Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 162

Cập nhật lúc: 2026-03-13 09:53:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6KzdBtFgET

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vệ Hạo Văn Thanh phàn nàn, trêu cô:

 

“Vậy vị hôn thê yêu quý của ơi, em thời gian ăn bữa trưa cùng ?"

 

Văn Thanh ngẩng đầu lên tiếp tục gì đó, :

 

“Anh đợi một chút nhé!

 

Em xong ngay đây, đợi em mười phút, em đang định tìm đấy!"

 

Vệ Hạo kiên nhẫn phía đợi Văn Thanh thành công việc.

 

Đợi cô xong, Văn Thanh đầu kéo Vệ Hạo sang phòng ở ngay bên cạnh.

 

Văn Thanh mơ màng tựa đầu vai Vệ Hạo, chút mệt mỏi :

 

“Dạo em bận quá, cũng bận thẩm vấn đám phạm nhân đó.

 

Hai lâu chuyện với , hôm qua ông nội và ông ngoại em nhắc đến chuyện hôn sự của hai đứa .

 

Vương Thành Tài đều hai con , Tiểu Bồ Đào cũng lớn thành một cô thiếu nữ .

 

Đứa nhỏ Tiểu Nguyên Bảo sinh giờ cũng ba bốn tuổi, cứ lon ton chạy theo chị nó như một cục thịt nhỏ .

 

Ông ngoại em thì còn đỡ, dù ông cũng mấy đứa chắt ở Mỹ .

 

Giáo sư Thích và ông nội trong lòng luôn thấy thoải mái, bàn bạc với ông ngoại em về chuyện của hai đứa .

 

Em nghĩ hai thảo luận một chút về hôn sự thôi.

 

Đính hôn lâu như , trì hoãn thời gian dài thế , trong mắt họ vẫn thành .

 

Anh sắp biến thành gã độc già trong mắt họ , còn em thì thành cô nương già mất.

 

Cho nên đồng chí Vệ Hạo yêu quý của em ơi, hôn sự của hai nhanh ch.óng đưa chương trình nghị sự thôi."

 

Vệ Hạo nắm tay Văn Thanh :

 

“Anh nhanh lên chứ, nếu cha em năm bảy lượt nhảy ngăn cản.

 

Sau sự dụng tâm kín đáo của Phương Minh Minh đó và con ruồi Lu Ni cứ vo ve đáng ghét thì hai chúng chắc chắn kết hôn từ lâu .

 

Anh cũng rước mỹ nhân về dinh chứ.

 

Nhà mới mà khu quân đội chia cho , đều cho sơn sửa hai , kể từ khi em về, báo cáo kết hôn phê duyệt .

 

Hai chúng kết hôn chỉ còn thiếu lĩnh chứng và tổ chức nghi lễ thôi."

 

Văn Thanh gật đầu, chỉ chỉ những tài liệu bàn trong phòng sách:

 

“Đợi em thành những công việc , hai chúng cơ bản là thể tổ chức đám cưới .

 

Về đám cưới, em nghĩ thế .

 

Chắc là cần mời tất cả đến ăn một bữa nhỉ?

 

Cảm giác chút phiền phức, dù khách khứa bên nhà chắc cũng ít.

 

Phải mời những ai đến giúp đỡ?

 

Tổ chức đám cưới ở là hợp lý nhất?"

 

Vệ Hạo nắm tay Văn Thanh, đặt lên lòng bàn tay xoa xoa:

 

“Những chuyện em cần lo.

 

Anh sẽ tổ chức đám cưới tại hội trường của khu quân đội, đến lúc đó đồng đội, cấp của , đồng đội và thuộc hạ của cha , cả bạn bè của ông nội và đồng đội của cô nữa, đều thể đến đó dự tiệc cưới của chúng .

 

Hơn nữa bạn bè bên phía em đến đó cũng thuận tiện hơn một chút.

 

Chỗ đó lớn, bày bốn năm mươi bàn cũng thành vấn đề.

 

Anh sẽ với nhà bếp, họ thể giúp đỡ chúng .

 

Tất cả các món ăn chỉ cần chuẩn sẵn nguyên liệu và thực đơn là họ thể giúp chúng thành .

 

Ông nội cứ để ông và ông ngoại em cùng cha bàn bạc chuyện sính lễ, quyết định ngày tổ chức đám cưới, thiệp mời các thứ đều do họ sắp xếp.

 

Những thứ chúng thể cần lo!

 

cô sắp xếp việc trang trí hiện trường đám cưới, để Trần Cường trợ thủ cho cô.

 

Vợ Trần Cường t.h.a.i nên phiền cô .

 

Vốn dĩ cô bảo thể giúp em một tay nhưng giờ chút tiện ."

 

Văn Thanh gật đầu:

 

“Vậy còn nguyên liệu thực phẩm thì ?

 

Thu-ốc l-á, r-ượu, bánh kẹo các thứ?"

 

Vệ Hạo :

 

“Phần đó thể giao cho nhân viên thu mua của nhà bếp, những thứ họ đều kênh để thu mua.

 

Chúng chỉ cần chịu trách nhiệm đưa tiền và phiếu lương cho họ là .

