Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 137

Cập nhật lúc: 2026-03-13 09:47:18
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Văn Võ nắm tay Hồ Huệ Chân, bắt đầu dỗ dành:

 

“Em , cũng !

 

Em cũng cái đó?

 

Cùng lắm thì đón hai thằng nhóc thối qua đây, thôi bỏ !

 

bên ông ngoại bà ngoại chăm sóc, vấn đề lớn!

 

Ông ngoại bà ngoại về , chẳng còn hai ?”

 

Chúng cũng mười mấy tuổi , thể tự chăm sóc bản .

 

Chúng cũng cần tham gia quá nhiều cuộc sống của chúng, đúng ?”

 

Hồ Huệ Chân véo mặt Văn Võ :

 

“Thế còn ?

 

Đến lúc đó xác định vấn đề gì thì để cha em về nước, chúng sống cuộc sống con cháu quây quần, phụng dưỡng cha già chẳng ?

 

Gian khổ thì gian khổ một chút !

 

Em cũng cần ngày nào cũng ăn thịt bữa nào cũng uống canh gà!”

 

Văn Võ khổ gật đầu, vẻ mặt đầy nịnh nọt.

 

Văn Thanh :

 

“Yên tâm ạ!

 

Con ở đây là địa đầu xà mà!

 

Những thứ con cách kiếm , đừng ba ngày nào cũng ăn thịt, ngày nào cũng ăn gà, con cũng thể .

 

Ở đây một nơi gọi là chợ đen, tuy họ đó là đầu cơ trục lợi, nhưng dân sống qua ngày thể thiếu chợ đen .

 

Trong đó bán nhiều thứ, cần các loại phiếu, chỉ cần tiền là giải quyết , chúng còn thiếu tiền ?

 

cần mặt, đặc biệt là con.

 

Mọi hiểu quy tắc dễ xảy vấn đề.

 

Vì con giống con quen thuộc nơi .

 

Đợi vài ngày nữa dọn đến căn tứ hợp viện chia khi ông nội minh oan mà ở.

 

Chỗ đó đủ lớn, con nuôi một đàn gà một đàn vịt trong sân cho , như lo ăn uống , ngày nào cũng trứng gà trứng vịt thu hoạch hành ?”

 

Hồ Huệ Chân lắc đầu:

 

“Mẹ !

 

Thối lắm, thích, con cứ mua về g-iết sẵn để nấu thì thể xem xét!”

 

Văn Thanh bất lực gật đầu:

 

“Có thể thỏa mãn nguyện vọng của !

 

Mẹ cứ việc chọn món, con chịu trách nhiệm đáp ứng !”

 

Văn Võ dịu dàng vuốt ve tóc mai của Hồ Huệ Chân :

 

“Em cũng đừng thiết kế quá nhiều quần áo nữa!

 

Tự vẽ tranh cho ?

 

Ban đầu em thích nhất là vẽ tranh quốc họa mà, nhưng lúc đó chúng bất do kỷ.

 

Bây giờ thể ở bên em khắp nơi lấy cảnh, chúng vẽ cảnh thiên hạ ?”

 

Hồ Huệ Chân vui mừng gật đầu:

 

“Cái , chúng dạo khắp nơi.

 

Xem những phong cảnh mà đây từng xem!”

 

Chương 214 Gặp Vệ Thục Trân

 

Vợ chồng ôm mơ tưởng tương lai, Văn Thanh lắc đầu, chủ động về phòng .

 

Để tránh việc đôi vợ chồng phát cơm ch.ó cho , nào cũng cha bất thình lình cho ăn no nê cơm ch.ó, cô luôn cảm thấy nghẹn.

 

Văn Thanh đôi khi ngưỡng mộ cặp đôi cha , hy vọng cô và Vệ Hạo cũng thể giống như họ.

 

Cho dù già tóc mai lốm đốm bạc nhưng vẫn yêu thương hòa thuận, tình cảm của hai vẫn ngọt ngào như thuở ban đầu thời thiếu niên.

