Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 153
Cập nhật lúc: 2026-03-13 09:53:43
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Văn Vũ chút vui, hai đứa trẻ cuối cùng vẫn kìm lòng , lên tiếng an ủi chúng.
Ông lấy tiền Văn Thanh đưa chia cho hai em:
“Cầm lấy !
Đây coi như là quà gặp mặt của chúng !
Các cháu ngoan ngoãn lời , bác sẽ giám sát bố các cháu để đến đón các cháu!"
Văn Thành vui sự tự ý của Văn Vũ.
Ngặt nỗi bản túi tiền rỗng tuếch, chỉ thể chọn cách im lặng chịu đựng việc của bọn trẻ nhận lấy tiền, chỉ bảo các con lời cảm ơn.
Vệ Hạo quản chuyện bên bệnh viện, chỉ khi kết quả thì đưa tất cả xuống núi lên núi.
Máy bay đợi sẵn ở một đỉnh núi khác tương đối trống trải.
Tất cả lên máy bay, và nhanh ch.óng cất cánh về Kinh thành.
Băng nhóm đó về cơ bản bắt giữ, chỉ còn hai kẻ đó trốn thoát.
Đã chúng khả năng sẽ đến Kinh thành thì bên coi như Vệ Hạo thành nhiệm vụ.
Tất cả các thành viên đội đặc nhiệm sẽ tự lái xe về Kinh thành.
Vệ Hạo đưa Văn Thành, Văn Vũ, Văn Hiên và Văn Thanh trực thăng về Kinh thành!
Bởi vì tên cầm đầu vẫn bắt, nên Văn Thành và Văn Vũ thể hoạt động lung tung.
Xét theo mục đích của băng nhóm đó, Văn Thành đương nhiên là nguy hiểm, nhưng Văn Vũ cũng kém cạnh gì.
Dù hai họ là em ruột.
Biết về nhà, ngoan ngoãn ở quân khu, Văn Vũ nữa mắng nhiếc trai thậm tệ, trách ông liên lụy đến .
Ông là yêu vợ như mạng, rời xa vợ lâu như mà còn gặp mặt.
Tính khí của ông ngay cả Văn Thanh cũng áp chế nổi nữa !
Văn Thành cũng tức giận:
“ liên lụy bao nhiêu năm nay, luôn chịu khổ chịu nạn!
Chú ở nước ngoài nhàn hạ sung sướng, giờ sang trách thì ích gì?
Chú giỏi thì ngoài !
Để những kẻ đó bắt chú, cũng nếm trải sự hành hạ!
Sống thử những ngày tháng của , chú mới thấu hiểu dễ dàng gì!"
Văn Vũ giận dữ hét lên với Văn Thành:
“Anh tưởng chịu khổ ?
Năm đó xuống nông thôn cải tạo, những việc nặng nhọc vất vả nhất đều là !
cũng từng nông dân, dựa việc kiếm điểm công để sống!
cũng từng đưa đào mỏ, lao động trong hầm mỏ tối tăm thấy ánh mặt trời!
Mấy năm đó ba chúng sinh sống đều dựa những gì !
Dáng vẻ đó của thì bao nhiêu việc chứ?
Hồ Tuệ Chân vì con vứt bỏ mà sống ngây ngô mê , tưởng chịu khổ ?
Phải, đó đúng là theo nhà vợ mà chạy mất!
lúc đó chúng phận, thể máy bay, cuối cùng chúng đến đó bằng cách nào ?
Toàn bộ là trốn trong khoang hàng của tàu thủy, hơn một tháng trời thấy ánh mặt trời, chỉ đêm tối mới dám lẻn lên boong tàu hít thở khí.
Còn ở lâu, gặp sóng lớn, chúng ở trong khoang hàng cũng quật cho đông tây nam bắc, nôn mửa ngừng.
Anh thể tưởng tượng lúc đó chúng hơn 300 , cuối cùng sống sót còn đến 100 ?
Nếu vì bố vợ tầm xa trông rộng, đưa em vợ sang đó sinh sống bao nhiêu năm, tạo dựng nền tảng vững chắc.
Anh tưởng chúng ở bên đó ngày tháng sẽ dễ chịu ?
Thế , còn học ngôn ngữ mất mấy năm.
Phải từ tầng lớp thấp nhất, tiên là giúp em vợ bán xe!
Gặp ai cũng cúi đầu khúm núm, khắp nơi nịnh nọt mới nhận một đơn hàng!
Sau đó theo bố vợ bất động sản bán nhà cũ.
Anh thể tưởng tượng dầm mưa dãi nắng ngoài bán nhà ?
Anh tưởng ở bên đó những năm qua là dựa nhà bố vợ để sống ?
Bán nhà bán xe lấy hoa hồng, như mới chống đỡ cuộc sống của cái gia đình nhỏ đó!