 

Các loại phiếu khác đều thể cần, như phiếu dầu, phiếu thịt các thứ thể cần xem xét.

 

Em họ kênh thu mua đặc thù mà, điều cũng vi phạm kỷ luật."

 

Chương 253 Cô là ai ?

 

Văn Thanh gật đầu:

 

“Vậy , chúng còn cần cân nhắc điều gì nữa ?"

 

Vệ Hạo nắm tay Văn Thanh:

 

“Em cần cân nhắc gì cả?

 

Em chỉ cần cân nhắc gả cho , đó hai chúng sống hạnh phúc bên .

 

Anh mong chờ cưới em lâu lắm , em cần nghĩ gì cả!

 

Chỉ cần vui vẻ hạnh phúc gả cho !"

 

Văn Thanh ôm cổ Vệ Hạo, khuôn mặt tuấn của , :

 

“Chúng nhất định sẽ hạnh phúc!"

 

Vệ Hạo ghé gần hôn lên đôi môi đỏ mọng hằng đêm mong nhớ, hai ôm thắm thiết.

 

Đáng tiếc sự mật của hai luôn duy trì lâu.

 

Đặc biệt là ở nhà cũ họ Hồ hoặc chỗ ở của Văn Thanh, bạn xem chẳng mấy chốc đến gõ cửa .

 

Vệ Hạo chút kiên nhẫn hỏi:

 

“Ai ?"

 

Văn Thanh chạm môi một cái, chỉnh đốn quần áo, dậy mở cửa.

 

Hứa Kiến Hồng ngoài cửa, chút câu nệ :

 

“Văn Thanh, Tào Lộ đến .

 

Lần còn dắt theo một đàn ông, một đàn ông già!

 

hỏi cô đến gì, cô tìm cô bàn công việc!

 

cũng hiểu, chỉ thể lên gọi cô!"

 

Tào Lộ một nữa khi thấy Văn Thanh và Vệ Hạo liền tự giác dậy khỏi ghế sofa.

 

Người đàn ông trung niên hơn 50 tuổi bên cạnh cô ghế sofa uống chỉ ngẩng đầu liếc Văn Thanh và Vệ Hạo một cái.

 

Dù cho Tào Lộ chỉ ông giới thiệu với Văn Thanh thì ông cũng bất động ghế sofa.

 

Người hề một chút tự giác nào khi đến nhà khác khách, cứ như thể ông là chủ nhân , thật kiêu ngạo!

 

Tào Lộ chỉ đàn ông trung niên :

 

“Đây là Chủ nhiệm Lý của khoa y chúng , ông là chuyên gia về tim mạch và mạch m-áu não.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-162.html.]

 

Chúng đến vẫn là vì bộ tài liệu mà cô dịch xong đây lâu.

 

Chủ nhiệm Lý của chúng xem bộ dữ liệu đó , một vấn đề ông trực tiếp hỏi cô!"

 

Văn Thanh xòe tay :

 

“Hỏi gì?

 

chịu trách nhiệm dịch thuật, tài liệu gì thì dịch cái đó.

 

Chẳng lẽ dịch sang tiếng Việt các vẫn hiểu ?"

 

Chủ nhiệm Lý dường như thái độ của Văn Thanh chọc giận:

 

“Cô cái kiểu gì thế?

 

là dựa thái độ nghiêm túc để đến thảo luận vấn đề với cô đấy, dữ liệu cô dịch là dịch sang tiếng Việt nhưng ở giữa vài vấn đề thấy đúng.

 

Cho nên hiện tại nghi ngờ dịch sai ?"

 

Văn Thanh chút kiên nhẫn :

 

“Trên tài liệu đó chữ ký của và Trưởng khoa Đàm - giáo sư tiếng Đức của trường các , chỉ chịu trách nhiệm dịch bản thảo đầu tiên, ông chịu trách nhiệm thẩm định.

 

Có nghĩa là nếu vấn đề thì ông chắc chắn sẽ nhận .

 

Ngoài nếu ông cảm thấy vấn đề thì ông tìm Trưởng khoa Đàm mà , với !"

 

Chủ nhiệm Lý gần như nổi trận lôi đình hét mặt Văn Thanh:

 

“Cô đây là thái độ gì hả?

 

Chúng mời cô dịch những dữ liệu đó, cảm thấy chỗ nào đúng còn thể hỏi một chút ?

 

chỉ cảm thấy một thuật ngữ y học chắc chắn là cô dịch sai !"

 

Vệ Hạo bá khí bảo vệ vợ:

 

“Ông đang sảng cái gì thế hả?

 

sai cô rõ ràng .

 

Làm ơn tìm vị giáo sư tiếng Đức của các , ông chịu trách nhiệm thẩm định.

 

Văn Thanh chỉ chịu trách nhiệm dịch bản thảo đầu tiên, vẫn còn hiểu tiếng ?

 

Có vấn đề gì thì tìm vị Trưởng khoa Đường gì đó của các hoặc tìm hiệu phó của các mà giao thiệp với Bộ Ngoại giao.

 

Ông mạo chạy đến nhà chúng mà nổi trận lôi đình như thế, ông tưởng ông là ai chứ?

