Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 148

Cập nhật lúc: 2026-03-13 09:53:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Văn Thanh chuyện đột ngột cho đầu óc chút rối loạn, đợi Vệ Hạo khiêng hòm sách phòng sách, cô đột nhiên nghĩ đến:

 

“Không đúng chứ?

 

Bản đồ kho báu chẳng đang ở trong hang núi đó, đó thu gian ?"

 

Lời hiện tại cô thể , tấm bản đồ kho báu trong tay Văn Thành rốt cuộc trông như thế nào?

 

?

 

Vạn nhất là hai tấm y hệt thì ?

 

Cho dù cô lấy tấm bản đồ kho báu trong tay , chẳng lẽ giải thích với một hồi lâu ?

 

Tấm bản đồ từ ?

 

Tự nhiên thể là Văn Tòng Tâm bảo lấy .

 

Lời thể với bất kỳ ai, ngoại trừ Văn Vũ, ngay cả Hồ Tuệ Chân cũng .

 

Giáo sư Thích thấy động động tĩnh liền từ trong phòng ngay, kể từ khi căn tứ hợp viện bên sửa xong, ông liền dọn từ nhà họ Vệ ở cùng với cháu gái, thứ nhất là vì yên tâm để Văn Thanh ở một , chỉ sợ con bé gặp vấn đề gì.

 

Thứ hai là lo lắng Văn Thanh chăm sóc bản , một sống qua ngày đoạn tháng.

 

Văn Thanh và giáo sư Thích thuật đầu đuôi sự việc, giáo sư Thích kéo Văn Thanh khẽ hỏi:

 

“Cháu với Vệ Hạo chuyện cháu và Văn Tòng Tâm nhận ?"

 

Văn Thanh gật đầu:

 

“Đương nhiên ạ, nếu thì thực sự khó mà giải thích tại bác cả chỉ đích danh gặp cháu , bố cháu cũng , cháu thì , ông đừng hớ nhé?"

 

Giáo sư Thích an ủi :

 

“May mà cháu tiên kiến chi minh, riêng với Vệ Hạo , nếu đúng là dễ giải thích !

 

Yên tâm , bọn lão Vệ đều !"

 

Văn Thanh sắp xếp xong cho giáo sư Thích:

 

“Ông ở nhà một nhớ chú ý một chút!

 

Chị Kiến Hồng ngày mai mới tới !"

 

Giáo sư Thích chút trách móc :

 

“Chỉ một ngày thôi mà, cháu việc gì lo lắng thế?

 

Chị Kiến Hồng của cháu tới chẳng chăm sóc ông ?

 

Cháu cứ yên tâm !"

 

Văn Thanh lạnh lùng :

 

“Cháu cũng yên tâm lắm chứ, nhưng ông để cháu yên tâm chứ?

 

Còn bảo ông đến để chăm sóc cháu, cuối cùng thì ?

 

Toàn là cháu đang chăm sóc ông thôi!

 

Chăm sóc ông thì cũng thôi , ông còn lời nữa!

 

Nếu cháu mà về trong ngày , ông thể ở trong phòng sách sách đến nửa đêm ăn cơm, ngủ luôn chứ!

 

Những cuốn y học cổ đó cháu là bản độc nhất vô nhị, nhưng bảo ông đem mạng để chép chúng chứ?

 

Sớm cháu thu thập nhiều sách từ chợ đen về như , ông mê mẩn đến mức thần hồn điên đảo, cháu còn chẳng buồn nữa!

 

Ông lớn tuổi thế , khả năng tự chế thực sự là kém còn gì để nữa!"

 

Chương 231 Bản đồ kho báu giả

 

Giáo sư Thích chút tự hào :

 

“Ông cũng ngờ cháu thể giỏi giang đến thế!

 

Bí mật thu thập bao nhiêu là bí kíp cổ điển như !

 

Rất nhiều bản độc nhất vô nhị đều lưu lạc hải ngoại, mà cháu tìm về .

