Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 141

Cập nhật lúc: 2026-03-13 09:47:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6KzdBtFgET

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lâm Tuyết Lê từng đến đây, mặc cho bà gãy lưỡi thì Vệ Thần cũng hề lay chuyển.

 

Ông lấy lý do Vệ Hồng Kỳ cần chăm sóc, về nhà , từ chối để Lâm Tuyết Lê dọn qua đây ở.

 

Mối quan hệ của hai hiện tại mà khó xử, bên ngoài lời tiếng đủ kiểu!”

 

Vệ Thần và Vệ Hạo ở quân khu đều ký túc xá độc lập, bình thường chỉ cuối tuần mới về.

 

Chiều nay Vệ Thần sắp xếp xong việc xin nghỉ ngày mai, hiện đang cùng ba vị trưởng bối và Vệ Thục Trân trong phòng khách thảo luận chuyện .

 

Nhìn thấy cháu trai trở về với vẻ mặt hớn hở, Vệ Thục Trân nhịn trêu chọc :

 

“Ái chà!

 

Ái chà!

 

Mọi cái mặt xem!

 

Cái biểu cảm xem!

 

Trời đất ơi!

 

Đã bao lâu thấy cháu trai thế nhỉ?”

 

Vệ Hạo thẹn thùng đỏ mặt:

 

“Cô chứ?

 

Cháu chẳng nào cũng với cô ?”

 

Chương 221 Một bữa sáng thịnh soạn

 

Vệ Hạo một nữa tỉnh khổ nhà vệ sinh, dùng nước lạnh tắm một cái, một chiếc quần lót.

 

Anh chút ảo não vì sự mất kiểm soát của , cảm thấy giấc mơ là sự x.úc p.hạ.m đối với Văn Thanh!

 

Bất kể đều thao thức trắng đêm thế nào?

 

Thì cũng vẫn thuận lợi đến sáng ngày hôm , Vệ Hạo phiền bất kỳ ai trực tiếp lái xe đến nhà Văn Thanh.

 

Anh gặp Văn Thanh sớm hơn, để một nữa thấy gương mặt mà hằng đêm mong nhớ.

 

Văn Thanh tối qua cũng chút mất ngủ, sáng nay dậy sớm sốt ruột đợi Vệ Hạo ở phòng khách.

 

Nghe thấy tiếng động cơ ô tô, cô chạy mỉm Vệ Hạo đỗ xe xong.

 

Hai trẻ tuổi dắt tay nhà, Văn Thanh với Vệ Hạo rằng thể thưởng thức bữa sáng do cô .

 

Văn Võ con gái ân cần mà thấy chua xót, cảm thấy chiếc áo bông nhỏ của sắp bay mất .

 

Hồ Huệ Chân chút bất lực vỗ vai chồng.

 

Vệ Hạo mỉm chào hỏi họ:

 

“Cháu chào chú dì buổi sáng ạ!”

 

Văn Võ dám động đậy chỉ liếc một cái, thầm trợn trắng mắt trong lòng mới miễn cưỡng :

 

“Ừ!

 

Cậu cũng chào buổi sáng!

 

Cậu ăn sáng ?

 

Thanh Thanh đặc biệt cho đấy!”

 

Hồ Huệ Chân đẩy chồng một cái:

 

“Vệ Hạo con đợi chút, xong ngay đây.

 

Văn Thanh đặc biệt bữa sáng cho con đấy, hôm qua hai đứa hẹn bảo con qua đây ăn sáng ?”

 

Vệ Hạo gật đầu:

 

“Vâng ạ!

 

Trước một thời gian, hầu như ngày nào cũng là Văn Thanh chăm sóc việc ăn uống sinh hoạt của cháu.

 

Cháu nhớ món con bé nấu, dì ạ, từ lúc Văn Thanh còn nhỏ món con bé nấu hợp khẩu vị .

 

Ông nội và chú Thích của cháu đến tận bây giờ vẫn luôn luyến tiếc mãi quên đấy ạ!

 

Còn cả cô cháu và cha cháu đều luyến tiếc mãi quên tài nấu nướng của Văn Thanh đấy ạ!”