 

Văn Võ về, Văn Thanh cuối cùng thể thủ tục báo danh của .

 

Cho đến hiện tại cô vẫn chút tin tức nào của Vệ Hạo, tự nhiên chỉ thể đến chỗ Vệ Thục Trân thử vận may .

 

Bên Bộ Ngoại giao sớm giúp Văn Thanh chuẩn xong tài liệu.

 

Văn Thanh chỉ cần mang đến đoàn văn công quân khu thủ tục, bên đó đồng ý cho chuyển , Bộ Ngoại giao nộp đơn chuyển .

 

Nghe thì đơn giản, nhưng chỗ ký tên đóng dấu một bên bảy tám chỗ, Văn Thanh ước chừng một ngày thành coi như là .

 

Văn Thanh sáng sớm đặc biệt cầm túi công văn đến đoàn văn công quân khu.

 

vặn là giờ việc, ở cửa gặp nhiều đồng nghiệp cũ.

 

Họ lượt chào hỏi Văn Thanh:

 

“Văn Thanh, em về ?

 

Những năm em ngoài cũng tham gia thực hiện nhiệm vụ đặc biệt.

 

Chúng đều tung tích của em.

 

Vì thực hiện nhiệm vụ bí mật nên đều đang đoán xem em ?”

 

Văn Thanh lịch sự chào hỏi từng và cố ý cẩn thận :

 

“Đó là nhiệm vụ bí mật, ngóng xem em ạ!

 

Có những chuyện vẫn cần giữ bí mật!”

 

Mọi đều hiểu ý gật đầu, đầy nhiệt tình :

 

“Văn Thanh lâu lắm gặp em, em trông thời thượng hơn nhiều !

 

Tóc uốn kiểu cũng khá đấy!

 

Màu sắc bộ quần áo cũng , em giống hệt mấy cô gái thời thượng thấy trong phim ở rạp chiếu bóng .”

 

Văn Thanh đối phó với những lời khen ngợi , từng một giả vờ thẹn thùng gật đầu chứ đáp .

 

Đến văn phòng của Vệ Thục Trân, lúc cô gõ cửa thì Vệ Thục Trân đang sắp xếp hồ sơ bàn.

 

Nghe thấy tiếng gõ cửa liền tùy miệng gọi một tiếng:

 

“Vào !”

 

Ngẩng đầu thấy là Văn Thanh, hồ sơ trong tay Vệ Thục Trân rơi thẳng xuống đất.

 

Văn Thanh vội vàng giúp bà nhặt tài liệu.

 

Vệ Thục Trân ôm chầm lấy Văn Thanh, kích động hét lên:

 

“Trời đất ơi bảo bối của cô!

 

Trời ạ!

 

Văn Thanh của cô về !

 

Bảo bối!

 

Cháu ở bên ngoài lâu như , cô luôn lo lắng!

 

Nhiệm vụ đột ngột bảo mật nghiêm ngặt, cô mấy năm nay trải qua thế nào nữa?

 

Ái chà!

 

Bảo bối của cô ơi!

 

Cuối cùng cháu cũng về !

 

Ái chà!

 

Trời ạ!

 

Cô sắp vui ch-ết mất!”

 

Văn Thanh đỡ Vệ Thục Trân xuống ghế văn phòng, tiên nhặt hết hồ sơ đất lên đặt lên bàn.

 

Sau đó đưa túi tài liệu trong tay cho Vệ Thục Trân:

 

“Cháu vui gặp cô, nhưng xin cô!

 

Trước tiên chúng bàn chuyện công !

 

Cháu đến để thủ tục thuyên chuyển, cháu từ đoàn văn công đến Bộ Ngoại giao công tác !”

 

Vệ Thục Trân nghi hoặc nhận lấy túi tài liệu, mở xem kỹ :

 

“Họ điều cháu ?

 

Chúng cô còn đang đợi cháu về thêm mấy bài hát cho cô đây?

 

Cháu ở bên ngoài thực hiện nhiệm vụ bí mật lâu như hửm, mấy bài hát ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-137.html.]

