Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 138
Cập nhật lúc: 2026-03-13 09:47:19
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Văn Thanh nắm tay Vệ Thục Trân chút ngại ngùng :
“Cô vẫn là về nhà rõ tình hình với Vệ Hạo bọn họ ạ!
Chú Vệ ở nhà nhất cũng để chú hiểu rõ tình hình?”
Vệ Thục Trân vỗ vỗ tay Văn Thanh :
“Hôm nay cô thủ tục cho cháu !
Cháu còn đến Bộ Ngoại giao bên nộp nữa!
Ngày mai gấp thì dẫn cha cháu đến nhà cô !
Là nhà đẻ cô, nhà ông Vệ của cháu đấy, cô sắp xếp xong xuôi hết, chỉ đợi cháu đến thôi!
Cô nghĩ cho dù hôn nhân của cháu và Vệ Hạo vấn đề, cha cô vẫn bằng lòng gặp cháu mà!”
Văn Thanh gật đầu, theo lưng Vệ Thục Trân, bắt đầu thực hiện quy trình ký tên đóng dấu các văn bản công tác thuyên chuyển của cô.
Vì Vệ Thục Trân dẫn , những khác một câu thừa thãi cũng hỏi, sảng khoái ký tên đóng dấu.
Buổi trưa tùy tiện ăn một bữa ở tiệm cơm quốc doanh, buổi chiều khi Văn Thanh đến Bộ Ngoại giao một chuyến.
Bàn giao xong bộ hồ sơ, cũng xác định xong thứ hai tuần tới chính thức việc tại phòng biên dịch của Bộ Ngoại giao.
Nhận hai bộ đồng phục, Văn Thanh chút vui vẻ trở về nhà.
Hôm nay chỉ dùng một ngày giải quyết xong vấn đề, Văn Thanh vẫn vui.
Dù cô cũng chuẩn tâm lý một ngày chạy xong, còn chạy thêm mấy chuyến nữa.
Vừa đến cửa nhà, Văn Thanh chút ngẩn ngơ đang cạnh chiếc xe cửa nhà .
Anh thật sự trai!
Lông mày kiếm mắt sáng, ánh mắt thâm trầm, cứ đó với hình cao lớn hiên ngang, trong mắt đều là thâm tình và nỗi nhớ.
Nhìn mặt, Văn Thanh cảm thấy một niềm vui sướng kỳ lạ trào dâng từ l.ồ.ng ng-ực.
Cô chạy bổ tới, ôm chầm lấy Vệ Hạo.
Vệ Hạo cũng ôm c.h.ặ.t Văn Thanh lòng, gục đầu mái tóc của cô, hít một thật sâu.
Ngọc ấm hương mềm trong lòng, cuối cùng xác định Văn Thanh của về, họ xa cách lâu như cuối cùng cũng ngày tương phùng.
Một lát , Văn Thanh phát giác ánh mắt của phố đều về phía .
Cô mới cảm thấy vô cùng ngại ngùng, vội vàng kéo Vệ Hạo trong nhà.
Sống ở nước ngoài lâu nên quên mất sự coi trọng của trong nước đối với mức độ mật giữa nam và nữ.
Hôm nay Văn Thanh thủ tục chuyển công tác, Văn Võ và Hồ Huệ Chân đến chỗ Hồ Huệ Mẫn.
Hồ Huệ Mẫn ở trong nước cũng lâu như , hành lý các thứ chất đống, hai thấy Văn Thanh nhà, cũng việc gì nên đến giúp Hồ Huệ Mẫn thu dọn đồ đạc.
Thu dọn sớm cho gọn gàng, lúc đỡ luống cuống tay chân!
Văn Thanh kéo Vệ Hạo phòng khách, hai kiềm chế ôm chầm lấy .
Văn Thanh nhẹ nhàng hỏi bên tai Vệ Hạo:
“Sao đến đây, buổi sáng em mới gặp cô xong mà!
Nhanh như em về ?”
Vệ Hạo kích động :
“Lúc cô gọi điện cho buổi trưa, sắp phát điên .
Còn bắt tiếp tục huấn luyện ở đó nữa, căn bản thể tĩnh tâm nổi!
Anh vội vàng đến văn phòng cấp xin nghỉ luôn một tuần.
Sau đó thể chờ đợi thêm nữa men theo địa chỉ cô cho tìm tới đây.
Anh kiên trì nổi đến ngày mai , Văn Thanh của , cô bé của , cuối cùng em cũng về !
Anh nghĩ đến sắp phát cuồng , thể nhịn gặp em chứ?”
Văn Thanh chút buồn ôm eo Vệ Hạo lắc lắc:
“Anh ở đây đợi em bao lâu ?
Đã gần năm giờ chiều !”
Vệ Hạo ôm Văn Thanh chút bất lực :
“Thực càng đến Bộ Ngoại giao tìm em cơ!