 

Cháu cũng là một cô bé lợi hại đấy!

 

Ông chỉ trong lúc còn sống thể chỉnh lý chúng, những thứ chính là báu vật của quốc gia!"

 

Văn Thanh tiếp tục :

 

“Để chị Kiến Hồng qua đây chăm sóc ông, thứ nhất là để chị ở nông thôn đến mức thu nhập, các chị dâu em dâu chê .

 

Thứ hai chính là vì cũng quen chị chăm sóc , bảo mẫu tìm bên ngoài, ông cũng yên tâm, cháu cũng yên tâm.

 

Chỉ chị Kiến Hồng miễn cưỡng coi như là nhà thôi."

 

Giáo sư Thích đẩy nhẹ Văn Thanh, với Vệ Hạo từ phòng sách xuống:

 

“Cháu chăm sóc con bé cho , đừng để con bé xảy chuyện gì ngoài ý đường !"

 

Vệ Hạo gật đầu, dắt tay Văn Thanh :

 

“Làm thế ạ!

 

Cháu xảy chuyện, cô cũng xảy chuyện !"

 

Giáo sư Thích liên tục “phì phì phì" ba cái:

 

“Phì!

 

Phì!

 

Phì?

 

Cái mồm quạ đen , bậy bạ cái gì thế?

 

Con bé xảy chuyện, cháu cũng xảy chuyện, cả hai đứa đều về an !

 

Đương nhiên, nhất là mang cái lão bác cả vô dụng của con bé về đây.

 

Năm đó ông nội con bé lợi dụng hai chúng để dẫn dụ đám theo dõi ông .

 

Cuối cùng vẫn là Văn Thành phát hiện tung tích, tóm gọn.

 

Thấy , đúng là chẳng tích sự gì!

 

Ông nội con bé lúc còn sống cứ khen nó như hoa , thấy , đúng là bách vô nhất dụng thị thư sinh mà!

 

Còn chẳng bằng thằng Văn Vũ công t.ử bột !"

 

Văn Thanh mỉm ngắt lời giáo sư Thích đang định tiếp:

 

“Thôi !

 

Ông cũng là một thư sinh y hệt thôi!

 

Cháu thu dọn đồ đạc xong là đây.

 

Ông thực sự ở trong phòng sách sách cả đêm đấy!

 

Cái hành vi thức đến sáng đó hợp với cái lão già như ông !

 

Nếu sáng sớm hôm chị Kiến Hồng tới mà phát hiện quầng mắt ông xanh lè.

 

Lúc cháu gọi điện cho chị , chị mà bảo cháu, cháu về là thu hết mấy thứ đó , một cuốn cũng cho ông thấy !"

 

Giáo sư Thích xua tay:

 

“Đi !

 

Đi !

 

Đi !

 

Ông !

 

Thôi !

 

Cháu cứ như một bà quản gia nhỏ , năng lôi thôi lếch thếch?"

 

Vệ Hạo trực tiếp đưa Văn Thanh rời khỏi kinh thành.

 

Mà là đến quân khu, một tòa nhà, tới một phòng họp lớn.

 

Trên tường phòng họp treo một bức cổ họa trông vẻ lâu đời, tất cả trong tay đều cầm một chiếc kính lúp, thỉnh thoảng ghé sát xem xem .

 

Trên bàn họp là những bản thảo phác thảo do họ vẽ .

 

Văn Hiên ở đó , trong tay cũng cầm một chiếc kính lúp, chút ngơ ngác bức họa mắt.

 

Anh cũng giám định cổ vật, áp căn bức họa điểm gì kỳ quái?

 

Những cũng thật độc đoán, bức họa là do bố lấy , thì cho rằng nên hiểu chắc?

 

Văn Thanh chỉ một cái, khẳng định bức họa là bản nhái.

 

Bởi vì bức họa so với bức họa trong gian của quả thật y hệt .

 

bức họa trong gian đặc biệt vẽ một cành mai đỏ ở nơi cất giấu kho báu.

