Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 142
Cập nhật lúc: 2026-03-13 09:53:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
cũng thật phục cái mạch não của hai em nhà đó, rốt cuộc là họ nghĩ gì chứ?
Họ coi ông là kẻ ngốc để trêu đùa đấy ?
Năm xưa suýt chút nữa là cầm đao cầm s-úng đến cướp bóc , giờ cứ như chuyện gì xảy , với về tình nghĩa năm xưa, mặt đỏ tim đ-ập!
Còn bảo ông xem mặt mũi tình nghĩa năm xưa mà cứu trai , cũng đến chịu luôn!
Da mặt chắc dày ngang tường thành !"
Giáo sư Thích chút bất lực :
“Còn mấy chuyện đó gì?
Năm xưa trở mặt , bây giờ cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa!
Thôi!
cũng thực sự cứu .
Ông giận cái gì chứ?
Ngày mai sắp xếp xong hết ?
chút nôn nóng đây, lúc Văn Vũ và Hồ Tuệ Chân rời , nhớ là hai đứa nhỏ đó khi mới mười mấy tuổi nhỉ?
Mới kết hôn một năm thôi ?"
Quách Thông bấm bấm đầu ngón tay tính toán:
“Không quá hai mươi , từ nhỏ thích nhất là Hồ Tuệ Mẫn và Hồ Tuệ Chân .
Con bé mặt tròn xoe đáng yêu.
Tuệ Chân năm 18 tuổi gả cho thằng con thứ hai nhà họ Văn, thằng bé Văn Vũ đó tiến thủ cho lắm.
còn từng lầm bầm với lão Hồ, bảo là tìm thế nào mà chẳng tìm ?
Lại tìm một tên công t.ử bột như thế.
Văn Tòng Tâm yêu cầu nghiêm khắc với con trai cả, nhưng đối với con trai út thì dường như cũng mà cũng chẳng .
Nhất là khi con trai cả sinh con, Văn Tòng Tâm dường như cảm giác từ bỏ con trai út luôn .
Mặc kệ nó ở bên ngoài gì cũng quá để ý?
đều cảm thấy năm đó Tiểu Chân gả cho nó đúng là bông hoa nhài cắm bãi phân trâu.
Không ngờ trải qua bao nhiêu chuyện như , con của chúng nó lượn lờ mắt bao nhiêu năm mà !"
Vệ Hồng Kỳ :
“Cứ như là chúng bằng, chúng đều ngờ con bé là cháu nội của Văn Tòng Tâm, ông xem cái bộ dạng đó của nó giống hệt Hồ Tuệ Chân lúc nhỏ, nhưng ai trong chúng cũng liên tưởng đến hướng đó đúng ?"
Giáo sư Thích vốn Văn Thanh là con nhà ai, nhưng một việc cần thiết .
Người khuất thì cũng khuất , thêm nữa cũng chẳng ý nghĩa gì?
Ông thực sự cùng những khác Văn Tòng Tâm, ông đến cuối cùng vẫn còn lợi dụng để giúp con trai ông đ-ánh lạc hướng chú ý.
Nhìn thấy cháu nội ruột là vui mừng, mà là nghĩ xem nên lợi dụng con bé như thế nào.
Cuối cùng thậm chí còn cố ý chuyển tầm mắt của những kẻ giám sát họ sang Văn Thanh, để bản và vợ cùng ch-ết bên , giúp Văn Thành chạy trốn thành công.
Nếu vì Văn Thanh thông minh, nhạy bén phát hiện vấn đề, phỏng chừng bản ông và con bé đều sẽ trở thành tù nhân của những kẻ dã tâm .
Nếu khai địa chỉ kho báu nhà họ Văn thì e rằng cách nào thoát .
chỉ trời mới , Văn Tòng Tâm áp căn hề !
Nếu và Văn Thanh bắt, lẽ bây giờ trở thành hai cái xác lạnh lẽo !
Không sẽ vứt bỏ ở ngọn núi hoang vu hẻo lánh nào nữa?
Giáo sư Thích thở dài một tiếng, trong lòng cảm thấy khó chịu.
Bản và Văn Thanh xa cách lâu như , chẳng cũng là vì nguyên nhân sự tàn nhẫn của Văn Tòng Tâm ?
Vệ Thần cũng chút cảm khái:
“ và vợ chồng Văn Vũ cũng coi như là cùng trường, lúc nhỏ cũng xem như thanh mai trúc mã cùng lớn lên.
Không ngờ một ngày con trai đòi cưới con gái của hai họ?
Đây là loại duyên phận gì chứ?"
Vệ Hồng Kỳ :
“Cho nên đấy!
Vệ Hạo !
Con đối xử thật với Văn Thanh!
Thật đấy, nếu bố cũng ăn thế nào với bạn cũ nữa!
Tình nghĩa bao nhiêu năm của chúng thể để con phá hỏng !"
Vệ Hạo chút gì:
“Con sẽ đối xử với Văn Thanh mà, thôi!
Ngủ sớm ạ!
Ngày mai còn tiếp khách nữa!