 

Đây là nhà của khác, ai cho ông cái dũng khí đến đây kêu gào hống hách hả!"

 

Chủ nhiệm Lý dường như từng ai như , ông chút vui Vệ Hạo:

 

“Anh là ai?

 

đang chuyện với đồng chí Văn Thanh đây, xen mồm gì?

 

Nhà ai cái kiểu dạy bảo như các thế, đối xử với một đồng chí già mà kêu gào thế ?"

 

Vệ Hạo và Văn Thanh cảm thấy như thấy một kẻ ngốc, hai một cái định mắng ông .

 

Đột nhiên bên cạnh xuất hiện một giọng uy nghiêm:

 

“Anh là ai?

 

Sao kêu gào hống hách ở nhà thế?"

 

Chủ nhiệm Lý đầu thấy Giáo sư Thích sải bước tới, ông chút sững sờ.

 

Giáo sư Thích chỉ ông một cái liền nheo mắt :

 

“Lý Vinh?"

 

Chủ nhiệm Lý theo bản năng vội vàng dậy gọi một tiếng đầy gượng gạo:

 

“Thầy!"

 

Giáo sư Thích khinh thường:

 

chẳng dám là thầy của !

 

Lúc tố cáo là thầy của ?

 

Ngược còn ngược đãi thế nào?

 

Bóc lột ?

 

Sao bây giờ thừa nhận là thầy của ?

 

Thật xin , chẳng thừa nhận là học trò gì của hết!

 

thực sự là đen đủi tám đời mới quen cái hạng như !"

 

Biểu cảm của Lý Vinh quái dị, cơ mặt co giật, cái vẻ đó cứ như là sắp .

 

Giáo sư Thích cũng thèm để ý đến ông , chỉ tay cửa :

 

“Anh cút khỏi nhà chúng cho , nếu để thấy nữa thì sẽ dùng cây gậy của để đối phó với đấy!

 

Nhìn thấy đều thấy xúi quẩy!"

 

Lý Vinh khom lưng uốn gối, một câu cũng trực tiếp luôn.

 

Tào Lộ bóng lưng của Chủ nhiệm Lý, chút khó xử với Văn Thanh:

 

“Chủ nhiệm Lý tài liệu cô dịch vấn đề, quen tác giả nên mới dẫn ông qua đây!

 

chỉ là ngờ ông quen Giáo sư Thích, còn là học trò của ông ."

 

Giáo sư Thích lắc đầu:

 

chẳng thầy thợ gì của ông , ông cũng chẳng học trò học chiếc gì của hết.

 

Năm đó ông tố cáo , liên thủ với Hoàng Hạc Minh tay hèn hạ với , hai chúng là kẻ thù !

 

Cô tên là Tào Lộ ?

 

quan tâm cô ý đồ gì?

 

Đây nhà của cô, cô mạo dẫn đến mà chào hỏi lấy một tiếng xông nhà khác, cô nghĩ thế nào?

 

một câu với cô, khách mời mà đến thì bao giờ nhận sự chào đón của gia chủ.

 

Khách lượng sức thì càng khiến gia chủ yêu thích .

 

cô định dắt vị chủ nhiệm khoa gì đó của các chạy đến đây đòi gì?

 

Tài liệu Văn Thanh dịch đều tranh thủ xem qua .

 

Từ góc độ của thấy là chẳng vấn đề gì cả, ai trong các nếu thấy vấn đề thì ơn tự mà dịch!"

 

Tào Lộ cúi đầu một câu xin trực tiếp khỏi nhà cũ họ Hồ.

 

vốn dĩ định đến để , nịnh bợ Chủ nhiệm Lý một chút!

 

Cũng thể hiện các mối quan hệ của mặt Chủ nhiệm Lý.

 

Không ngờ vị Chủ nhiệm Lý đó hành động theo lẽ thường, giữa đường còn nhảy một Giáo sư Thích - kẻ phá đám .

 

Mình những với Văn Thanh câu nào, ngược còn chọc giận cô .

 

Lý Chủ nhiệm may thù với Giáo sư Thích, Tào Lộ mới ngóng địa vị của Giáo sư Thích trong ngành y tế.

 

Hiện tại ít nhất một phần năm bác sĩ của quốc gia là đồ t.ử đồ tôn của ông.

 

Có thể là thực sự là đào lý mãn thiên hạ, nhiều tài liệu giáo khoa của sinh viên y khoa hiện đang sử dụng đều do ông soạn thảo.

 

Tào Lộ về trường liền hậu quả của việc chọc giận Văn Thanh là gì.

 

Giáo sư Thích gọi điện đến khoa y của mấy trường đại học khác, nhanh họ cử đến photo tài liệu và sách vở.

 

Ngoài những thứ dịch xong, họ còn lấy một thứ dịch, họ cũng sẽ cử của khoa ngoại ngữ đến dịch.

 

Tóm , những tài liệu vốn dĩ độc nhất vô nhị thuộc về trường của Tào Lộ giờ đây trở thành thứ mà mỗi khoa y của các trường khác đều một bản.

 

Loading...