Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 144
Cập nhật lúc: 2026-03-13 09:53:34
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6KzdBtFgET
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Vệ Hồng Kỳ tức đến mức run rẩy, giáo sư Thích vội vàng lấy thu-ốc cứu tim từ trong túi áo của ông .
Một mặt bắt mạch, một mặt bảo Vệ Hồng Kỳ đừng kích động!”
Vệ Hạo chút bực :
“Thôi , ông đừng náo loạn nữa!
tuyệt đối sẽ lấy cháu gái nhà ông , lấy hiện đang ở đây.
Chúng vốn dĩ định xong hôn sự , đang bàn đến ngày cưới.
và cháu gái nhà ông từng gặp mặt.
Ông cầm miếng ngọc bội rách nát đó mà lấy cô ?
Ông mơ !
Ông thích náo thế nào thì náo, cãi thế nào thì cãi!
sợ ông náo loạn, khắp thiên hạ cũng chẳng cái đạo lý như !"
Lỗ Đại Sơn Vệ Hạo với vẻ mặt kiên định, đang lúc thế nào.
Cháu gái ông là Lỗ Ni đột nhiên lao , ôm c.h.ặ.t lấy đùi Vệ Hạo:
“Cầu xin , Vệ ơi, lấy em !
Như ông nội em mới thể yên tâm nhắm mắt xuôi tay, coi như là thương hại em mà!
Em còn nhà để về nữa , nếu ông nội cũng còn nữa, em thực sự về ?"
Vệ Hạo lắc đầu:
“Cô đừng bậy bạ nữa, lấy cô là chuyện thể nào!
Hai quen , thể sống chung một chỗ ?
Là cô đang ban ngày mơ chuyện viển vông, là thực sự tự lượng sức ?
Sao thể lấy cô chứ?
Ông nội quyền quyết định hôn nhân của , huống hồ đất nước cũng cho phép hôn nhân sắp đặt!
Nếu cô dùng một miếng ngọc bội là cái ơn cứu mạng của ông nội cô đối với ông nội mà lấy cô ?
Ông nội cô ơn với ai thì để đó lấy cô , sẽ như !
Chưa bao giờ nợ của ông nội nợ thì cháu trai chịu trách nhiệm trả cả!
Bố vẫn còn sống đấy thôi!"
Tất cả thấy những lời độc miệng của Vệ Hạo đều câm nín.
Lỗ Đại Sơn chút ngây Vệ Hạo, ánh mắt tràn đầy sự thể tin nổi!
Vệ Thần cũng chút m-ông lung, thằng con trai cần nữa , ai đùn đẩy trách nhiệm kiểu đó chứ?
Lỗ Ni Vệ Hạo đang lùi mấy bước để cách xa một chút.
Lại vòng đang sofa.
Ngay lập tức cô dồn ánh mắt Văn Thanh, cô “hù" một tiếng lao tới ôm lấy đùi Văn Thanh :
“Cầu xin cô, cô ơi, cô nhường Vệ cho ?
Cô trẻ trung xinh thế , chắc chắn sẽ tìm chồng hơn mà.
Bây giờ nơi nương tựa, chỉ còn mỗi ông nội thôi.
Cô hãy việc cha , nào để nương tựa mà nhường chồng cho ?"
Văn Thanh há hốc mồm phụ nữ đang quỳ đất ôm đùi gào t.h.ả.m thiết.
Văn Vũ “vút" một cái dậy, kéo Hồ Tuệ Chân và Văn Thanh với Vệ Hồng Kỳ:
“Chú Vệ, xem tình hình hôm nay thích hợp cho lắm.
Nhà chú cứ xử lý xong việc nhà hãy hẹn thời gian bàn bạc chuyện của hai đứa nhỏ nhé!
Bây giờ cháu xin phép cáo từ!"
Nói xong, kéo vợ con nhanh ch.óng rời khỏi nhà họ Vệ.
