Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 184
Cập nhật lúc: 2026-03-13 10:03:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hứa Kiến Hồng treo quần áo ngoài mà để trực tiếp trong một chiếc túi hành lý.
Cô đặt nó ở góc phòng khách, kết quả là cũng biến mất luôn.
Trong túi đó còn mấy chục đồng, là tiền lương và tiền thưởng tháng của Hứa Kiến Hồng.”
Văn Vũ dám trong nhà xem xét kỹ lưỡng, chỉ ước chừng kiểm kê qua loa chạy ngay xuống dùng điện thoại công cộng báo cảnh sát.
Khi cảnh sát tới nơi, họ cho rằng đây là một vụ trộm cắp tính chất ác tính.
Đương nhiên vấn đề còn ở chỗ lúc đó đều hoảng loạn, chỉ nhớ đến việc đưa Văn Thanh bệnh viện, kết quả là chẳng ai nhớ đến chuyện khóa cửa cả!
Chiếc tủ lạnh còn chứa đầy thức ăn nên nặng.
Cảnh sát theo dấu vết kéo lê và tìm thấy ngay bên ngoài cửa nhà hàng xóm.
Văn Vũ kịp ngăn cản thì cảnh sát trực tiếp phá cửa xông .
Quả nhiên, tất cả đồ đạc đều đang ở trong phòng khách, ba đàn bà đang hưng phấn kiểm kê tài sản, Lưu Tiểu Hồng và Ngô Hồng Anh thậm chí còn đang mặc quần áo của Hồ Tuệ Chân.
Cảnh sát ập bắt cả ba bọn họ về đồn công an.
Văn Vũ báo án, lúc rơi thế tiến thoái lưỡng nan, thế nào với cảnh sát?
Bà già thì cứ gào thét ngừng, bảo bệnh, hơn nữa đây là đồ của nhà cháu ngoại bà , bà lấy hết thì cũng chẳng vấn đề gì!
Cảnh sát suýt chút nữa thì phì :
“Bà già , đầu óc bà vấn đề ?
Ai bảo trộm đồ nhà cháu ngoại thì tính là trộm?
Bà đồng ý ?"
Vụ án thuộc loại trộm cắp tình tiết nghiêm trọng.
Bởi vì quần áo của Hồ Tuệ Chân đều là mang từ nước ngoài về, giá trị hề nhỏ.
Huống chi cô còn cả bộ mỹ phẩm và đồ dưỡng da.
Hiện tại chỉ tính riêng đồ đạc của cô thôi thì giá trị vượt quá 3000 đồng .
Thời điểm , ở trong nước, thu nhập bình quân đầu một năm đạt tới 3000 đồng coi là kiếm khá nhiều .
Huống chi còn tủ lạnh, tivi cộng thêm radio, cùng với một chiếc đồng hồ đeo tay trong túi của Hứa Kiến Hồng và tiền lương thưởng của cô .
Văn Vũ cũng nhớ rõ tiền lẻ để bàn phòng khách khi mua thức ăn là bao nhiêu?
Trong tủ lạnh thì đầy ắp, Văn Vũ còn đặc biệt mang từ Mỹ về ít đồ bổ dưỡng.
Tóm tất cả cộng dồn , con vượt quá một vạn, đây tính là vụ án trộm cắp tiền khổng lồ.
Chương 287 Lấy của cháu ngoại là trộm
Văn Vũ cảm thấy trái tim mệt mỏi, bây giờ rút đơn bãi nại thì vẻ khó xử.
Ông đành đợi Vệ Hạo về giải quyết.
Cách giải quyết của Vệ Hạo đơn giản và thô bạo.
Tất cả đồ đạc đều quản nữa, tạm thời coi như tang vật niêm phong.
Anh trực tiếp cùng Văn Vũ và Hứa Kiến Hồng về nhà, dọn dẹp một chút, mua thức ăn nấu cơm.
Anh dự định cứ để bà già cùng bà dì và cô em họ ở trong trại tạm giam vài ngày tính !
Loại cho một bài học thì thật khiến thoải mái!
Mãi cho đến khi Văn Thanh sinh con bảy ngày và xuất viện, Vệ Hạo đưa cô về nhà họ Hồ để tĩnh dưỡng.
