Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 143
Cập nhật lúc: 2026-03-13 09:53:33
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AACJDFTmcW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Văn Thanh sớm rõ ràng với bố , thể chuyện Văn Tòng Tâm và Nghiêm Thiến Như nhận , càng cần thiết chuyện Hồ Tuệ Mẫn về tìm .
Giữa chừng kéo theo quá nhiều việc, còn vấn đề sắp xếp của Bộ Ngoại giao lúc đầu nữa.
Dù cái cớ Văn Thanh nước ngoài lúc đầu là thực hiện nhiệm vụ biểu diễn, một việc năm đó tiện tiết lộ, hiện tại cũng chỉ thể coi như bí mật!”
Chương 223 Thảo luận hôn sự của hai đứa
Văn Vũ hiện tại cũng chỉ là đối phó chuyển chủ đề :
“ ạ, duyên phận bố con cái của chúng cháu cũng là thể cắt đứt , cháu thấy Văn Thanh cái đầu tiên thấy thiết !
Cũng cảm ơn ba vị chú, lúc Văn Thanh ở trong nước một chăm sóc con bé.
Đứa nhỏ cứ luôn miệng với cháu là ba vị ông nội vô cùng yêu thương nó, vô cùng chăm sóc nó!
Cháu cảm ơn , nếu một con bé sống ở trong nước, bố ở , mà thể sống yên thoải mái như , vẫn là nhờ sự quan tâm chăm sóc của ba vị chú ạ!"
Văn Thanh và Hồ Tuệ Chân ở bên cạnh gật đầu, cũng mỉm cảm ơn ba vị ông lão.
Vệ Hồng Kỳ xua xua tay :
“Coi như là chăm sóc lẫn thôi!
Văn Thanh cũng chăm sóc chúng mà.
Nói thật lòng, năm đó trúng độc, nếu Văn Thanh bản lĩnh, phỏng chừng cũng sống nổi đến giờ !"
Vệ Thục Trân ngắt lời họ:
“Thôi , giữa chúng cần khách sáo nữa.
Chúng hãy bàn bạc về hôn sự của Vệ Hạo .
Nói là chúng ý kiến gì về phận của Văn Thanh cả.
Đừng con bé là con cái nhà bạn của chúng , cho dù ban đầu con bé là trẻ mồ côi, chúng cũng mảy may ghét bỏ.
Chúng cũng vẫn luôn Vệ Hạo gặp Văn Thanh là phúc khí của nó!
Chúng cứ tưởng nó thích phụ nữ, còn tưởng nó sẽ cô độc đến già cơ đấy!"
Vệ Hạo ở bên cạnh xoa xoa gáy, Vệ Hồng Kỳ cũng vội vàng thừa thắng xông lên:
“ !
Lúc đó hai đứa sớm đính hôn , vốn dĩ khi Văn Thanh thực hiện nhiệm vụ định để hai đứa thành hôn lễ .
Những thứ khác đều chuẩn xong xuôi, ngờ Văn Thanh xảy chuyện.
lúc đó chúng cũng còn cách nào khác, Văn Thanh dù cũng là việc cho quốc gia?
Đất nước bảo con bé thực hiện nhiệm vụ bí mật, chúng cũng tán thành.
Chỉ thể để Vệ Hạo đợi con bé về tính tiếp!
Bây giờ Văn Thanh cuối cùng cũng về , công việc định, bố cũng tìm thấy.
Ý của chúng là hai đứa tuổi tác cũng còn nhỏ nữa, sớm lập gia đình cũng là thành tâm nguyện của đám trưởng bối chúng !"
Văn Vũ :
“Lần chúng cháu về cũng là bàn bạc với chuyện , thật lòng, Văn Thanh cháu vốn nỡ để con bé gả xa .
thể nuốt lời, huống hồ tình cảm của nó và Vệ Hạo còn khá sâu đậm.
Cho nên bây giờ cháu mới dày mặt bàn bạc với chú Vệ về hôn sự của hai đứa!
Chúng cháu cũng coi như là trèo cao nhà !"
Vệ Thần :
“Ông xem ông sảng , cái gì mà trèo cao?
Chúng đều là em, mấy lời là thích nhé!
Đứa con dâu Văn Thanh cũng thích!
Ông đừng mấy lời đó nữa!"
Vệ Hồng Kỳ cũng :
“ , và bố bao nhiêu năm tình nghĩa em !
Trèo cao với trèo cao cái gì, mấy lời đừng nữa!
Nói trèo cao nhà chúng , coi chừng nhạc phụ về gõ đầu đấy.
Cái lão già gàn dở đó lúc nào cũng xem trọng môn hộ nhà lắm!"
Văn Vũ thấy cũng vui mừng, bèn cùng Vệ Hồng Kỳ tiếp tục bàn bạc về hôn sự của hai đứa nhỏ.
Văn Thanh bên cạnh, mặt đỏ bừng cả lên.
Vệ Thục Trân đẩy cô và Vệ Hạo:
“Hai đứa đừng đây nữa!
Hai đứa trẻ mặt đỏ hết kìa.
