ chồng Văn Võ, nghĩ đến việc chuẩn quà gặp mặt.

 

Đối mặt với lời chào của Văn Thanh, bà chỉ thể ngượng ngùng.

 

Con trai con gái bà cũng giống bà , chẳng chuẩn gì cả.

 

Nhìn nụ gương mặt Văn Thanh, nghĩ đến bao lì xì trong tay các con , bầu khí nhất thời trở nên chút gượng gạo.

 

Cũng may của bộ phận liên quan nhanh ch.óng đến đông đủ.

 

Gia sản nhà họ Văn phong phú, chỉ riêng bất động sản trả mấy chỗ.

 

Đó là bao gồm những cửa hàng công hữu hóa từ lâu, hiện giờ cách nào .

 

Chương 211 Phân chia gia sản nhận

 

Hiện tại sáu căn nhà và sáu cửa hàng, còn một gia sản ban đầu tịch thu và niêm phong nhiều năm.

 

Phần gồm bốn chiếc rương lớn, bên trong món gì cũng , đồ sứ, bình hoa, đồ đồng, một hộp trang sức, vân vân.

 

Còn một khoản tiền là tiền lương của vợ chồng Văn Tòng Tâm và Nghiêm Thiến Như.

 

Trước khi Văn Thành gán mác thành phần , ông cũng công việc và lương bổng, cũng truy lĩnh bộ.

 

Đương nhiên phần liên quan gì đến Văn Võ.

 

Tần Mạn trân trân bộ gia sản vốn dĩ thuộc về họ chia hai phần một cách vô cớ.

 

cam tâm đến mấy, bà cũng chỉ thể mỉm ký tên hồ sơ bàn giao.

 

Vì nhà ở và cửa hàng đều là sáu chỗ, mỗi bên lấy ba chỗ, họ cũng kén chọn, tự dựa vận may để bốc thăm.

 

Tần Mạn cũng ôm đồm bất kỳ tài sản nào, sự chứng kiến của , bà chia tài sản thành ba phần đều .

 

điều khiến tất cả những mặt kinh ngạc là bà chia nhà ở và cửa hàng cho con gái Văn Thư.

 

Chỉ đưa cho cô một khoản tiền, nhà ở hai chỗ đưa cho con trai lớn Văn Minh, một chỗ khác cho Văn Hiên.

 

Cửa hàng thì hai chỗ đưa cho Văn Hiên, một chỗ cho Văn Minh.

 

Những thứ khác bà trực tiếp chia đôi theo danh sách, phần của gia đình thì chia cho hai con trai mỗi một phần, chỉ chọn một hộp trang sức nhỏ trong đó đưa cho Văn Thư kỷ niệm.

 

Nhìn qua thì vẻ công bằng chính trực, nhưng ngoài việc thể hiện sự trọng nam khinh nữ, nó còn thể hiện lòng riêng của bà .

 

Nhà ở thể mua bán và cho thuê, còn cửa hàng hiện giờ cho phép kinh doanh cá nhân, cho thuê cũng chẳng ai thuê.

 

Tần Mạn chút do dự đưa cho Văn Hiên hai cửa hàng, đối với hiện giờ thì chẳng tác dụng gì.

 

Mặc dù trong mắt Văn Thanh, Văn Hiên hời lớn.

 

Văn Thư gần như bày tỏ sự bất mãn, rõ ràng kết quả .

 

Chồng cô thấy tiền là mắt sáng rực lên, cũng quan tâm việc chia những thứ khác cho vợ .

 

Có thể thấy tán thành cách phân chia như của vợ.

 

Văn Võ quyền can thiệp chuyện , nếu con chị em họ thương lượng xong thì ông coi như thấy.

 

Ông ký tên tất cả hồ sơ giao cho nhân viên công tác, xác định bộ nhà ở và cửa hàng đều tên Văn Thanh.

 

Sau đó với một câu, khi nào thời gian cùng với , trực tiếp rời .

 

Nhân viên công tác còn đổi tên tất cả nhà ở và cửa hàng sang tên chia mới thể phát xuống.