Hạnh phúc của con đều trông cậy cả đấy!"
Mọi đều về phòng nghỉ ngơi, chỉ là trong lòng mỗi đều những suy nghĩ riêng, lúc thể ngủ nhiều.
Vệ Hạo giường cũng trằn trọc ngủ , nhắm mắt thì trong đầu đều là khuôn mặt của Văn Thanh, lâu như , đây là đầu tiên khống chế nhịp tim và biểu cảm của .
Anh bao giờ mong đợi ngày mai đến sớm như , nghĩ đến dáng vẻ của Văn Thanh, cuối cùng cũng yên giấc.
lâu mơ một giấc mơ, trong cõi mộng và Văn Thanh ôm thật c.h.ặ.t, hôn , những chuyện thể miêu tả .
Chương 222 Ba vị chú lâu gặp
Chiếc xe Vệ Hạo lái tiến đại viện quân khu, tới mở cổng lớn.
Không ai yêu cầu kiểm tra, xe của Vệ Hạo chính là thẻ thông hành, ai mà mắt ngăn cản xe của chứ?
Huống chi Vệ Hạo hạ cửa sổ xe xuống để cảm ơn .
Vệ Hồng Kỳ và sớm đợi ở nhà.
Nhìn thấy Văn Vũ và Hồ Tuệ Chân, hốc mắt ai nấy đều đỏ lên.
Văn Vũ ôm lấy Vệ Hồng Kỳ, giáo sư Thích, Quách Thông từng một:
“Ba vị chú, lâu gặp!
Bao nhiêu năm nay cháu vẫn luôn nhớ !
Không ngờ xa cách nhiều năm như , chúng gặp theo cách !"
Hồ Tuệ Chân cũng lượt bái kiến các bậc trưởng bối, những khác lâu ngày gặp cũng đều ôm , mỉm .
Vệ Thục Trân nhiệt tình ôm lấy Hồ Tuệ Chân:
“Nhiều năm gặp, càng ngày càng sành điệu đấy!"
Hồ Tuệ Chân ôm Vệ Thục Trân:
“Nghe còn là cấp của con gái tớ?
Một cô nàng tomboy mà trở thành đoàn trưởng đoàn văn công!
Cậu hát là khiêu vũ ?"
Vệ Thục Trân :
“Ai bảo tớ là tomboy chứ?
Tớ cũng giống như các thôi, từ nhỏ cầm kỳ thi họa thứ gì mà chẳng học?
Con cái nhà như chúng sinh hát múa, tớ là chuyện bình thường!"
Hồ Tuệ Chân :
“ !
Có điều tớ cứ nhớ mãi luôn chơi với đám con trai nhỉ?
Cậu đ-ánh nh-au, leo cây, b-ắn s-úng cao su, duy nhất tớ nhớ là cầm kỳ thi họa?
Tớ cứ nhớ mãi dáng vẻ thời trẻ của chúng , cứ như mới ngày hôm qua thôi, mà đến hôm nay con cái cũng sắp kết hôn cả !"
Vệ Thục Trân đôi nam nữ mắt:
“Tớ cũng nghĩ như , tớ cũng ngờ ngày cháu trai tớ cưới con gái của !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-142.html.]
Đây cũng là duyên phận giữa chúng !"
Vệ Thần và Văn Vũ bắt tay , Văn Vũ trêu chọc Vệ Thần:
“Trời ạ, bây giờ đang lãnh đạo tiếp kiến ?
Không ngờ một bạn là lãnh đạo chức cao vọng trọng thế ?
Chúng thật sự là em mặc quần thủng đáy lớn lên cùng ?
Sao ông tài giỏi thế ?
là hổ phụ sinh khuyển t.ử?"
Vệ Thần vỗ vai :
“Ông đừng mà đắc ý, hai chúng coi như là em mặc quần thủng đáy lớn lên cùng !
chỉ ngờ đến giờ còn chuẩn trở thành thông gia nữa!"
Văn Vũ lúc chút câu của , chỉ thể mỉm gật đầu.
Sau khi chào hỏi nhiệt tình, đều xuống ghế sofa trong phòng khách.
Ba già Vệ Hồng Kỳ tránh khỏi việc hỏi thăm tình hình gần đây của Hồ Bỉnh Văn và Hầu Tuyết Cầm .
Xác định hai họ sức khỏe , và sẽ về nước định cư khi chuyện sáng tỏ.
Vệ Hồng Kỳ :
“Cứ để họ về !
Bây giờ chắc là thể bảo đảm bình an cho họ.
Huống hồ đất nước trải qua thời gian biến động dài như , chắc chắn sẽ tìm cách định để phát triển sản xuất kinh tế.
Nếu thì lạc hậu đ-ánh cho coi!"
Văn Vũ :
“Phải đợi thêm một thời gian nữa, chúng cháu mới đón nhạc phụ nhạc mẫu về.
Nhà cửa đều sắp xếp thỏa .
Chúng cháu tiếp xúc qua, những hiện đang ở trong căn nhà cũ của nhà họ Hồ đều sẵn lòng đổi nhà một cách thiện, bù cho họ một ít phí chuyển nhà.