Con gái da mặt mỏng, Vệ Hạo dắt Văn Thanh lên lầu phòng sách !
Đợi chúng bàn bạc xong, gọi hai đứa xuống ăn cơm trưa!"
Vệ Hạo dậy, dắt tay Văn Thanh thẳng lên lầu.
Văn Vũ cứ chằm chằm theo bóng lưng họ, trong lòng chút thoải mái.
Hồ Tuệ Chân ở phía đẩy nhẹ , Văn Vũ tự nhiên tiện thất lễ mặt các bậc trưởng bối.
Anh chỉ đành lập tức xốc tinh thần, cùng Vệ Hồng Kỳ và thảo luận chuyện của hai đứa nhỏ.
Chủ yếu là Vệ Thần và Vệ Hồng Kỳ thảo luận với Văn Vũ, Vệ Thục Trân và Hồ Tuệ Chân một bên chuyện thì thầm.
Giáo sư Thích và Quách Thông vai trò chính là bầu bạn.
Vệ Hạo dắt tay Văn Thanh lên lầu, phòng .
Đóng cửa , kéo tuột Văn Thanh lòng.
Sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của cô :
“Đêm qua gần như ngủ, cứ nghĩ về em mãi.
Anh cứ cảm thấy ngày hôm qua giống như đang mơ .
Sáng nay thấy em, ăn bữa sáng em , trong lòng mới thấy yên tâm hơn.
Hôm qua khéo với ông nội , bảo họ sớm định ngày cưới cho hai chúng .
Anh chút đợi nổi nữa, mỗi sáng thức dậy đều thấy khuôn mặt của em!
Chúng thể ôm như thế mà sợ bố em đến gõ cửa nữa!"
Văn Thanh vỗ vỗ tay :
“Anh đúng là nghĩ thật đấy, thấy ánh mắt bố em ?
Sáng nay ông còn đang bàn với em xem nên giữ em thêm hai năm nữa đấy!
Thậm chí ông còn nghĩ đến việc đưa em bên , học xong tiến sĩ, học tiếp tiến sĩ mới chịu thả em đấy!"
Vệ Hạo kêu gào một tiếng:
“Nhạc phụ đại nhân đúng là nỡ buông chiếc áo bông nhỏ của mà!"
Văn Thanh vùi đầu l.ồ.ng ng-ực Vệ Hạo:
“Em cũng ngờ ông bố luôn giục em kết hôn ở nhà, đến bước mà vẫn nỡ để em gả !
Vấn đề là ông còn với em là thấy khá , nhưng chính là gả em cho !
Ha ha ha ha..."
Vệ Hạo chút nghiến răng nghiến lợi :
“Không gả cũng gả, cùng lắm thì cướp dân nữ ?
Gạo nấu thành cơm, bố em nỡ cũng !"
Văn Thanh :
“Còn đòi cướp dân nữ?
Không sợ kỷ luật ?
Anh quên là ai , gạo nấu thành cơm?
Cũng thể cân nhắc đấy..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-143.html.]
Vệ Hạo cúi đầu chuẩn xác bắt lấy đôi môi nhỏ nhắn , hai bắt đầu ôm c.h.ặ.t hơn.
Một nụ hôn kết thúc, Vệ Hạo ôm Văn Thanh si mê :
“Hay là chúng cứ gạo nấu thành cơm luôn , để bố gả em ?"
Văn Thanh trách móc đẩy :
“Nghĩ chuyện gì thế?"
Vệ Hạo thở dài một tiếng:
“Chẳng nghĩ cách nào nữa ?
Bố em bướng bỉnh quá, vẫn là em hơn!"
Hai trẻ tuổi đang ở trong phòng âu yếm trêu chọc , thì bầu khí bên ngoài đột nhiên lạnh ngắt.
Cảnh vệ đại viện vội vã gọi điện thoại đến , bên ngoài cầm tín vật của nhà họ Vệ, là đưa cháu gái đến để kết hôn với Vệ Hạo.
Vệ Hồng Kỳ tức giận lệnh cho cảnh vệ bên đưa , ông xem thử rốt cuộc là thần thánh phương nào?
Mà dám mạo nhận là thông gia của ?
Văn Vũ và Hồ Tuệ Chân đến đây cũng chút luống cuống, Vệ Thục Trân vội vàng lên lầu, gọi Vệ Hạo và Văn Thanh xuống.
Vệ Hạo một nữa tiếng gõ cửa gián đoạn cuộc âu yếm của họ, chút vui dắt Văn Thanh xuống lầu.
Đợi Văn Thanh và Vệ Hạo xuống tìm hiểu rõ tình hình, Văn Vũ nhanh ch.óng kéo Văn Thanh xuống bên cạnh .
Tất cả đều lạnh mặt chờ đợi, đợi tự xưng là vợ cưới tương lai của Vệ Hạo xuất hiện.
Một lúc , cảnh vệ dẫn về một ông lão tóc bạc trắng và một cô gái 20 tuổi.