 

Tiền và đồ đạc phát đến tận tay, phân chia thế nào là việc của chính họ.

 

Sau khi Văn Võ nhận đồ, tài xế kiêm vệ sĩ mà Hồ Huệ Mẫn sắp xếp cho ông đưa lên xe.

 

Văn Thanh theo cha , vẫy tay chào tạm biệt bác gái và các chị.

 

Hồ Huệ Mẫn sớm mua một căn nhà ở con phố gần đại sứ quán cho họ.

 

Thủ tục tất và tên Văn Thanh, đây là điều họ thỏa thuận, những thứ đều giao cho Văn Thanh.

 

Cho đến khi xác nhận trong nước thực sự còn rủi ro, sẽ đón hai cụ nhà họ Hồ về, để Văn Thanh phụng dưỡng tuổi già.

 

Văn Võ và Hồ Huệ Chân thể từ bỏ sự nghiệp bên .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-135.html.]

Nhiệm kỳ của Steven sắp kết thúc, Hồ Huệ Mẫn cũng theo ông về Mỹ.

 

Nói cách khác, đồ đạc trong nước hiện giờ Văn Võ chỉ thể giao cho Văn Thanh.

 

Nếu Văn Thanh vẫn nhất quyết gả cho Vệ Hạo, thì đồ đạc ở nước ngoài cũng sẽ chia cho Văn Thanh để tránh việc cô gặp vấn đề về phận, khiến Vệ Hạo khó xử.

 

Văn Thanh học đại học mấy năm ở nước ngoài nhưng vẫn lưu luyến quên Vệ Hạo.

 

Bất kể cả nhà tìm bao nhiêu trai ưu tú thì đối với Văn Thanh họ cũng chỉ như khí.

 

Cho nên một nguyên nhân khác mà vợ chồng Văn Võ về là để Văn Thanh kết hôn.

 

Văn Võ và Hồ Huệ Chân cũng đến để khảo sát con rể, đó Văn Thanh thuận lợi gả cho Vệ Hạo họ mới về Mỹ.

 

Văn Võ và Hồ Huệ Chân định trong căn nhà mà Hồ Huệ Mẫn mua.

 

Thân phận của Hồ Huệ Mẫn đặc thù, nhiệm kỳ của Steven sắp kết thúc và đang trong quá trình bàn giao.

 

Vào lúc , an của Hồ Huệ Mẫn đặc biệt quan trọng, cho nên bà cũng dám nán bên ngoài quá lâu.

 

Đợi khi Hồ Huệ Mẫn ăn một bữa cơm ở nhà mới , thứ trở nên yên tĩnh.

 

Văn Võ mới buồn bã ôm Hồ Huệ Chân rơi nước mắt:

 

“Văn Thanh, ngày mai cha sẽ về quê một chuyến.

 

Con hãy ở đây bầu bạn với con.

 

Bác gái, Tần Mạn hẹn cha, hy vọng cha dẫn theo Văn Minh và Văn Hiên, ba chúng đại diện tu sửa mộ phần của ông bà nội con.

 

Nếu quan tài thì tìm hài cốt an táng mộ tổ nhà họ Văn.

 

Chỉ là qua nhiều năm như , lúc đó họ xử lý hậu sự của hai như thế nào?

 

Văn Thanh, con ngoan ngoãn ở nhà với , quen vài ngày.

 

Đợi cha về con hãy đến đoàn văn công báo danh một tiếng.

 

Bên Bộ Ngoại giao sẽ điều con công tác biên dịch.

 

Con đến đoàn văn công bàn giao hướng của , đó thủ tục chuyển công tác chính thức.

 

Nếu thể thì hẹn Vệ Hạo gặp mặt chúng một chút.

 

Con cũng lớn tuổi , cha thể giữ con bên cạnh cả đời .

 

Mấy năm nay tâm tư của con vẫn đổi, chúng cũng chẳng còn cách nào.

 

Chúng cũng gặp mặt con rể tương lai, khảo sát nhân phẩm của một chút.