 

Trên bức họa cành mai đỏ đó, lúc thấy bức tranh sơn thủy đó miêu tả cảnh mùa thu thì chút kỳ lạ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-148.html.]

Trong tranh vẽ cảnh sắc mùa thu, lá đỏ đầy núi là thể hiểu .

 

tại giữa đám lá đỏ một cành mai đỏ?

 

Cành mai đỏ hiện lên vô cùng đột ngột.

 

tổng thể thì dường như vấn đề gì lớn?

 

Sau Văn Thanh nghiên cứu nghiên cứu , mới khẳng định cành mai đỏ đó ở nơi nào, thì nơi đó chính là địa điểm cất giấu kho báu cuối cùng.

 

Hơn nữa ở phía bên của bức họa đó một bài thơ giấu đầu.

 

Trong đó tên tỉnh thành và tên ngọn núi nơi cất giấu kho báu.

 

Văn Thanh lật xem một cuốn sách lịch sử thời đại , xác định vị trí cụ thể.

 

Chỉ là lúc đó đang ở nước ngoài, thể lập tức về tìm .

 

Sau việc của Văn Thanh nhiều lên, liền quên bẵng bức họa đó .

 

Bức họa bài thơ giấu đầu đó, chỉ là một bài thơ miêu tả cảnh thu bình thường, là loại chẳng ý nghĩa gì cả.

 

Một bức họa bố cục như , tổng thể bức họa càng giống một bức họa cảnh thu bình thường.

 

Không bất kỳ ý nghĩa nào khác, ai cũng càng ngờ đây là một tấm bản đồ kho báu.

 

Vệ Hạo tới hỏi Văn Thanh:

 

“Em xem bức họa một chút ?

 

Anh lấy kính lúp cho em nhé?"

 

Văn Thanh lắc đầu, thầm nghĩ:

 

“Tấm bản đồ kho báu thật trong gian, còn nghiên cứu hồi lâu mới sơ bộ phán đoán hướng đại khái của địa chỉ kho báu.

 

Cái bản đồ kho báu giả còn nghiên cứu hoa chắc?"

 

Văn Hiên thấy Văn Thanh đầu tiên cảm thấy gặp chỗ dựa:

 

“Em cũng ?

 

Chúng đường bạn !

 

Những chuyện đến một cách kỳ quặc quá, em cũng giống thôi, đều từng tiếp xúc với nhà họ Văn.

 

Bảo chúng đến xem cái bản đồ kho báu gì đó chẳng ích gì cả!"

 

Văn Thanh gật đầu:

 

“Em thì đây?

 

Bác cả với họ là thấy con trai , hoặc là con trai của bố em.

 

Em trai em ở tận bên Mỹ, căn bản về !

 

Vậy thì chỉ thể là em thôi, nếu bố em đang ở nước ngoài thì ông là thích hợp nhất.

 

Bởi vì bác cả thấy bố em thì chắc chắn tin tưởng Vệ Hạo chứ?"

 

Văn Hiên gật đầu, từ trong ng-ực móc một miếng ngọc bội:

 

“Chuyện đúng là khó thật, cả cũng gia đình , để thích hợp.

 

Chị cả thì càng khỏi , cũng là ứng cử viên thích hợp nhất.

 

Anh căn bản từng gặp ông .

 

Mẹ đưa cho một miếng ngọc bội gia truyền, bảo là bố thấy miếng ngọc đó sẽ là con trai của ông .

 

Còn em?

 

Em dùng cái gì để chứng minh em là con gái của Văn Vũ!"

 

Văn Thanh từ cổ lôi một miếng ngọc bội:

 

“Bố em cũng đưa cho em một miếng, y hệt miếng lấy .

 

Đây là ông nội năm đó đặc biệt sai đấy, chị Văn Thư đều , bởi vì miếng ngọc bội ông nội chỉ cho con cháu trai thôi.

 

Lúc đó chỉ cả là con trai, cho nên chỉ thôi.

 

Miếng ngọc đưa cho chắc là của cả ?"

