Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 147
Cập nhật lúc: 2026-03-13 09:53:37
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Phương Minh Minh ngẩng đầu Tô Tín Nam:
“ lấy còn chẳng bằng lúc thủ tiết một !
Một năm gặp quá hai tháng.
Mỗi về cứ như giữ của quý mà kéo hết chuyện nhà đến chuyện nhà nọ để lảm nhảm.
Thậm chí buổi tối còn sắp xếp cho ngủ ở phòng sách nữa.
Để đạt mục đích , chỉ cần về nhà là bà bảo bảo mẫu bế các con sang phòng chúng .”
Bà lấy cái danh nghĩa hoa mỹ là để các con thiết với hơn.
Bên với là để buổi tối ngủ phòng sách, tránh cho lũ trẻ quấy rầy ngủ ngon giấc.
Anh cũng bằng lòng ngủ ở phòng , thời gian hai chúng ngủ cùng chỉ mấy ngày Tết thôi.
Hai đứa em gái về nhà ăn Tết, trong nhà đủ phòng ở nữa.
Mẹ cứ như một con quái vật , phòng trộm như phòng thiết với !
vợ của nhẫn nhịn như thế nào nữa?
thậm chí còn nghi ngờ cô chính là ép ch-ết đấy?
Cũng Tào Lộ mà đáng sợ như , mới đem và ghép thành một cặp đấy!"
Tô Tín Nam nhíu mày :
“Chuyện thì liên quan gì đến Tào Lộ chứ?
Cô cũng sớm kết hôn sinh con , hai chúng cũng chẳng liên lạc gì cả, cô cô ý nghĩa gì ?
Mẹ với thì cô ghen tị.
Cho nên cô mới phá hoại hôn nhân của Vệ Hạo, giữa chuyện thì liên quan gì đến ?"
Khuôn mặt Phương Minh Minh dữ tợn chỉ Tô Tín Nam :
“Anh bà biến thái đến mức nào ?
Chiếm hữu , chiếm hữu con trai .
một ngày ngay cả việc gặp con cũng sự cho phép của bà .
Mỗi ngày sắp xếp bảo mẫu trông con cho thiết với , về một cái là lấy con văn.
Lúc nhà đẻ còn thế lực, bà còn thu liễm một chút.
Kể từ khi trai gặp chuyện, bố cũng giáng chức nghỉ hưu sớm, bà liền giống như một kẻ điên bắt đầu trả thù .
Mỗi ngày sai bảo cái cái nọ, cả ngày về nhà cho bế con, thơm con thì thôi .
Việc nhà bà mà đuổi hết bảo mẫu , chỉ để một bảo mẫu phụ trách trông con việc nhà!
Tất cả việc nhà đều đè lên đầu .
từ nhỏ đến lớn đều từng những việc !
từng than khổ với , quan tâm ?
Còn bảo bao dung bà ?
Nói chỉ là thích ngoài ở đây thôi, từ nhỏ đừng là nấu cơm, ngay cả ngón trỏ cũng chạm nước mùa xuân bao giờ cả, xin hỏi bảo bao dung bà thế nào đây?
nổi Vệ Hạo kết hôn là vì vui khi thấy hạnh phúc!
Nếu vì năm đó kiên quyết chịu lấy , thì cũng sẽ gả cho tình thú đó.
Cuối cùng Tào Lộ thiết kế tái giá cho , sinh con thiết với , chồng cũng ngủ chung một giường với , xin hỏi cuộc sống như thì còn ý nghĩa gì nữa?
Đã là hạnh phúc, cũng để cho Vệ Hạo hạnh phúc!"
Văn Thanh thở dài một tiếng, trong lòng bày tỏ thực sự hiểu nổi mạch não của loại .
Cô mặt tất cả hỏi Phương Minh Minh:
“Cô thích Vệ Hạo, thì lấy cô ?
Nếu chính là tội đại ác cực?
Cô gả hai , còn kết hôn.
hôn nhân của cô hạnh phúc, chồng và chồng khó chung sống thì đều đổ lên đầu ?
thể Vệ Hạo kêu oan một tiếng ?
Cả đời loại như cô thích qua đúng là chuyện xui xẻo nhất mà gặp trong đời!"
Nói xong những lời , Văn Thanh đẩy tập tài liệu và những thứ khác cho Vệ Thần, đó thẳng.
Vệ Hồng Kỳ, giáo sư Thích và Quách Thông một cái, cũng vội vàng chạy khỏi phòng họp.
Vệ Thục Trân định , trai Vệ Thần kéo một cái, đem tất cả tập tài liệu nhét tay cô.
Cũng chẳng thèm với em gái một câu nào, sải bước thẳng.
Vệ Thục Trân đống văn kiện trong tay mà thở dài, đành ngoan ngoãn giải quyết vấn đề.
Phương Minh Minh đờ đẫn những lời của Văn Thanh, chút ngây nghĩ:
“Nếu Vệ Hạo vì những chuyện mà thể nhớ đến , thì cũng .