 

Văn Võ chút vui :

 

“Văn Thanh những năm ở nước ngoài vẫn luôn nấu cơm nấu canh cho hai vợ chồng .

 

cũng thích tài nấu nướng của con bé, khá là nỡ gả con bé đấy!”

 

Vệ Hạo :

 

“Hay là chú dì đừng nữa ạ?

 

trong nước sinh sống, chúng cố gắng ở gần một chút.

 

Ngày nào cũng để Văn Thanh về nhà nấu cơm cho hai ăn ạ?”

 

Văn Võ lời , cuối cùng cũng dịu sắc mặt:

 

“Cần nịnh hót ?

 

Nếu chúng về thì chắc chắn sẽ đón Văn Thanh về nhà ở .

 

Được , hiện giờ Văn Thanh còn gả cho ?

 

Thảo luận vấn đề gì?”

 

Hồ Huệ Chân mỉm hai họ lời qua tiếng tranh giành sự sủng ái của Văn Thanh.

 

Còn chút cảm khái với Văn Thanh đang bưng bữa sáng :

 

“Hai giống như hai đứa trẻ , cũng chẳng thấy họ tranh giành cái đó thì ý nghĩa gì?

 

Mẹ thấy các ông nhạc phụ đời đều giống cả, ông ngoại con năm xưa ba con cũng thấy đặc biệt mắt!”

 

Văn Võ bàn đầy đồ ăn sáng hỏi:

 

“Văn Thanh con dậy lúc mấy giờ thế?

 

Sao nhiều đồ ăn sáng thế ?

 

Bánh bao nhỏ, quẩy, bánh vòng chiên, sữa đậu nành, còn bánh ngọt, sữa bò và sandwich, con định ?

 

Còn nấu cả cháo kê, cháo đậu xanh nữa, thế là định mở tiệm ăn sáng hả?”

 

Văn Thanh lắc đầu:

 

“Con cũng nên món gì nữa ạ?

 

cũng chẳng việc gì nên con thêm mấy loại thôi.

 

Quẩy và bánh vòng chiên, sữa đậu nành đều mua ở con hẻm bên cạnh đấy ạ.

 

Chẳng lẽ ba ăn qua , đây là con ?

 

Bánh ngọt và bánh mì sandwich dùng bánh gối là nướng xong từ hôm qua , hôm qua chẳng ba nếm qua hương vị ?”

 

Văn Võ há hốc mồm bàn ăn sáng thịnh soạn, thở dài:

 

“Người con gái hướng ngoại, ba cuối cùng hiểu ý nghĩa là gì !”

 

Hồ Huệ Chân đẩy đẩy chồng:

 

“Được , đừng nữa!

 

Mau ăn con!

 

Lát nữa còn bái phỏng các bậc trưởng bối bên nữa đấy?

 

Đừng để các bậc trưởng bối đợi lâu, bấy nhiêu đồ thôi mà, ăn nổi chứ?”

 

Văn Võ thở dài:

 

“Địa vị gia đình của xem giữ nổi !”

 

Văn Thanh mỉm :

 

“Được !

 

Ba đừng diễn kịch nữa.

 

Ba mãi mãi là cha của con, con mãi mãi là con gái của ba!

 

Trong lòng con ba mãi mãi ở vị trí một, đừng lải nhải mãi thế nữa ạ!

 

Mau ăn xong chúng xuất phát.

 

Để trưởng bối đợi thì là thói quen ạ!”

 

Văn Võ thành thành thật thật tiếp đãi Vệ Hạo:

 

“Cậu ăn gì thì ăn cái đó, đừng khách sáo!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-141.html.]

 

Vệ Hạo đương nhiên sẽ khách sáo, trực tiếp bắt đầu ăn luôn.

 

Văn Võ ăn một miếng sandwich uống sữa bò, ăn một cái quẩy liền buông đũa.

 

Đang định quở trách Văn Thanh, quá nhiều, ăn hết thì thấy vợ cũng buông đũa.

 

Ngay cả Văn Thanh cũng buông đũa.

 

Chỉ Vệ Hạo là vẫn đó ăn thôi.