 

Văn Hiên ngạc nhiên ngẩng đầu:

 

“Sao em ?"

 

Văn Thanh đảo mắt một cái:

 

“Không thấy hàng chữ triện bên cạnh ?

 

Bên em là chữ Vũ theo lối chữ triện, bên là chữ Minh!"

 

Văn Hiên kỹ miếng ngọc bội:

 

“Chữ triện là cái gì?

 

Anh còn tưởng đây là một bông hoa cơ đấy?

 

Hóa đây là một chữ ?"

 

Văn Thanh thở dài một tiếng:

 

“Em cực kỳ nghi ngờ cái bằng nghiệp cấp ba của mà lấy đấy?"

 

Văn Hiên gãi gãi đầu:

 

“Nói thật lòng, lúc đó học thì cơ bản là sống qua ngày thôi.

 

Người nhà để học hết cấp ba khiến ngạc nhiên .

 

Anh cả chị cả đều chỉ học hết cấp hai thôi.

 

Sau mới , mỗi tháng đều gửi tiền cho họ hàng nhà chúng .

 

Nói cách khác, cuộc sống của ở đó , thực đều là vì từ nhỏ đến lớn đều gửi tiền cho họ hàng nhà chúng .

 

Từ nhỏ đến lớn chỉ ăn của nhà họ một hạt lương thực, một giọt dầu nào, tất cả chi phí đều là đưa.

 

Mỗi tháng chỉ nhiều hơn chứ ít , thậm chí lúc nhỏ để đảm bảo sức khỏe cho , sữa bột uống suốt đều là chắt bóp gửi qua đấy.

 

Anh còn tưởng vì nhỏ nhất nên đãi ngộ nhất cơ đấy?"

 

Chương 232 Nó là con trai út của bác

 

Văn Hiên sờ sờ đầu , nghĩ ngợi tiếp:

 

“Từ nhỏ thấy cực kỳ kỳ lạ, tại ngày nào cũng cơm trắng để ăn?

 

Họ thì thường xuyên gặm bánh bột ngô mà vẫn thường xuyên đủ no.

 

Lúc đầu tưởng bố nuôi yêu chiều , thương , mới đó là lương thực gửi qua.

 

Họ chỉ là thật thà, dám khắt khe thôi.

 

Cuối cùng đến lúc mấu chốt, khi cần xuống nông thôn, họ chút do dự vẫn đẩy !"

 

Văn Thanh :

 

“Anh so với em thì hạnh phúc lắm .

 

Ít nhất thì họ hàng của cũng nể mặt , mà nuôi dưỡng lớn lên bình an.

 

Không hề khắt khe với , hơn nữa chẳng còn cao lớn thế !"

 

Văn Hiên gật đầu:

 

“Điểm thì đúng thật, quả thật cao hơn những cùng tuổi, cho nên sửa tuổi một chút cũng chẳng thấy cả!"

 

Vệ Hạo tới ngắt lời câu chuyện của hai em:

 

“Thôi !

 

Chúng sẽ xuất phát từ sớm!

 

Tối nay hai tắm rửa , ngủ sớm.

 

Nghỉ ngơi ở đây một ngày, sáng mai chúng sẽ máy bay trực thăng."

 

Văn Hiên kinh ngạc sang:

 

“Còn dùng cả máy bay trực thăng nữa , cần long trọng thế ?"

 

Văn Thanh gõ đầu một cái:

 

“Cái gì mà long trọng?

 

Phải là chuyện nghiêm trọng đến mức đó chứ?"

 

Vệ Hạo xoa đầu Văn Thanh:

 

“Thôi, đừng nghèo nàn nữa!

 

chuyện bây giờ cũng chuyện nhỏ, bởi vì đến giờ vẫn kẻ rốt cuộc là ai?

 

Phía của Văn Hiên và bố dượng , chúng bảo vệ .

 

Phía giáo sư Thích, chúng cũng sắp xếp bảo vệ ông ."

 

Loading...