Anh nhớ muôn vàn cái của đối với , thì nhớ cái ác của đối với cũng tệ!"
Văn Thanh cuối cùng nhận kết quả cuối cùng của chuyện từ miệng Trần Cường.
Phương Minh Minh đuổi việc, Lỗ Ni trục xuất về quê.
Tô Tín Nam vốn dĩ ly hôn với Phương Minh Minh, nhưng nhà đẻ Phương Minh Minh sụp đổ, cô tự nhiên thể về gây thêm phiền phức cho nhà .
Cho nên kiên quyết đồng ý ly hôn với Tô Tín Nam.
Tuyên bố nếu ai dám khó cô , cô sẽ ôm các con ch-ết ở nhà họ Tô.
Mẹ của Tô Tín Nam vì chuyện mà lâm trọng bệnh một trận, nhưng chẳng gì Phương Minh Minh.
Chỗ dựa lớn nhất của Phương Minh Minh chính là cô sinh cho nhà họ Tô hai đứa con trai.
Tô Tín Nam vô cùng ghét bỏ Phương Minh Minh vì chuyện cô cứ mãi vương vấn Vệ Hạo, nhưng nhất thời cũng chẳng cách nào với cô cả.
Nhân lúc Tô đang liệt giường, Phương Minh Minh cưỡng ép lấy hết tiền lương và tất cả các khoản phụ cấp của Tô Tín Nam.
Dắt theo các con dọn về căn nhà cũ của ở.
Phương Minh Minh đe dọa Tô Tín Nam mỗi ngày về nhà thực hiện nghĩa vụ vợ chồng.
Dù cô cũng trở mặt , kẻ chân trần sợ kẻ giày.
Tô Tín Nam mà dám lời cô , cô liền dám náo loạn cho cả thiên hạ đều .
Mẹ Tô khỏi bệnh cũng im lặng tiếng.
Bà cũng là kẻ ngốc, Phương Minh Minh ngay cả công việc cũng còn nữa, thì còn cái gì để mà sợ hãi nữa chứ?
Chuyện một truyền mười, mười truyền trăm, gì cũng cả!
Đương nhiên nhiều hơn là chỉ trích sự tùy hứng bậy của Phương Minh Minh, còn sự hà khắc của Tô đối với con dâu.
Tô Tín Nam cấp gọi lên chuyện, hy vọng thể chăm sóc cho gia đình.
Tô Tín Nam nỗi khổ nên lời, cảm thấy lấy một đàn bà phá gia chi t.ử.
Phải rằng Vệ Thần bây giờ chính là chỉ huy lớn nhất của quân khu kinh thành!
Phía Văn Thanh thì nên gì cứ nấy, hề ảnh hưởng một chút nào.
Việc chạy thử thiết nhập khẩu vô cùng thành công, ngày thiết vận hành Văn Thanh ngay cả tiệc mừng công cũng tham gia.
Đã trở về phòng việc phiên dịch để tiếp tục công việc khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-147.html.]
Hans khi về nước cố gắng tỏ tình với Văn Thanh, khổ nỗi Văn Thanh căn bản cho ông cơ hội gặp mặt nào nữa.
Chỉ là ngày khi Hans về nước một tấm thiệp tiễn chân ông , báo cho ông đính hôn, hy vọng nhận lời chúc phúc của ông với tư cách là một bạn.
Hans lấy tiếc về nước, là dây thần kinh nào đúng.
Sau khi về nước vẫn thường xuyên thư gửi bưu cho Văn Thanh, hai bàn chuyện phong nguyệt, chỉ bàn chuyện phong cảnh và món ngon, bất ngờ khi trở thành bạn thư từ của .
Hans khi Văn Thanh thích tiểu thuyết, thậm chí gửi đến một hòm lớn tiểu thuyết bản gốc.
Chương 230 Sao về
Sau khi các bộ phận liên quan kiểm tra theo đúng quy định bảo Văn Thanh đến nhận, cô còn cách nào khác đành gọi điện trực tiếp cho Trần Cường tại hiện trường, bảo lái xe đến giúp vận chuyển hòm sách nặng nề đó về!
Văn Thanh nhờ nhân viên khiêng hòm sách lề đường, đó đợi Trần Cường lái xe đến đón .
Đợi khi xe dừng hẳn, cô đợi mà kéo cửa ghế phụ lái chui .
Nói với ở ghế lái:
“Hòm sách đó nặng lắm, khiêng nó lên thùng xe phía cho , còn giúp khiêng phòng sách của nữa, chính là căn tứ hợp viện nhờ giúp chuyển nhà !
Giọng của ở ghế lái chút trầm thấp:
“ từng đến đó, em thể dắt ?"
Văn Thanh gần như là hét lên lao ở ghế lái đó.
Vệ Hạo ôm Văn Thanh :
“Mỹ nữ , em lên xe chủ động nhào lòng thế , dường như chút cho lắm!"
Văn Thanh :
“Sao về ?