 

Cha xem thử đó là kinh tài tuyệt diễm thế nào?

 

Mà con hề lay động, một lòng về gả cho ?”

 

Văn Thanh :

 

“Cha, cha cứ yên tâm ạ!

 

Đợi cha về con mới đến đoàn văn công thủ tục.

 

Còn về Vệ Hạo, con sẽ thông qua cô của để liên lạc.

 

Sau đó nếu điều kiện cho phép, để đến gặp .

 

Bất kể đồng ý ?

 

Con vẫn quyết định ở trong nước sinh sống, con tự gây dựng sự nghiệp của riêng .

 

Còn cha và , nếu như ông ngoại bà ngoại giống , bằng lòng sống ở trong nước thì con thấy cũng .

 

Nếu nỡ bỏ sự nghiệp bên về, thì chúng thường xuyên .

 

Thế giới luôn đổi, một ngày chúng sẽ thuận lợi hơn!”

 

Văn Võ gật đầu:

 

“Điều cha tin.

 

Được , thảo luận vấn đề nữa, bây giờ chúng nghỉ ngơi cho , ngày mai về nông thôn, cha xem thử mộ của ông bà nội con liệu còn tìm thấy ?

 

Đất khách quê , trong lòng cha cũng chắc chắn lắm!”

 

Văn Thanh :

 

“Sau khi cha đến đó, hãy tìm một đại đội trưởng họ Mục.

 

Con với tuổi tác của bác thì còn tiếp tục đảm nhiệm chức vụ đó ?

 

cán bộ ở quê các cha cũng kiểu cha truyền con nối, tóm cha về hỏi là ngay.

 

Nhà bà thím họ Mục đó thích chiếm chút lợi nhỏ.

 

Con sẽ chuẩn quà phù hợp với trong nước cho cha.

 

Cha lấy lòng bà lẽ sẽ ích.

 

Còn một việc nữa con dặn cha, cha thấy tiền lương phát xuống của ông bà nội đấy.

 

Điều con là cha thể so sánh vật giá ở nước ngoài với trong nước, đặc biệt là khi quy đổi .

 

Cha hiểu rằng mệnh giá cao nhất của tiền trong nước mới mười đồng.

 

Giống như bao lì xì cha chuẩn hôm qua, một lúc đưa cho mỗi đứa trẻ một nghìn đồng sẽ trực tiếp dọa bác gái sợ đấy!

 

Nếu vì con ngăn cản, cha so sánh với tiền nhận hôm nay xem, liệu là quá hào phóng ?”

 

Chương 212 Di dời mộ cho vợ chồng Văn Tòng Tâm

 

Thời gian Văn Võ về thực sự vẫn thích nghi .

 

Ông cứ thói quen vô thức quy đổi.

 

Bao lì xì đưa cho bọn trẻ ông nghĩ chẳng đáng bao nhiêu, nhưng thấy tiền lương truy lĩnh của cha , ông hiểu tại Văn Thanh đổi hết tiền trong bao lì xì thành tờ một trăm đồng .

 

Ông sống lâu như đương nhiên tác dụng của “địa đầu xà" quen thuộc là lớn nhất.

 

Ông cảm khái với Văn Thanh:

 

“Tiếc là con là con gái, cuối cùng cũng gả .

 

Nếu con là con trai, cha giao bộ sự nghiệp của cha cho con.

 

Hai đứa em trai nghịch ngợm , cha còn thế nào?

 

con trong mắt cha là một kế thừa vô cùng đạt tiêu chuẩn !”

 

Văn Thanh :

 

“Cha, cha đừng tâng bốc con!

 

Con con giỏi!

 

nếu cha thì con sẽ thấy ngại lắm.

 

Uổng cho cha ở nước ngoài bao nhiêu năm mà vẫn đổi quan niệm, cứ cảm thấy đàn ông mới thể kế thừa gia nghiệp, chẳng lẽ con thể kế thừa gia nghiệp của cha ?”

 

 

Loading...