Vệ Hạo chạy theo phía :
“Để con đưa về ạ!
Chú, dì!
Văn Vũ còn từ chối, Vệ Hạo :
“Không chú!
Con hứa giải quyết xong vấn đề sẽ đến tìm Văn Thanh ạ?
bây giờ con vẫn nên đưa về thì hơn.
Xe buýt ở đây đông chen chúc, chú thể chịu nhưng dì và Văn Thanh chịu nổi ạ!"
Văn Vũ vẻ mặt chân thành của Vệ Hạo, bất lực lên xe của .
Bốn ai lời nào trở về nhà họ Văn.
Giữa đường Vệ Hạo mấy định thôi, Văn Vũ đều trưng bộ mặt lạnh lùng đối diện.
Hồ Tuệ Chân ?
Chỉ thể chọn cách cùng tiến cùng lùi với chồng!
Chương 225 Hay là để ông nội tự lấy
Xuống xe Văn Thanh còn kéo Vệ Hạo định gì đó?
Văn Vũ tức giận quát cô:
“Đi đây cho bố, nhà mau!
Trước khi vấn đề của họ giải quyết, con gặp riêng !
Con mà lời là bố cưỡng ép đưa con về Mỹ đấy!"
Vệ Hạo vỗ vỗ tay Văn Thanh, bảo cô lời Văn Vũ:
“Ngoan, mà!
Chuyện chắc cũng dễ giải quyết thôi, huống hồ cũng sẽ đồng ý lấy cô !
Chẳng lẽ họ còn thể trói bắt cưới ?
Chuyện xảy quá đột ngột, cũng nữa?
Đợi giải quyết xong vấn đề sẽ đến đón em!
Yên tâm, lấy ai cả, chỉ lấy một em thôi!
Anh hứa đấy, nếu thực sự thì để bố ly hôn lấy cô !"
Văn Thanh “phụt" một cái bật :
“Hay là để ông nội tự lấy ?
Ông vẫn còn sống mà, nợ ông lão nợ thì ông lão tự trả chứ!"
Vệ Hạo nghiêm túc gật đầu:
“Về nhà sẽ như !"
Văn Vũ nhịn kéo Văn Thanh phòng, miệng lẩm bẩm:
“Đứa nhỏ ch-ết tiệt, đứa nào cũng tai quái như !
Hay là cho lão già tức ch-ết luôn cho !
Như là xong nợ!"
Hồ Tuệ Chân đẩy chồng một cái:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-144.html.]
“Nói bậy bạ cái gì thế?"
Văn Thanh lưu luyến Vệ Hạo dứt khoát lái xe xa.
Cô dậm chân với Văn Vũ một cái, thèm ngoảnh đầu mà thẳng về phòng .
Văn Vũ chút bất lực Văn Thanh:
“Đứa nhỏ đúng là hôn nhân trắc trở quá mà!
Kết hôn thôi mà cũng khó khăn thế !
Hai ông cháu nhà cũng thật kỳ lạ, sớm đến muộn đến, đúng lúc hai đứa bàn bạc chuyện kết hôn thì đến?"
Vệ Hạo trở đại viện quân khu mới khi họ , ông lão tên Lỗ Đại Sơn đó trực tiếp ngất xỉu.
Sau khi đưa bệnh viện quân khu, mới những lời ông là giả.
Lỗ Đại Sơn quả thật bệnh nhập tâm cao, đến cả giáo sư Thích cũng vô phương cứu chữa .
Ban đầu bác sĩ địa phương khẳng định ông tối đa thể sống ba tháng.
Với điều kiện tiên quyết là tức giận, nổi nóng, xa, và nỗ lực tăng cường dinh dưỡng.
Đáng tiếc là ông dắt theo cháu gái lặn lội đường xa, nổi cơn thịnh nộ, cũng ăn uống gì ngon lành.