Thôi , mau giúp em khiêng hòm sách lên xe.
Đừng mấy lời nhảm nhí đó nữa, đây là bất ngờ dành cho em ?"
Vệ Hạo lắc đầu:
“Không tính là bất ngờ, chỉ thể là kinh hách.
Anh ở bên ngoài tổng cộng chỉ thể hai tiếng đồng hồ thôi.
Không thể nán lâu !"
Văn Thanh chút ngạc nhiên:
“Vậy về gì thế?"
Vệ Hạo :
“Về để dặn dò rõ ràng một việc, thuận tiện mang thêm mấy nữa, đó gặp một mà ngày đêm mong nhớ, nhét cô túi mang luôn!"
Văn Thanh ngạc nhiên hỏi:
“Tại mang em ?"
Vệ Hạo thở dài một tiếng:
“Chúng ở bên bắt một , cũng cứu về một thương nặng.
Ông ông tên là Văn Vũ, còn bảo là nhà họ Văn ở kinh thành.
em đấy, ông thể là bố em .
Ông chính là bác cả Văn Thành của em.
Anh vạch trần ông , ông mới thừa nhận là những năm qua ông vẫn luôn dùng phận của Văn Vũ để trốn tránh những kẻ truy đuổi ."
Văn Thanh chút kỳ lạ:
“Tại dùng phận của bố em?"
Vệ Hạo thở dài một tiếng:
“Bởi vì trong tay ông những giấy tờ chứng minh phận mà bố em năm đó đ-ánh rơi ở chỗ bà nội em, cách khác, hộ khẩu nhà em năm xưa đang trong tay ông ."
Văn Thanh :
“Bác dùng phận của Văn Thành để , là vì sợ những kẻ truy sát .
Những kẻ đó sẽ luôn truy tìm tung tích của Văn Thành, nhưng ai truy tra tung tích của Văn Vũ cả.
Ai cũng hơn 20 năm , bố em mất tích !
Dùng phận của bố em cũng giống như dùng phận của một ch-ết thôi?"
Vệ Hạo gật đầu:
“Văn Thành một nhóm bắt lên ngọn núi đó.
Họ Văn Thành một tấm bản đồ kho báu truyền nhiều năm của nhà họ Văn.
Địa chỉ mà tấm bản đồ kho báu đó chỉ tới cuối cùng chính là ngọn núi đó.
cho dù họ t.r.a t.ấ.n Văn Thành như thế nào thì cũng tìm thấy manh mối nào về địa điểm cất giấu kho báu.
Tấm bản đồ đó họ lấy , nhưng họ giải mã.
Người duy nhất thể giải mã chính là Văn Thành, cho nên họ t.r.a t.ấ.n Văn Thành, nhưng để ông ch-ết."
Văn Thanh vẫn hiểu:
“Vậy em gì chứ?
Các bắt họ , đó cứu bác cả em , trực tiếp để bác cho các địa điểm kho báu là chứ?"
Vệ Hạo lắc đầu:
“Chưa bắt bộ, ba tên chạy thoát , một là đại ca của chúng, hai tên còn là tay sai đắc lực bên cạnh tên đại ca đó.
Nghe một trong đó mệnh danh là quân sư trong nhóm , xảo quyệt đa đoan, thường xuyên đeo khẩu trang và đội mũ che khuất khuôn mặt, tất cả những ở đó đều từng thấy mặt .
Chúng nghĩ mãi mà ?
Tấm bản đồ đó mang về , nhưng một đám đang nghiên cứu ở phòng họp quân khu.
Đến giờ vẫn chắc nghiên cứu hướng giải mã, để tìm địa chỉ nơi cất giấu kho báu.
Còn nữa là vết thương của Văn Thành nặng, tuy đến mức mất mạng, nhưng cũng tạm thời thể về kinh thành , chúng nỗ lực thuyết phục ông địa chỉ kho báu.
Ông thấy con trai và em thì mới thể tin tưởng và phối hợp với chúng .
Chúng thể mang Văn Minh .
Thứ nhất, nỗi bận tâm trong lòng, ở nhà cả một đám cần chăm sóc, cho nên cũng chỉ thể mang Văn Hiên và em thôi.
Văn Thành từng gặp Văn Hiên, nhưng từng gặp em.
Cho nên sự xuất hiện của em là minh chứng nhất, thể chứng minh Văn Hiên chính là con trai của ông !"
Văn Thanh bao giờ xuất phát?
Vệ Hạo :
“Anh giúp em đưa hòm sách về !
Đây là ai tặng em thế, đó là chữ nước ngoài.
Bố em ?
Sau đó em mang theo mấy bộ quần áo cần dùng, bên đó nóng lắm, cần mặc quá nhiều , mấy cái áo ngắn tay là !
Còn nữa là năm đó bố em lúc lập b-ia cho ông bà nội em, còn đặc biệt chụp ảnh nữa, mang cái đó theo !
Sẽ sức thuyết phục hơn!"