Ông lão thấy Vệ Hồng Kỳ liền lóc t.h.ả.m thiết, quỳ rạp xuống đất, miệng kêu lớn:
“Thủ trưởng, đến !
Cuối cùng cũng gặp ngài !
cứ ngỡ đời còn cơ hội gặp nữa chứ!"
Chương 224 Ông lão cố chấp
Vệ Hồng Kỳ giật trong lòng, quan sát kỹ lưỡng ông lão mắt.
Có chút thể tin nổi mở miệng:
“Lỗ Đại Sơn?
Có ?
Sao già thế ?
nhận luôn!
Cậu ?
Cậu kém ít nhất cũng mười mấy tuổi mà?"
Quách Thông thấy cái tên , liền tiến lên đỡ ông lão dậy:
“Lỗ Đại Sơn, thật sự là Lỗ Đại Sơn ?
Trời đất ơi!
Sao già đến mức ?
Năm đó về quê ?
Sao lúc tới đây?"
Lỗ Đại Sơn Quách Thông đỡ dậy, xuống ghế sofa, đau lòng chỉ phụ nữ ngoài 20 tuổi bên cạnh :
“Đây là cháu gái nhà .
Sau khi về quê, vẫn luôn việc ở huyện thành.
Vốn dĩ sống , ít nhất cũng coi như là hơn nhưng kém .
Không ngờ một đêm nọ, bùn đất sạt lở dẫn đến lũ quét núi.
Vợ con trong nhà một ai chạy thoát .
Chỉ đứa cháu gái huyện thành đưa quần áo cho nên mới thoát một kiếp.
Những năm qua hai ông cháu sống nương tựa .
Lần tới là đưa cháu gái đến đây thành với Vệ Hạo.
cũng coi như là tâm nguyện xong, đợi ch-ết , nó cũng coi như chỗ dựa!"
Vệ Hồng Kỳ khó hiểu :
“ đồng ý chuyện cháu gái và Vệ Hạo nhà chúng kết hôn từ bao giờ?
Chuyện là ?"
Ông lão Lỗ Đại Sơn run rẩy lấy từ trong ng-ực một miếng ngọc bội đưa cho Vệ Hồng Kỳ:
“Năm đó khi ngài tặng miếng ngọc bội từng việc thể dùng nó để đổi với ngài một yêu cầu!
Bây giờ cũng còn yêu cầu nào khác.
Thủ trưởng!
cùng ngài sinh t.ử bao nhiêu năm.
Năm đó giữa làn tên mũi đ-ạn, cứu ngài bao nhiêu .
Cho dù là ngài ơn báo đáp cũng , lấy ơn đòi báo cũng xong!
Dù cũng chẳng sống bao lâu nữa, đứa trẻ ai chăm sóc, ch-ết nhắm mắt.
Chỉ cầu xin ngài để nó gả cho Vệ Hạo cũng coi như để nửa đời của nó chỗ dựa!
Lỗ Ni !
Lại đây gặp ông nội Vệ của con, dập đầu lạy ngài , cầu xin ngài phát từ bi để Vệ Hạo lấy con, cũng coi như để nửa đời của con nơi nương tựa."
Vệ Hồng Kỳ áp căn thèm để ý đến phụ nữ , ông nhíu mày :
“Năm đó đưa cho miếng ngọc bội là thể đáp ứng một yêu cầu.
cũng là vì quả thật cứu mấy nên mới cảm kích .
bao giờ sẽ để cháu trai lấy cháu gái nhà .
Bởi vì Vệ Hạo nhà chúng bây giờ đính hôn với cháu gái nhà họ Văn .
Hai gia đình chúng đang bàn bạc chuyện cưới xin đây!"
Lỗ Đại Sơn chút do dự Lỗ Ni một cái, đó kiên định :
“ quan tâm, cho dù đính hôn cũng hủy bỏ, lấy cháu gái nhà .
Nếu thì cháu gái nhà đây?
chẳng còn sống bao lâu nữa, tìm chăm sóc nó, ch-ết nhắm mắt mất!"
Vệ Hồng Kỳ lắc đầu:
“Sao cố chấp như ?
, đưa ngọc bội lúc để đính ước hôn sự gì cả?
Chỉ là để tín vật, nếu con cháu của gặp vấn đề gì?
Cũng thể mang ngọc bội đến cầu cứu !
Chứ để mang ngọc bội đến ép cháu trai lấy cháu gái !
Dưa hái xanh ngọt, huống hồ hai đứa nó bao giờ gặp mặt ?"
Lỗ Đại Sơn cháu gái một nữa, chút thống khổ :
“ quan tâm năm đó ngài thế nào?
Ngài thể mang ngọc bội đến yêu cầu ngài một việc, chỉ cần vi phạm đạo đức là .
bây giờ để cháu trai ngài lấy cháu gái , cũng tính là vi phạm đạo đức.
Nó kết hôn, chỉ mới đính hôn thôi mà.
Nếu ngài đồng ý, sẽ mang ngọc bội náo loạn cái quân khu cho đến khi lật tung lên mới thôi.
Dù cũng là kẻ chân trần, sợ kẻ giày như ngài !"