Bởi vì con vứt bỏ nên Hồ Tuệ Chân sinh bệnh, lúc đó tiền thu-ốc một tháng của cô là bao nhiêu ?
Những thứ đó đều là tự tay kiếm !
Không dựa dẫm bố vợ nửa phân!
Anh chịu khổ chịu nạn, chịu cái khổ gì?
Cái nạn gì?
Cái chịu là sự dày vò tinh thần, vợ hiền thục trở nên giống như điên, lúc phát bệnh thì gào thét mất kiểm soát!
đau đớn cô , hiểu lòng tan nát đến mức nào ?"
Chương 239 Tính cho rõ khoản nợ
Văn Vũ cúi đầu, mười ngón tay đan c.h.ặ.t , ông nén cơn bi phẫn trong lòng tiếp:
“Không những thứ nữa, cũng chẳng ý nghĩa gì!
Anh thể hiểu cho , cũng thể hiểu cho .
Anh là con trưởng bố coi trọng nhất, thì đáng lẽ gánh vác trọng trách gia đình.
chắc chắn là gánh vác ?
Theo như , bọn Mục đại đội trưởng họ cũng từng .
Thời gian và bố ở trong chuồng bò, khai hoang cuốc đất nhiều nhất là bố.
Theo cách của dân làng, gọi là hạng 'Bách vô nhất dụng thị thư sinh'.
Nói ngay cả cái gánh cũng gánh nổi, khi đến chăm sóc sinh hoạt, còn theo bố xuống ruộng việc.
Anh là một đàn ông trưởng thành mà hưởng thụ sự chăm sóc của hai già, với là chịu khổ chịu nạn ?
tuy thấy dáng vẻ của lúc đó, nhưng Văn Thanh thấy mà, bố g-ầy rộc như một bộ xương khô, bệnh tình nguy kịch.
Mẹ g-ầy như một cây sậy, cánh tay chỉ bằng cái bắp ngô ?
Những chuyện ngay cả chú Thích cũng như !
Bao gồm cả những trong đại đội của đều thế!
Duy chỉ , hề g-ầy nhiều, ngược sống còn khá sung túc.
Bố chẳng lẽ còn từng nghĩ đến việc giúp kết hôn sinh con ở địa phương ?
Chính là tìm một gia đình vợ thể giúp đỡ ?
Đáng tiếc ai thèm để mắt đến cái tính ham ăn lười của , phận của cũng căn bản cho phép cưới địa phương!
Lúc các mới từ bỏ, đừng hỏi ?
ở đó bao lâu chứ!
Lúc bỏ trốn, vẫn còn sống!
bà vì để ngăn cản những kẻ giám sát, để chúng phát hiện bỏ trốn, nên chọn cách treo cổ t-ự t-ử.
Sau đó bố vì mà còn dời tầm mắt của những kẻ đó lên Văn Thanh và chú Thích , đây là do con gái bản lĩnh, tự chạy thoát .
Nếu lỡ như xảy chuyện ngoài ý , mất luôn con gái ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-153.html.]
Văn Thành, đừng bao giờ với là ở ngoài chịu khổ chịu nạn, còn thì hưởng phúc lớn gì đó!
Năm đó bố vì thành cho , mà để biến thành một công t.ử bột, đại diện cho hạng học vấn nghề nghiệp!
cuối cùng thì ?
Cái tên công t.ử bột là , trái sống còn hơn , nên phản tỉnh ?
Được , tranh luận những thứ với , cứ thấy là thấy phiền.
Thật đấy!
đôi khi còn cách nào khác mới thừa nhận là trai !
Nếu thể, hy vọng là con của bố vợ .
Ít nhất họ bốn đứa con, nhưng đều đối xử như .
Không hề phân biệt cái gì mà đích tôn đích t.ử, một mực đối xử công bằng!"
Văn Thành Văn Vũ mắng cho đầu óc choáng váng, trực tiếp thốt :
“Đó là vì chú căn bản con ruột của !
Chú là con của nha đầu cận của sinh với bố !
Sau khi chú chào đời, ruột chú khó sản ch-ết!
Mẹ còn cách nào khác mới đưa chú về bên cạnh nuôi nấng như con đẻ!
Hai chúng thuộc diện đích thứ hữu biệt, đương nhiên lấy đứa con đích t.ử là tôn quý !
Chú hiểu !
Hả!
Chú chẳng qua chỉ là đứa con thứ do một con nha đầu sinh , cho nên mới nuôi chú thành phế vật.
Mà bố cũng mặc nhiên đồng ý, vì chú căn bản xứng để trở thành tộc trưởng nhà họ Văn!
Ông cũng sẽ để chú kế thừa gia nghiệp của nhà họ Văn !
Chú mơ mới bình đẳng với !
Chú vốn dĩ là nô tài của !"
Văn Vũ sững một lúc, đột nhiên đại ngộ:
“Hóa là , hèn gì chứ!
mà, từ nhỏ đối với nghiêm khắc thừa, nhưng yêu thương thiếu!