ở đó đông miệng lưỡi hỗn tạp, là nơi em việc.
Anh sợ thấy sẽ ấn tượng về em, vì khống chế nổi bản nữa .
Chỉ ôm em trong lòng mới cảm giác chân thực đó!
Văn Thanh của cuối cùng cũng về !
Không là ảo ảnh chỉ thấy trong mơ của , mà là một con thực sự bằng xương bằng thịt!”
Vệ Hạo ôm Văn Thanh để cô ng-ực , thâm tình gương mặt cô:
“Văn Thanh của xinh hơn nhiều !
Còn về nữa là sẽ khác cướp mất đấy nhỉ?
Sau em cũng chẳng thư về nữa, sắp học thuộc lòng đống thư em cho lúc đấy!
Em nhớ ?
Văn Thanh cô bé của nhớ em, ngày nào cũng nhớ, ngày nào cũng nhớ, đêm nào cũng nhớ!
Làm để lạc mất em chứ?
Đáng lẽ lúc đầu nên giữ c.h.ặ.t em bên cạnh, cho phép em rời xa mới là lựa chọn đúng đắn nhất!”
Văn Thanh yêu mắt, xoa xoa đầu Vệ Hạo:
“Lúc đó hai chúng chẳng bất do kỷ ?
Bây giờ em về !
Ngày mai cha em sẽ đến nhà bái phỏng, ngoài việc ôn chuyện cũ với ông nội Vệ bọn họ, cha em cũng cùng họ thảo luận về hôn sự của chúng .
Bây giờ hài lòng ?
Em cũng nhớ !”
Em nhiều thư cho nhưng một bức cũng gửi .
Dì những bức thư và dây chuyền răng sói em tặng đều bộ phận liên quan thu thẩm tra lâu mới trả cho .
Sau đó em dám gửi nữa, phận của em thực sự đối với , thể vì phận của em mà khiến lãnh đạo nghi ngờ !
Thành tích mà nỗ lực bước từng bước mới , thể vì phận của em mà ảnh hưởng đến sự nghiệp của !”
Chương 216 Vợ chồng Văn Võ gặp Vệ Hạo
Vệ Hạo xoa đầu Văn Thanh:
“Đừng , bao giờ lo lắng phận của em gây ảnh hưởng gì cho cả?
Anh thực lực, huống hồ với chức vụ hiện tại của mà là thể cao hơn nữa .
Anh 30 tuổi , kết hôn thôi.
Đối tượng duy nhất kết hôn chỉ em, cho nên em về , còn thể tiếp tục gả cho ?”
Văn Thanh kiên định gật đầu, Vệ Hạo bờ môi đỏ mọng của Văn Thanh ngay trong gang tấc, kiềm chế cúi đầu hôn xuống.
Văn Thanh cảm nhận đôi môi ấm áp của Vệ Hạo cẩn thận hôn lên môi .
Văn Thanh thể thấy nhịp tim đ-ập nhanh hơn, cũng thể thấy nhịp tim của Vệ Hạo dường như sắp nhảy khỏi l.ồ.ng ng-ực.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-138.html.]
Cô cảm nhận c-ơ th-ể của cả hai đều đang nóng lên, mặt cảm giác như lửa đốt.
Văn Thanh nhịn mỉm và cùng Vệ Hạo sâu thêm nụ hôn .
Hai trẻ tuổi đang kiềm chế ôm trong phòng khách, đột nhiên lưng vang lên tiếng ho.
Vệ Hạo phản ứng nhanh nhất, lập tức kéo Văn Thanh lưng .
Văn Thanh thò đầu từ lưng Vệ Hạo, định thần , hóa ho là Văn Võ đang trợn tròn mắt, phía là Hồ Huệ Chân đang mỉm .
Văn Võ mà khẽ ho một tiếng:
“Nhà khách ?
Đây là ai ?
Thanh Thanh?”
Văn Thanh kéo Vệ Hạo một chút cũng thấy ngại ngùng giới thiệu:
“Ba là ai?
Ba thật là chán quá .
Lần nào ba và ân ái con cũng bao giờ cắt ngang !
Đây là con rể tương lai của ba, Vệ Hạo!”
Hồ Huệ Chân từ lưng Văn Võ chút si mê đ-ánh giá Vệ Hạo từ xuống :
“Chẳng trách Thanh Thanh của cứ mãi lọt mắt ai khác, tỉ lệ c-ơ th-ể cũng quá !
Ái chà, thấy con cảm thấy thể thiết kế hơn 50 bộ quần áo đấy!
Đợi vẽ , đó , nhất định để con mặc hết lên .
Tỉ lệ c-ơ th-ể đúng là hảo, còn gương mặt nữa.
Đây là phúc lợi ông trời ban cho con ?
Gương mặt đừng Thanh Thanh một cái là khó quên, ước chừng cô gái nào cũng mê mẩn gương mặt , còn hơn cả minh tinh màn bạc nữa!