Đợi đạt thỏa thuận, họ chuyển , chúng cháu sẽ sửa sang căn nhà cũ đón nhạc phụ nhạc mẫu về.
Những đó đúng là dễ chuyện cho lắm, may mà Văn Thanh họ cái gì?
Không chỉ đổi cho họ căn nhà sân vườn lớn hơn, mỗi gia đình thêm một phòng.
Trong sân nhà vệ sinh và vòi nước công cộng.
Lại đưa thêm phí chuyển nhà, họ đều ký tên, đồng ý đổi nhà !"
Giáo sư Thích chút vui mừng:
“Căn nhà cũ của ở con ngõ bên cũng trả !
già chính là vận động nhiều!
Sau khi bố hai đứa về thì cũng dọn qua đó bạn với họ luôn!"
Văn Thanh :
“Ông tin tưởng cháu ?
Tin tưởng thì giao chìa khóa cho cháu, cháu sẽ cùng trang trí luôn.
Đến lúc đó ông vẫn ở cùng một chỗ hàng xóm với ông ngoại cháu!"
Giáo sư Thích vui vẻ chạy phòng lấy một đống đồ.
Ông đưa cho Văn Thanh :
“Ngoài căn nhà đó để ở vài năm, những thứ khác đều cho cháu hết!
Tiền đưa cháu để trang trí sân vườn, chỗ còn cho cháu của hồi môn!
Nhà cửa cửa hàng gì đó đều cho cháu tuốt!
Tự đổi tên , chỗ nào cần ký tên đóng dấu thì cứ mang qua!"
Văn Thanh còn kịp từ chối, Văn Vũ nhảy dựng lên đòi trả đồ cho giáo sư Thích:
“Chú Thích, chuyện !
Sao chú thể đưa cho con bé nhiều đồ như chứ?
Tiền hơn hai vạn , con bé trẻ tuổi thế dám nhận nhiều tiền và bất động sản của chú như ?"
Văn Thanh nhận lấy đồ, bình tĩnh :
“Thôi mà bố!
Ông Thích là nhận con cháu nuôi mà!
Đợi ông già nữa, con còn phụng dưỡng ông lúc tuổi già nữa chứ!
Bố cứ mặc kệ !"
Văn Vũ nghi hoặc buông tay , Quách Thông ở bên cạnh :
“Thôi , ông còn chẳng thông suốt bằng Văn Thanh, những như chúng cả đời lập gia đình, con cháu thích!
Nếu một ngày còn nữa, những thứ sống mang đến ch-ết mang !
Có một thể tiễn đưa chúng , tiết Thanh minh Trung nguyên thể quét dọn mộ phần đốt chút tiền giấy thắp nén nhang là !
Sao, ông bằng lòng ?"
Văn Vũ chút ngại ngùng :
“Cháu ý kiến gì, chỉ là cảm thấy con bé lấy của chú nhiều đồ như mà thấy ngại cho !"
Hồ Tuệ Chân đưa cho một ánh mắt, chuyển chủ đề:
“Chị gái cháu là Hồ Tuệ Mẫn hiện đang ở kinh thành.
Chỉ là bây giờ phận đặc thù, hy vọng thời gian sẽ hẹn gặp mặt ở bên ngoài một chuyến!
Thân phận hiện tại của chị chút tiện đường đột đến bái kiến các vị trưởng bối!"
Vệ Hồng Kỳ :
“Được chứ, hôm nào chúng hẹn gặp ở đó?
Đã bao nhiêu năm gặp hai chị em cô nhỉ?
Còn hai trai nhà cô vẫn khỏe chứ?"
Hồ Tuệ Chân :
“Vẫn khỏe ạ, con của cả cháu đều kết hôn !
Cháu cô bà mấy năm đấy!"
Vệ Hồng Kỳ gật đầu:
“Vẫn là bố cô phúc khí nhỉ!
Lúc chắt ?
Nhà chúng Vệ Hạo đến giờ vẫn kết hôn nữa!
chính là thằng bé sớm rước Văn Thanh về nhà, cũng thể sớm bế chắt ?"
Hồ Tuệ Chân :
“Bác khỏe mạnh thế , còn sợ đợi đến ngày chắt đời ?
Chỉ sợ đến lúc đó bác còn chẳng nỡ buông tay chứ!"
Vệ Hồng Kỳ vội tiếp lời :
“Vậy thể cùng hai bàn bạc tiếp về hôn sự của hai đứa nhỏ ?
Có điều kiện gì hai cứ việc đưa !
Con bé Văn Thanh , là thích.
Chỉ là ngờ chuyện của hai đứa nhiều trắc trở như !
Vốn dĩ bàn đến chuyện cưới xin , kết quả xảy một chuyện khác.
Càng ngờ tới, Văn Thanh cử nước ngoài thực hiện nhiệm vụ biểu diễn, mà con bé gặp bố ruột của ?
Ý của là đừng kéo dài thêm nữa, cứ kết hôn sớm cho xong chuyện!"