Văn Thanh lắc đầu:

 

“Nhiệm vụ nhiều quá, cái gì cháu cũng học từ đầu.

 

Có những chuyện bây giờ cách nào kể khổ với cô , đừng nhạc, cháu căn bản thời gian bất cứ việc gì khác.

 

Điều thể tiết lộ là cháu học tập ba năm, bây giờ thể đảm nhiệm công tác biên dịch của Bộ Ngoại giao !”

 

Vệ Thục Trân bày tỏ sự tán đồng :

 

“Cô , chuyện nhiệm vụ bí mật chúng thảo luận nữa.

 

Cô sợ cháu lỡ miệng thì lúc đó cũng rắc rối, những chuyện nhất cô vẫn nên thì hơn.

 

Được !

 

những năm cháu cũng sống dễ dàng gì, khó khăn lắm mới về định tính đây?

 

Cô là chuyện của cháu và thằng nhóc nhà cô định tính đây?

 

Nó mấy năm nay cũng luôn từ chối xem mắt với khác, một lòng một đợi cháu về.

 

Cho nên bảo bối của cô ơi, bây giờ cháu nghĩ thế nào hả?”

 

Văn Thanh lẳng lặng nắm tay Vệ Thục Trân :

 

“Cháu nghĩ cháu sơ qua với cô một chút.

 

Cô ơi, việc thứ nhất, thế của cháu cô .

 

Cháu luôn là một đứa trẻ mồ côi, khi cha nuôi qua đời nuôi tái giá, cháu xuống nông thôn.

 

Gặp Vệ Hạo, đó cơ duyên xảo hợp mà đến đoàn văn công quen cô.

 

mấy năm nay cháu ở bên ngoài thực hiện nhiệm vụ tình cờ tìm cha ruột của .

 

Những năm cháu luôn sống cùng họ.

 

Họ là của đất nước , và cũng coi như là thế giao với nhà cô.

 

Cô ơi, cô còn nhớ hai chị em nhà họ Hồ, Hồ Huệ Mẫn và Hồ Huệ Chân ?”

 

Vệ Thục Trân hốt cái bật dậy:

 

“Hai họ còn sống , cháu gặp họ ở ?”

 

Văn Thanh cửa văn phòng, tới đóng cửa với Vệ Thục Trân:

 

“Cô đừng kích động, Hồ Huệ Chân là cháu, Hồ Huệ Mẫn là dì cháu.

 

Cháu là con của Văn Võ!”

 

Vệ Thục Trân kinh ngạc ngẩng đầu:

 

“Cháu , cháu là con của Văn Võ và Hồ Huệ Chân ?

 

Vậy chỉ là thế giao chứ!

 

Cô và hai vợ chồng họ cùng nghiệp ở một trường đại học đấy.

 

đoàn văn công quân đội mới ít liên lạc với họ.

 

Ông nội cháu và ông ngoại cháu cùng với cha cô là bạn chí cốt năm xưa, cũng là bạn học cùng ở một tư thục với chú Thích chú Quách bọn họ đấy.

 

Trời đất ơi!

 

Cháu là con nhà họ Văn ?

 

Nói cách khác cơ duyên xảo hợp gia đình nhận nuôi cháu vặn cũng họ Văn?

 

Đây là loại duyên phận gì thế ?”

 

Văn Thanh tiếp tục :

 

“Chính là như , ông ngoại bà ngoại cháu tạm thời về.

 

Bây giờ cha cháu cùng cháu về .

 

Dì cháu hiện giờ tình hình đặc thù.

 

Sau khi nước ngoài bà gả cho một ngoại quốc, hiện giờ là phu nhân đại sứ của đại sứ quán nước đó trú tại nước .

 

Cho nên phận của hai riêng tư gặp mặt lẽ sẽ rắc rối.

 

nếu bằng lòng, cha cháu riêng tư bái kiến ông Vệ, ông Thích và ông Quách một chút.”

 

Vệ Thục Trân kích động :

 

“Đương nhiên !