Bố đối với cơ bản là chẳng màng tới, hóa là vì nguyên nhân ?
Vậy thì , càng yên tâm !
Chuyện khi kết thúc, tình nghĩa em giữa và cũng đến hồi kết, cứ việc cái chức tộc trưởng nhà họ Văn của .
Từ nay chúng nước sông phạm nước giếng!
Anh đường dương liễu của , cầu độc mộc của !"
Văn Thành rõ ràng chút ngờ tới, vốn dĩ định dùng những lời đó để trấn át Văn Vũ, ngờ trở thành ngòi nổ khiến ông bộc phát.
Ông dịu giọng :
“Anh em với vẫn cần tương trợ lẫn mà, nếu cũng truy cứu chuyện chú chia đôi gia sản với !"
Văn Vũ ha ha lớn:
“Chia đôi gia sản, chẳng còn giữ một bức bản đồ kho báu ?
Có giỏi thì hãy cho nội dung của bức bản đồ đó, tìm địa điểm cất giấu kho báu trong bức tranh đó .
Sau đó chia cho một nửa thứ bên trong!
Thế mới gọi là hai chúng chia đôi gia sản, đảm bảo sẽ tương trợ hết !"
Văn Thành ngẩn :
“Chú tư cách gì mà đòi chia đôi thứ bên trong với ?"
Văn Vũ lớn:
“Anh xem, cái gì mà chia đôi gia sản?
thấy thật đáng ghê tởm!
Được , hai chúng chuyện hợp , nửa câu cũng thấy nhiều!
Đừng những lời trống rỗng đó nữa, tổng cộng chỉ chia bấy nhiêu tài sản mà chi hơn một ngàn đồng để sửa mộ cho bố chuyện hai đứa con trai thể chứng.
Sau đó đưa cho con trai 2000 đồng, coi như phí tảo mộ trong mười năm tới.
Bây giờ hãy đến đây tính toán với xem tổng cộng lấy bao nhiêu tiền?
Rồi tiêu bao nhiêu tiền?
Nào, cho , chia của bao nhiêu gia sản?
Lương bổng bù phát của bố cộng cũng chỉ bù hơn 5000 đồng thôi ?
Nhà cửa cửa hàng cộng cũng chỉ thể bán 2000 đồng thôi!
Hiện tại trong nước cửa hàng phép tự doanh buôn bán, cho thuê cũng xong!
Anh thấy thứ đó đối với tác dụng gì ?
Hay là trả cho 3000 đồng đó , trả gia sản cho !"
Văn Thành ngẩn :
“Sao tốn nhiều tiền thế?
Chẳng chỉ là sửa cái mộ, dựng cái b-ia thôi ?
Chú đám dân đen đó lừa , việc gì bỏ tiền ?"
Văn Vũ mỉm :
“ chạy núi mười mấy ngày đường rừng, chỉ để tìm kiếm bố .
Nơi chôn cất hai bằng chiếu rơm, chẳng ai còn nhớ rõ nữa!
Anh cảm ơn vì họ ch-ết bao lâu, nếu cũng chẳng chắc tìm !
Ngọn núi lớn như , những mà gọi là dân đen đó chỉ nhớ mang máng phương hướng thôi!
Cũng chính là những đó cầm tiền lương mà quản ngại phiền hà đào xới núi rừng suốt bao lâu mới đào xương cốt của hai đấy!
Con trai nôn thốc nôn tháo, đ-ánh ch-ết cũng chịu xuống nhặt xương!
– cái đứa con bất hiếu trong mắt bố đây – xuống nhặt xương, lên liệt cả ngày trời!
Tiền nhân công cộng với tiền cơm nước mỗi ngày, cuối cùng cộng với tiền thuê nhà của một đội trưởng địa phương.
Tiền lưu trú của ba chúng ở đó, còn tiền xây mộ dựng b-ia cho bố nữa!
Nào, đến tính toán với ?
Những khoản tiền từng khoản từng khoản đều con , bộ đặt ở chỗ con trai lớn Văn Minh của đấy!
mặt hai đứa chúng nó mà đưa tiền để phí tảo mộ cho 20 năm , chắc thể thừa nhận chứ?
Còn tính cả tiền xe của chúng , tiền công nghỉ việc của ba chúng nữa!
Nói thật lòng, ở nước ngoài kiếm tiền đều tính theo tiền tệ bên đó đấy!
Có cần cho tỷ giá hối đoái hiện tại ?"
Văn Thành lúng túng một chút :
“Chúng là em ruột, tính toán như ?
Đó cũng là bố của chú, cho dù đẻ của chú, nhưng bà cũng nuôi dưỡng chú từ nhỏ đến lớn mà!
Chú bỏ chút tiền giúp họ sửa mộ là tận hiếu đạo của chú, đổ hết lên đầu mà tính toán thế?"