Lỗ Ni tiền vé xe là khoản tiền tiết kiệm cuối cùng , hai ông cháu họ ăn bánh bột ngô suốt dọc đường để đến kinh thành.
Chỉ mới qua hai ngày, Lỗ Đại Sơn kiệt sức qua đời tại bệnh viện quân khu.
Cháu gái ông là Lỗ Ni gào t.h.ả.m thiết xác ông nội.
Bây giờ cả quân khu đều , Vệ Hạo hai mối hôn sự, hai vợ cưới.
Mọi bàn tán xôn xao về chuyện , nhưng ai đợi Vệ Hạo mặt giải quyết.
Vào đúng ngày Lỗ Đại Sơn qua đời, Vệ Hạo nhận thông báo khẩn cấp, dẫn đội Tây Nam một chuyến.
Phía bên đó gần đây luôn yên , nhất là một toán từ xông , trốn trong núi sâu.
Còn thỉnh thoảng ngoài quấy nhiễu dân, cướp nhiều lương thực sinh tồn của dân làng địa phương.
Quân đội địa phương nhiều vây quét nhưng đều thành công.
Thứ nhất là vì rừng nguyên sinh, môi trường bên trong thực sự quá biến hóa khôn lường.
Nguyên nhân thứ hai là vì kinh nghiệm đối phó với những của họ đủ, những kẻ đó trong tay tay b-ắn tỉa cao cấp, mỗi đều khiến kịp đề phòng.
Báo cáo xin viện trợ gửi lên từng cấp một, cuối cùng gửi đến chỗ kinh thành .
Chuyện là bài kiểm tra nhất để kiểm nghiệm thành quả huấn luyện bấy lâu nay của đội đặc chiến do Vệ Hạo dẫn đầu.
Mặc dù Vệ Hạo tình nguyện, nhưng cũng dẫn đội xuất phát .
Đội quân ở kinh thành huấn luyện lâu như , cũng phô diễn xem thành quả huấn luyện ?
Nếu một tiểu đội kẻ địch thế mà họ cũng giải quyết , chứng tỏ phương pháp huấn luyện vẫn đủ , thì nỗ lực bấy lâu nay của Vệ Hạo coi như đổ sông đổ biển hết.
Văn Thanh đợi đích Vệ Hạo đến chào tạm biệt, chỉ nhận một bức thư từ tay Vệ Thục Trân.
Trong thư rõ Tây Nam thực hiện nhiệm vụ, chuyện ở nhà nhờ vả cô Vệ Thục Trân và giải quyết, hy vọng Văn Thanh kiên nhẫn đợi về.
Người lấy chỉ thể là Văn Thanh.
Nhiệm vụ khẩn cấp, tin tức xuất phát thể tiết lộ ngoài, Vệ Hạo cách nào trực tiếp chào tạm biệt.
Đây là chuyện thường tình của quân nhân, Văn Thanh cũng Vệ Hạo bây giờ cũng coi như bất do kỷ.
Cô đương nhiên chút buồn, nhưng Văn Thanh cũng đó là chuyện cách nào cả.
Giống như năm đó cô đưa từ hải đảo, Vệ Hạo nghìn dặm đuổi theo vợ, cuối cùng cũng chỉ thể Văn Thanh xa .
Văn Vũ và Hồ Tuệ Chân khi tin chuyện , nhất thời cũng cho ?
Dù chuyện đến nước cũng chỉ thể đợi Vệ Hạo về giải quyết thôi.
Hôn sự cũng thể tiếp tục bàn bạc nữa.
Ba vị trưởng bối Vệ Hồng Kỳ gặp riêng vợ chồng họ cùng với Hồ Tuệ Mẫn, cũng bàn chuyện hôn sự nữa, chỉ đơn thuần là ôn chuyện cũ mà thôi.
Văn Thanh ngoan ngoãn đến phòng việc phiên dịch của Bộ Ngoại giao.
Công việc hằng ngày chính là dịch một văn kiện.