 

Đương nhiên !

 

Cô sắp xếp ngay đây!

 

Trời đất ơi!

 

Cháu mang đến cho cô chỉ là kinh hỉ chứ!

 

Bảo bối của cô!

 

Vậy cô hiểu phận của cháu hiện giờ chút đặc thù, đúng ?

 

lúc chú Thích minh oan, chú thấy tin tức minh oan của nhà họ Văn.

 

Nói cách khác, cha cháu hiện giờ căn bản tồn tại vấn đề phận.

 

Vậy cháu...”

 

Văn Thanh giải thích:

 

“Thân phận của cháu cũng luôn vấn đề gì ạ?

 

Vì gia đình họ chỉ là chuyển ngoài từ sớm mà thôi.

 

Huống hồ phận của dì cháu ở đó, Bộ Ngoại giao hộ khẩu cho cháu và ông bà ngoại cháu .

 

Còn về các cháu nếu họ bằng lòng về cũng thể thủ tục tương ứng.

 

Nhà họ Văn thực sự minh oan .

 

Cha cháu về cũng nhận một khoản gia sản , nhà họ Văn xác định còn vấn đề gì nữa, cha cháu còn xây mộ cho ông bà nội .”

 

Chương 215 Văn Thanh gặp Vệ Hạo

 

Văn Thanh cân nhắc ngôn ngữ một chút tiếp tục:

 

“Thân phận cha nhà cháu bây giờ cũng còn vấn đề gì nữa.

 

Chỉ là lẽ phận của cháu hiện giờ chút nhạy cảm .

 

Cho nên công tác ở đoàn văn công mới bắt buộc đổi.

 

Đối với Vệ Hạo lẽ sẽ một ảnh hưởng nếu cháu gả cho .

 

Người tâm lẽ sẽ lợi dụng phận của cháu để chút chuyện, lúc đó đối với Vệ Hạo cũng sẽ ảnh hưởng .

 

Cho nên ngày mai cô sắp xếp ạ, để cha cháu gặp mặt ông Vệ bọn họ một .

 

Những chuyện cha cháu hy vọng giải thích rõ ràng với họ.

 

Nếu cháu và Vệ Hạo kết hôn, những chuyện trong cho rõ cũng để tránh sẽ mâu thuẫn!

 

Vệ Hạo hiện giờ vẫn đang ở đảo ạ?

 

Nếu tiện thì cô gọi điện thoại cho nhé?

 

Cháu thể thông thoại với ?”

 

Vệ Thục Trân vỗ vỗ tay Văn Thanh:

 

“Cô bé ngốc của cô!

 

Cháu còn lo lắng chuyện phận gì?

 

Được !

 

Cô biểu thị thái độ !

 

Nhà chúng cô , cần phận của cháu để thêu hoa gấm.

 

Cũng tất cả đều dám lấy phận của cháu chuyện để đả kích nhà họ Vệ chúng cô !

 

Nhà chúng cô cũng mỏng manh dễ vỡ như cháu tưởng tượng , lẽ thể lấy cháu chút chuyện.

 

Bây giờ bao nhiêu kẻ tiểu nhân dám ăn bừa bãi rằng quân công của Vệ Hạo thực thụ !

 

Đừng sợ bảo bối của cô!

 

Cô luôn lưng cháu!

 

Cô cũng nhiều nữa!

 

Chỉ cho cháu một việc, Vệ Hạo hiện giờ đang ở kinh thành, cô sẽ gọi điện bảo nó ngày mai xin nghỉ ở nhà đợi .

 

Còn nữa trai cô cũng về , cô cũng bảo xin nghỉ luôn.

 

Nói thật lòng, cháu mà về muộn nửa năm nữa là tìm thấy cô ở đoàn văn công .

 

nộp đơn nghỉ hưu , đến lúc đoàn tụ với dượng cháu .

 

Cho nên đối với dì cháu, qua một thời gian nữa cô nghỉ hưu thể gặp !”

 

 

Loading...