 

Văn Võ bánh bao nhỏ và quẩy bàn hết sạch, sandwich và bánh ngọt cũng chui dày của Vệ Hạo.

 

Cuối cùng Vệ Hạo đang ung dung uống sữa đậu nành ăn bánh vòng chiên.

 

Đợi khi ăn xong bộ bữa sáng bàn, Văn Võ đều chút nghi ngờ liệu nhầm lẫn gì ?

 

Văn Thanh :

 

“Ba ơi, là quân nhân, lượng vận động quá lớn nên ăn cũng nhiều ạ.

 

Bữa sáng con chuẩn đều theo định lượng cả, sẽ no quá ạ.

 

Đối với cũng nhiều , ba , nếu bây giờ mặt ba là một đám đồng đội của , cần đến nhiều , chỉ cần ba năm thôi, đống đồ chuẩn thêm mười phần nữa cũng đủ ăn ạ!”

 

Văn Võ thở dài, hình cường tráng của Vệ Hạo cảm thấy vô cùng bất lực.

 

Thằng con rể quá mạnh mẽ , thực sự tay đ-ánh con rể, ước chừng cân nhắc kỹ lưỡng.

 

Mẹ con cô , Văn Võ còn đang cân nhắc đến vấn đề đ-ánh nh-au với con rể cơ đấy.

 

Hiện tại ăn xong bữa sáng, Văn Thanh dọn dẹp mặt bàn cùng Hồ Huệ Chân lên lầu quần áo.

 

Chuẩn trang điểm xong là thể xuất phát.

 

Văn Võ mang đống quà chuẩn sẵn chất đống ở phòng khách cùng Vệ Hạo hai chuyển lên xe.

 

Văn Võ chút đắc ý với Vệ Hạo:

 

“Hai con họ trang điểm mất một lúc đấy.

 

cho , quy củ nhà chúng là con gái trang điểm đợi , dạo phố cùng , cô mà giận dỗ , cô mà tiêu tiền chịu chi .”

 

Vệ Hạo gật đầu:

 

“Cháu ạ, chú cứ yên tâm, cháu sẽ đối xử với Văn Thanh ạ!”

 

Thực hai con buổi sáng trang điểm xong , hiện giờ lên chỉ là bộ quần áo mặc ở nhà thôi.

 

Lúc xuống dặm chút son môi là coi như thành.

 

Họ cũng thể để Vệ Hạo đợi lâu, đầu tiên đến nhà mà để dài cổ đợi ở bên ngoài thì dường như quá đáng.

 

Văn Võ mới vợ và con gái trang điểm đợi, kết quả là họ luôn .

 

Ông cảm thấy mất mặt.

 

cũng tiện gì?

 

Huống hồ Vệ Hạo vẻ mặt đầy kinh ngạc Văn Thanh đang xuống lầu, ánh mắt từng rời khỏi gương mặt Văn Thanh.

 

Anh căn bản cũng để tâm đến những lời Văn Võ .

 

Văn Thanh xuống lầu, trực tiếp đặt bàn tay nhỏ của bàn tay lớn của Vệ Hạo, hai dắt tay ở phòng khách, bốn mắt .

 

Hồ Huệ Chân tới kéo Văn Võ đang định qua phá đám :

 

“Đi thôi!

 

Đừng để các bậc trưởng bối đợi ở nhà!”

 

Ra khỏi cửa phòng, Vệ Hạo mới mở cửa ghế phụ thì Văn Võ phắt lên đó.

 

Văn Thanh lắc đầu, buồn cha tính khí trẻ con của , cô cùng hàng ghế của xe.

 

Vệ Hạo cũng đưa ý kiến phản đối nào đóng cửa xe trực tiếp khởi động.

 

Chương 220 Hạnh phúc của cháu đều trông cậy

 

Vệ Thục Trân :

 

“Nói đùa!

 

Cháu đang đùa ?

 

Cháu ở trong quân đội, gọi cháu là gì ?

 

Gọi cháu là thần mặt đen, cháu mang nhan sắc của thần tiên nhưng mặt thì đen như Bao Công .

 

Cái biểu cảm nghiêm nghị đó !