Điều đối với Văn Thanh mà chẳng vấn đề gì cả.
Nhiệm kỳ của Steven chính thức tuyên bố kết thúc, về nước .
Trên chuyên cơ của Hồ Tuệ Mẫn và thêm hai là Hồ Tuệ Chân và Văn Vũ.
Phía Mỹ gọi điện tới, hai con trai sinh đôi của họ may lây bệnh thủy đậu.
Hồ Tuệ Chân lòng đau như cắt yên tâm nổi, chỉ đành mượn chuyên cơ về nước của Hồ Tuệ Mẫn để vội vàng về xem !
Văn Thanh bình tĩnh bảo bố về nước chăm sóc các em.
Cô sẽ ở trong nước việc.
Mặc dù yên tâm, nhưng hai vợ chồng cũng đành rời xa Văn Thanh về Mỹ.
Dù bên đó con cái còn quá nhỏ, Văn Thanh dù cũng trưởng thành, lớn .
Lúc Steven giới thiệu đại sứ mới nhậm chức ở đại sứ quán cho Văn Thanh quen .
Đây là đàn em của ông , quan hệ cũng khá .
Steven bảo Văn Thanh, nếu thực sự vấn đề gì thì hãy tìm đến đàn em của ông để nhờ giúp đỡ.
Xem mặt mũi của , đàn em đó chắc chắn sẽ dốc hết sức giúp đỡ Văn Thanh.
Văn Thanh bày tỏ lòng cảm ơn đối với dượng hết mực yêu thương .
Sau khi ôm chia tay họ, cô tiễn họ lên máy bay.
Nhìn theo máy bay bay , nước mắt Văn Thanh cuối cùng cũng kìm mà rơi xuống.
Bây giờ cô đang đối mặt với cuộc khủng hoảng lớn như , mà bên cạnh lấy một .
Kiếp cô chọn cách kiên cường khi nhà tan cửa nát.
Kiếp cô xa cách nghìn dặm với khó khăn lắm mới tìm .
Mọi chuyện đến đây cũng coi như bế tắc.
Vợ chồng Văn Vũ và Hồ Tuệ Chân về nước, nhất thời lo cho phía Văn Thanh.
Vệ Hạo thực hiện nhiệm vụ cũng tạm thời về .
Cháu gái của Lỗ Đại Sơn là Lỗ Ni chịu chấp nhận bất kỳ điều kiện rời nào.
Tiền bạc vật chất đều cần, chỉ khăng khăng tự xưng bên ngoài là vợ cưới của Vệ Hạo.
Ch-ết sống cũng đòi lấy Vệ Hạo, mà cô mới chỉ gặp qua đúng một .
Vệ Hồng Kỳ nhất thời rơi tình cảnh tiến thoái lưỡng nan.
Lỗ Đại Sơn vốn là cảnh vệ cũ của ông, cùng ông sinh t.ử bao nhiêu năm.
Sau vì thương nặng nên mới về quê hương, Vệ Hồng Kỳ sắp xếp công việc cho ông .
Chỉ ngờ trong một đêm ông nhà tan cửa nát.
Ông lão học hành nhiều, vô cùng cố chấp coi miếng ngọc bội mà Vệ Hồng Kỳ tặng ông năm xưa là tín vật đính ước.
Một lòng gả đứa cháu gái nơi nương tựa nhà họ Vệ.
Đứa trẻ Lỗ Ni vô cùng bướng bỉnh, ai gì cũng !
Chương 226 Cứ bình thường
Mọi chuyện bỗng chốc rơi thế bí, đuổi một phụ nữ nơi nương tựa rời khỏi nhà họ Vệ là chuyện thực tế.
Dù cô cũng lạ nước lạ cái, vạn nhất xảy chuyện gì, Vệ Hồng Kỳ lương tâm bất an.
Lỗ Ni cứ ở nhà họ Vệ, thì cái thể thống gì chứ?