Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 154
Cập nhật lúc: 2026-03-13 09:53:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 240 Văn Thanh cảm thấy vô tội
Văn Vũ :
“ !
đây đều là tự chuốc lấy phiền phức, đáng đời tự tác tự thụ!
Rõ ràng là tính toán với mà!
Anh cảm thấy là đứa con thứ hưởng bao nhiêu lợi lộc của đứa con đích trưởng là ?
Vậy thì chúng hãy tính xem rốt cuộc hưởng bao nhiêu lợi lộc nhé?
Cũng thể tính như thế ?
đem bộ gia sản bao gồm tiền bạc và cửa hàng, cùng với những thứ gọi là đồ cổ đó trả hết cho .
Sau đó hai chúng chính thức thoát ly quan hệ, còn là con cháu nhà họ Văn nữa.
Anh hãy bù bộ chi phí bỏ cho , chúng coi như triệt để thanh toán xong cũng !"
Văn Thành xoa xoa tay, ôm lấy mặt một vẻ đầy hối hận.
Ông ở nông thôn bao lâu nay, đương nhiên điểm công ở nông thôn thấp đến mức nào?
Khoản tiền mà hai họ chia coi là một món tiền khổng lồ, tính nhà cửa và cửa hàng, chỉ tính tiền mặt ông cũng thể sống hạnh phúc một thời gian dài!
Yêu cầu của Văn Vũ đưa , ông căn bản đạt .
Đừng lúc đó tiền chia hết cho Văn Thành và Văn Hiên, bây giờ ông lấy nữa.
Cho dù Văn Minh và Văn Hiên đem tiền chia đưa hết cho , e là cũng đủ trả cho Văn Vũ nữa!
Một tiền lớn như , Văn Thành – trải qua bao nhiêu ngày tháng khổ cực – nỡ bỏ !
Thấy Văn Thành im lặng, Văn Vũ khinh miệt bỏ .
Ông vẫn nhất quyết ở cùng phòng với Văn Thành.
Vệ Hạo chỉ thể sắp xếp họ một ở cuối hành lang, một ở đầu cầu thang.
Văn Hiên vốn dĩ đang phục vụ trong quân khu, đương nhiên tự về đơn vị để báo cáo hết phép là .
Văn Thanh Vệ Hạo đưa về nhà, Hồ Tuệ Chân cùng bố và giáo sư Thích khi tình hình của Văn Vũ và Văn Thành thì thở dài một tiếng!
Hồ Tuệ Chân chủ động đề nghị thu dọn đồ đạc sang ở cùng Văn Vũ.
Chuyện cần ai khác đồng ý, Vệ Hạo liền thể chủ.
Tính khí của Văn Vũ thì Hồ Tuệ Chân là hiểu rõ nhất, cũng chỉ bà mặt thì hai em mới cãi nữa!
Dù Văn Thành cũng giữ thể diện, cãi vã ầm ĩ mặt em dâu!
Văn Vũ đối với Hồ Tuệ Chân sẽ theo thói quen mà thu tính khí, để bà kinh hãi!
Hai ông bà nhà họ Hồ cảm thấy chuyện là lẽ đương nhiên, nên đương nhiên gật đầu đồng ý.
Văn Thanh cũng cảm thấy Hồ Tuệ Chân chuyển sang quân khu ở là chuyện , bên ngoài quá nguy hiểm, đây thực chất cũng là một biện pháp bảo vệ.
Căn bệnh của Hồ Tuệ Chân những năm qua Văn Thanh ch-ữa tr-ị gần khỏi , nhưng nhất vẫn là đừng để kích động!
Hồ Bỉnh Văn và Hầu Tuyết Cầm khi trở về phát hiện quê hương trở nên chút xa lạ.
Họ thích ứng với môi trường xung quanh.
Hai họ khi về nước ý định nữa, lá rụng về cội, họ an hưởng tuổi già trong nước.
Trước khi đến đây, hai phân chia nhà cửa và công ty, bốn đứa con mỗi một phần, hề thiên vị chút nào!
Cậu cả của Văn Thanh, họ cả vốn dĩ giúp quản lý công ty.
Bây giờ bộ công ty giao cho hai cha con họ, những khác nhận cổ phần chia hoa hồng, tham gia quyết định kinh doanh của công ty.
Trừ khi hai cha con họ xảy vấn đề nguyên tắc trọng đại, mới cần hội đồng quản trị cùng thương nghị biện pháp giải quyết.
Các họ khác của Văn Thanh đều cư trú ở thành phố , hai càng sản nghiệp độc lập của riêng .
Công ty gia đình vẫn là sự giúp đỡ của ông mà ngày càng lớn mạnh.
Trung gian bán nhà và bán xe gần như đều liên kết, cho nên thể giới thiệu khách hàng cho , thể vận hành độc lập!
Cậu hai sớm sang thành phố lớn thứ hai của Mỹ phát triển, bên nếu vì bố ở đây thì ông gần như hiếm khi tới!