Con khí chất dương cương mà họ , đôi mắt thâm trầm và đường hàm hảo.
Tỉ lệ c-ơ th-ể thể gọi là mỹ, hèn chi chị gái đều con trai!”
Văn Võ ở bên cạnh ho một trận dữ dội, cắt ngang những lời lẽ ngày càng khinh suất của vợ:
“Em cái gì ?
Bây giờ em đang gặp con rể tương lai của em đấy, nghiêm túc chút ?”
Hồ Huệ Chân lập tức nghiêm túc :
“Nghiêm túc!
Em nghiêm túc!
Văn Thanh !
Con phòng lấy cuốn sổ phác thảo của đây, lấy thêm mấy cây b.út chì nữa.
Vệ Hạo con đừng khách sáo, xuống !
Văn Võ !
Mau pha cho khách !”
Văn Võ chút vui lườm Vệ Hạo một cái, nhưng vẫn ngoan ngoãn bếp pha .
Văn Thanh nhanh chân lấy cuốn sổ phác thảo và b.út chì từ phòng .
Sau đó tiếp tục ghế sofa cùng Vệ Hạo nắm tay , cả hai đều dành nhiều thời gian ở bên nhất thể.
Hồ Huệ Chân nhận lấy cuốn sổ phác thảo liền cúi đầu vẽ tranh.
Chỉ thỉnh thoảng ngước mắt Vệ Hạo một cái, đó lập tức cúi đầu vẽ tiếp.
Văn Võ bưng , vợ tay chân thoăn thoắt mà chút ghen tị.
Vợ ông thích những mẫu cao lớn, nhan sắc đạt chuẩn.
Rất thích vẽ tranh cho họ, thiết kế trang phục cho họ, nào cũng khiến Văn Võ ghen tị thôi.
Không Văn Võ đủ , tỉ lệ c-ơ th-ể , mà là vì ông dù tuổi tác cũng lớn.
Cũng còn ngoại hình như thời trẻ nữa, huống hồ ông dù cũng từng trải qua khổ cực, vóc dáng cũng còn hiên ngang như !
Cũng may Hồ Huệ Chân chỉ vẽ cho vui, chủ yếu vẫn là dùng để thiết kế trang phục.
Tuy nhiên Văn Võ thoáng qua Vệ Hạo đang sofa và Văn Thanh đang cạnh khoác tay .
Ông cảm thấy chút ghen tị , đàn ông trai quá, hồn vía con gái ông câu mất .
Bây giờ đến cả vợ ông cũng chút say mê .
Văn Võ rót một tách , Vệ Hạo lịch sự dậy cảm ơn.
Hơn nữa hào phóng giới thiệu bản :
“Chào chú dì ạ!
Cháu tên là Vệ Hạo!
Mọi chắc đều quen ông nội và cha cháu.
Hôm nay cháu đến vội vàng, kịp mua quà, thực sự ngại quá ạ!
Hôm nào cháu chính thức đến bái phỏng nhất định sẽ thất lễ như hôm nay ạ!”
Văn Võ gật đầu, hiệu cho Vệ Hạo xuống.
Đang định mở lời thì thấy khi Vệ Hạo xuống liền tự nhiên trực tiếp ôm Văn Thanh lòng.
Văn Võ bàn tay ôm eo Văn Thanh thấy chút thoải mái.
Ông khó khăn lắm mới nén thôi thúc tách hai , mới mở lời :
“Chú và cha cháu cùng cô cháu quen từ lâu , vợ chú và chị gái cô với cô cháu cũng coi như là học sinh cùng trường, tuy tuổi tác khác nhưng vì cha của đôi bên đều là bạn nên chúng từ nhỏ đều quen .
Văn Thanh với chú, con bé sẽ sắp xếp để chúng đến nhà cháu bái kiến ông nội cháu.
Chúng cũng sẵn tiện bái kiến chú Thích và chú Quách, hồi nhỏ họ thường xuyên nhà chú, ly biệt cũng hơn 20 năm .
Xem các cháu tiện ?
Nếu thì chúng thể hẹn một nơi khác gặp mặt ở bên ngoài!”
Vệ Hạo lắc đầu:
“Không gì tiện ạ, phía ông nội cháu cháu sẽ sắp xếp, sáng mai cháu lái xe đến đón ạ!”
Văn Thanh nắm tay Vệ Hạo mở miệng là:
“Ăn no rảnh mỡ, chạy tới chạy lui gì chứ?
Cùng lắm thì hôm nay ngủ đây , đỡ chạy tới chạy lui!
Cũng cần sáng mai dậy quá sớm!”
Văn Võ lời kịch liệt ho lên, trực tiếp chỉ Văn Thanh:
“Con!
Con!
Con!
Ái chà!”
Văn Thanh chút ngơ ngác cha:
“Nhà nhiều phòng thế , còn thiếu một chiếc giường cho ngủ ạ?”