 

Một câu thôi cũng đủ cấp sợ ch-ết khiếp , lúc huấn luyện tân binh thấy cháu là chân run lẩy bẩy luôn đấy!”

 

Mấy cô gái ở đoàn văn công đều sợ cháu, với cô rằng cháu trai cô trai như minh tinh màn bạc nhưng lạnh lùng như một tảng băng .

 

Cho nên hai năm nay cháu về đây chẳng lẽ phát hiện các cô gái bên cạnh ít nhiều ?

 

Đều là cái mặt lạnh của cháu dọa chạy mất !”

 

Vệ Hạo chút vui:

 

“Thôi mà cô, cô đừng thảo luận chuyện mấy cô gái nữa!

 

Đặc biệt là ngày mai mặt Văn Thanh, ngàn vạn đừng nhắc đến chuyện , nếu con bé sẽ giận đấy ạ!”

 

Vệ Thục Trân với :

 

“Mọi xem!

 

Mọi xem kìa!

 

Văn Thanh còn gả đây ?

 

Mà Vệ Hạo bắt đầu che chở cho con bé lúc nơi !

 

Người con gái hướng ngoại, thấy con trai nhà cũng hướng ngoại nốt!”

 

Mọi đều , Giáo sư Thích Thành Ấm quan tâm nhất đến trạng thái của Văn Thanh:

 

“Cháu thấy Văn Thanh ?

 

Con bé thế nào?

 

Sức khỏe ?

 

Có b-éo lên chút nào ?

 

Lúc chia tay đều ngờ cách bao nhiêu năm mới thể gặp con bé!”

 

Vệ Hạo vẻ mặt nghiêm nghị biến thành dáng vẻ dịu dàng:

 

“Cao lên ạ!

 

Xinh hơn ạ!

 

Cũng b-éo lên chút ạ!

 

Chỉ là vóc dáng vẫn như , nhưng so với thì mặt thịt hơn !

 

Ít giống như cái là thấy khỏe mạnh cho lắm nữa ạ!”

 

Quách Thông gật đầu:

 

“Ta ngờ thế của Văn Thanh còn chút trắc trở như , là con cái nhà họ Văn.

 

Văn Tòng Tâm và Nghiêm Thiến Như qua đời , điểm chúng .

 

Văn Võ thế mà cùng nhà họ Hồ trốn nước ngoài, còn nữa là Hồ Bỉnh Văn thế mà vẫn còn sống?

 

Chúng bao nhiêu năm gặp ông và Hầu Tuyết Cầm nhỉ?

 

Tiếc là hai họ về, đợi lúc Văn Thanh xuất giá chắc họ sẽ về uống r-ượu mừng chứ nhỉ?

 

Chúng gặp mặt cũng coi như là duyên phận !”

 

Vệ Hồng Kỳ chút buồn bã :

 

, lúc đầu ông, , ông , Hồ Bỉnh Văn, Văn Tòng Tâm cùng với hai em Hoàng Hạc Minh, Hoàng Hạc Xuyên, chúng là bạn đồng môn ở một tư thục.

 

Từ nhỏ cùng học, tình nghĩa những năm đó ai bì kịp.

 

Chúng gần , từ nhỏ lớn lên như em !

 

Bao nhiêu năm trôi qua , ba chúng vẫn ở bên sống nương tựa .

 

Văn Tòng Tâm nhiều năm bặt vô âm tín, còn cách nào gặp nữa.

 

Hai em Hoàng Hạc Minh và Hoàng Hạc Xuyên vì bí kíp cổ điển của nhà họ Thích các ông mà tay với ông, lúc đó tình nghĩa giữa chúng còn nữa .

 

Lão già Hoàng Hạc Minh đó bây giờ đang liệt giường, cháu trai lão còn mặt mũi mặt dày yêu cầu lão Thích cứu lão !

 

Hai hôm Hoàng Hạc Xuyên cũng gọi điện cho , trực tiếp mắng cho lão một trận trong điện thoại .

 

Có việc cầu xin ông thì bảo ông cứu mạng, lúc việc gì thì họ liên thủ lấy mạng ông!”

Loading...