Năm đó Hồ Bỉnh Văn đưa con trai học, sợ ông cô đơn chăm sóc, nên sắp xếp con trai của quản gia theo ông ngoài.
Sau Hồ Tuệ Dương cưới một nước ngoài, tiếc là khi hai ở bên vì khác biệt văn hóa quá lớn nên chia tay.
Hai con!
Sau khi Hồ Bỉnh Văn và Hầu Tuyết Cầm đến, giúp Hồ Tuệ Dương cưới một phụ nữ nước .
Tiếc là cái tâm chơi bời phóng túng của Hồ Tuệ Dương tuy cưới vợ nhưng luôn lăng nhăng bên ngoài.
Dẫn đến việc con riêng của ông chính ông cũng bao nhiêu đứa?
Hồ Bỉnh Văn và Hầu Tuyết Cầm ở bên ngoài thiếu tiền, chỉ là cô đơn.
Những năm qua họ bạn thực sự nào, chủ yếu là đối tác ăn.
khi trở về quê hương, họ thấy nhiều bạn của .
Ví dụ như Vệ Hồng Kỳ, Quách Thông, giáo sư Thích Thành Âm, cũng thấy nhiều hậu bối.
Ví dụ như Vệ Thần, Vệ Thục Trân.
Hai con của Văn Thành thím hai trở về, đặc biệt dẫn con cái đến cửa gặp thím hai và bố bà.
Hai cụ theo thói quen phát bao lì xì cho các con của họ.
Giữ họ ăn một bữa cơm, Tần Mạn tái giá, đương nhiên tiện đến cửa!
Lúc Vệ Thục Trân đến, dẫn theo hai đứa con của Vương Thành Tài.
Gia đình họ vì quan hệ công việc nên đều chuyển sang một thành phố khác, các con liền để cho chăm sóc.
Dù trong nhà bảo mẫu, so với bên ngoài, giáo d.ụ.c ở Kinh thành rõ ràng là hơn một chút!
Sự trở của Hồ Bỉnh Văn và Hầu Tuyết Cầm, giáo sư Thích liền ở nhà họ.
Vốn dĩ họ trở về, giáo sư Thích định dọn .
Hồ Bỉnh Văn nắm lấy tay ông, cho ông .
Nói là trở về, trong nhà tạm thời cũng bảo mẫu, tạm thời mượn bảo mẫu của ông.
Huống hồ và ông xa cách bao nhiêu năm gặp, đương nhiên trò chuyện thâu đêm .
Hai ông lão chuyện đến thư phòng mà Văn Thanh bài trí, đó say mê những điển tịch cổ bản trong đó.
Giáo sư Thích đương nhiên dọn , ngược còn quyến rũ Hồ Bỉnh Văn đến mức chút trời đất là gì.
Hai thường xuyên thức đêm Hầu Tuyết Cầm xông thư phòng gọi , với tư cách là bảo mẫu, Hứa Kiến Hồng thở phào nhẹ nhõm.
Văn Thanh trở về, Hầu Tuyết Cầm cũng thở phào, do Văn Thanh giám sát hai ông già !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-154.html.]
Văn Thanh ông nội và ông Thích dáng, cảm thấy vô tội!
Hứa Kiến Hồng thấy Văn Thanh trở về liền trực tiếp ôm lấy cô:
“Bao nhiêu năm gặp, em trở nên xinh quá!
Không còn là cô bé thanh niên tri thức g-ầy gò nhỏ bé nhút nhát như ngày nào nữa!
Nếu năm đó em gửi ít ảnh về, chị suýt nữa nhận em !"
Vệ Hạo đưa Hồ Tuệ Chân xong , những già trong nhà ăn ý để ở ăn một bữa cơm.
Sau đó mặc cho Văn Thanh và tay trong tay lên lầu phòng.
Không một ai cảm thấy , đương nhiên ai đến phiền.
Văn Thanh thực sự là mệt , mới mấy câu ngã lòng Vệ Hạo ngủ .
Vệ Hạo ôm Văn Thanh giường, cảm thán bạn gái quá tin tưởng khả năng tự chế của !
Muốn tranh thủ lúc cô ngủ mà động tay động chân, ngặt nỗi dáng vẻ Văn Thanh ngủ say, nỡ!
Vất vả lắm hai mới ngủ một giấc tỉnh dậy, Vệ Hạo ôm Văn Thanh quấn quýt một hồi.
Anh ôm hôn Văn Thanh mà :
“Bố em và em bây giờ đều đang cách ly ở quân khu , cuối cùng thể kiêng nể gì mà phòng em, ai chạy đến gõ cửa nữa !"
Dứt lời, liền thấy tiếng gõ cửa bên ngoài, Hứa Kiến Hồng ở ngoài gọi một câu:
“Văn Thanh, em khách đến !"
Chương 241 Tào Lộ đến đây
Vệ Hạo chán nản buông Văn Thanh , mà gần gũi cô khó thế ?
Vừa mới ôm mỹ nhân mật một chút, để giải tỏa nỗi khổ tương tư!
Đây...
đây là ai thế ?
Thời gian chỉ sang buổi chiều, Văn Thanh ngạc nhiên, ai sẽ đến đây chứ?
Đồng nghiệp thì thể nào, bởi vì mười mấy năm của thời đại học ngoại ngữ rủi ro.
Dẫn đến Bộ Ngoại giao tre già măng mọc kịp, đồng nghiệp của Văn Thanh tuổi tác đều lớn.
Dù đây việc, thành phần gia đình, học vấn của bản , cùng các điều kiện khác đều vô cùng nghiêm ngặt!
Văn Thanh thể thuần túy là tình cờ, dựa dượng Steven mà thôi.
Tuy đó chứng minh Văn Thanh thực sự thực lực , nhưng các đồng nghiệp và cô cũng tiếng chung.
Văn Thanh xuống thấy Tào Lộ đang ghế sofa phòng khách, cô đang cùng Hứa Kiến Hồng trò chuyện bâng quơ.
Lúc ở nông thôn cắm bản, Tào Lộ lấy lòng bố đại đội trưởng của Hứa Kiến Hồng nên đương nhiên hòa nhã với cô .
bây giờ Văn Thanh thể cảm nhận rõ sự hời hợt của cô .
Hứa Kiến Hồng thấy Văn Thanh xuống lầu, chào hỏi một tiếng bếp pha .
Văn Thanh chút thắc mắc, bao nhiêu năm gặp Tào Lộ đến đây?
Tào Lộ thấy Văn Thanh và Vệ Hạo tay trong tay thì chút sững sờ.
Năm đó cô dốc hết tâm sức tiếp cận Vệ Hạo, nhưng dùng lời lẽ lạnh lùng và khuôn mặt lạnh lùng cách ly bên ngoài.
Cô từng thấy Vệ Hạo đối với Văn Thanh cực kỳ dịu dàng, nhưng bây giờ họ đến mặt như một đôi tiên đồng ngọc nữ, Tào Lộ đột nhiên cảm thấy trong lòng chua xót.
Văn Thanh thấy Tào Lộ liền đưa tay bắt tay cô :
“Đã lâu gặp, chị Tào Lộ!
Chị đến tìm em ?
Vậy chị em ở đây?"
Tào Lộ chút thẹn thùng :
“Chị đến tìm em chút việc em giúp đỡ.
Chị gọi điện cho Văn Hiên, với chị là em về .
Hơn nữa hai bây giờ quan hệ thể coi là em họ, là cho chị địa chỉ, chị chuyện cầu xin em, cho nên mới mạo đến cửa đấy!
Em đừng trách họ em nhé, thật đấy!
Là chị đòi địa chỉ đấy!"
Văn Thanh lắc đầu:
“Chị cần em gì?
Chị và họ em vẫn còn liên lạc ?
Năm đó quan hệ của hai , em ngờ bây giờ hai vẫn liên lạc đấy?"
Tào Lộ :
“Chị và họ em đúng là vẫn còn liên lạc, nhưng liên quan đến tình cảm nam nữ .
Thuần túy là tình nghĩa chiến hữu năm xưa thôi, dù chúng cũng từng xuống nông thôn cùng một làng, cũng coi như là chiến hữu sát cánh bên !
Lần đến tìm em, là vì chị thấy trong trường một cuốn điển tịch y học.
Toàn bằng tiếng Đức, là bạn của em tặng cho em, đó em quyên tặng cho trường chúng chị!
Chị xem cuốn sách đó, nhưng chị tiếng Đức.
Cho nên hỏi em xem bản tiếng Việt dịch ?
Em là chị đại học mà, cần một sách chuyên môn!"
Văn Thanh lắc đầu:
“Đó là một bạn kỹ sư của em tên Hans để cho em khi về nước.
Em giữ cũng chẳng để gì, hôm đó bộ trưởng của chúng em thấy, tiện miệng để em quyên tặng cho trường y các chị.
Còn là hiệu trưởng các chị đích đến lấy đấy?
Mẹ của Hans là bác sĩ, cho nên mới cuốn điển tịch về cách dùng thu-ốc cơ bản đó.
Thứ dày như , em cũng thời gian mà dịch, cho nên xin , em giúp gì cho chị !"
Thực Tào Lộ chỉ lấy cớ để tìm Văn Thanh quen thôi.
Sau khi cô khỏi nhà họ Hoàng mới uy lực của “địa đầu xà", nghĩ cô là một xuyên vì quyền thế, cho nên mới Hoàng Tông Nghị lừa đó nhốt ở nhà mấy năm trời mà chẳng ai đến hỏi thăm!
Mặc dù Tào Lộ sở hữu báu vật như gian, nhưng suýt chút nữa một đám bản địa mà cô luôn coi thường hại ch-ết.
Tuy cô về cơ bản cũng báo thù cho , nhưng trong lòng chẳng hề thấy cân bằng chút nào.