Căn nhà bên phía bệnh viện là thể ở nổi nữa , Vệ Hạo vẫn lái xe đưa thẳng về nhà cũ họ Hồ.
Tất cả đều “thao tác" gây sốc của bà ngoại Vệ Hạo, ai nấy đều đ-ánh giá thế nào?
Làm gì ai trộm đồ mà trộm đến tận nhà cháu ngoại cơ chứ?
trong lòng cũng hiểu rõ, ba bọn họ lẽ căn bản ý thức hành vi lấy đồ của nhà Vệ Hạo là hành vi trộm cắp!
Nghĩ nghĩ , Hầu Tuyết Cầm vẫn mặt một câu:
“Vệ Hạo, bà ngoại cháu dù cũng lớn tuổi , cứ kéo dài thế mãi, sợ bà xảy chuyện gì ?
Mục đích dạy dỗ họ của cháu đạt , lấy đồ về đưa họ !"
Vệ Hạo hôn nhẹ lên ba bảo bối, nắm tay Văn Thanh xoa xoa.
Sau khi sắp xếp cho Văn Thanh nghỉ ngơi giường, mới thong thả :
“Không vội, ngày mai cháu thời gian sẽ đón họ .
Hôm nay đều mệt !
Mọi nghỉ ngơi ạ!
Mấy ngày nay thật sự vất vả!
Đặc biệt là chị Hứa, thật sự phiền chị quá!"
Hứa Kiến Hồng vội vàng lắc đầu:
“Không , quen !
Huống chi cụ Vệ còn gọi bảo mẫu nhà cụ sang giúp một tay nữa.
Hai chúng luân phiên nấu cơm cho , thấy mệt lắm !"
Vệ Hạo vẫn sắp xếp cho nghỉ ngơi.
Hôm nay cũng mệt , nghỉ một chút ngủ một giấc thật ngon, ngày mai dưỡng đủ tinh thần mới để việc!
Sau khi Văn Thanh xuất viện, giáo sư Thích, Quách Thông thì khỏi .
Ngay cả Vệ Hồng Kỳ cũng trực tiếp dắt theo bảo mẫu hiên ngang dọn ở.
Vệ Thần lúc đầu còn nể mặt, mỗi đến vội vàng rời .
Sau đó vẫn là Hồ Bỉnh Văn trực tiếp , sân thứ hai nhiều phòng, bảo ông cứ ở đây, cũng tiện trông cháu nội cháu ngoại.
Thế là Vệ Thần cũng dọn nhà cũ họ Hồ, Vệ Thục Trân cũng vội vàng chạy qua góp vui.
Mấy gia đình cùng sống trong căn đại trạch , tính cũng thấy quá chật chội.
Ngược còn khiến nhà cũ họ Hồ trở nên vô cùng náo nhiệt.
Hồ Bỉnh Văn còn sợ đủ náo nhiệt, đặc biệt đặt ít l.ồ.ng đèn đỏ lớn để trang trí.
Nhất thời nhà cũ họ Hồ đèn đuốc sáng trưng, ngoài đều trong nhà hỷ sự.
Bình thường cơ bản đều phòng của Văn Thanh, mỗi bọn trẻ thức dậy, Hồ Tuệ Chân và Vệ Thục Trân sẽ bế ngoài cho xem.
Toàn bộ sân viện thứ ba chỉ Vệ Hạo và vợ chồng Văn Vũ .
Hứa Kiến Hồng mỗi ngày nấu xong đồ bổ và canh, đều là Hồ Tuệ Chân đích bưng tới giường con gái.
Vệ Hạo thấy Văn Thanh và bọn trẻ đều coi như bình an, bèn trì hoãn thêm mấy ngày nữa mới tình nguyện đến đồn cảnh sát để hủy án.
Anh đưa ba đang uể oải lên xe, hành lý thu dọn xong .
Vốn dĩ lúc họ đến cũng mang theo bao nhiêu đồ, bây giờ còn thêm mấy thứ.
Bà ngoại của Vệ Hạo đưa bà , liền bám lấy cửa xe náo loạn trực tiếp.
Vệ Hạo bình tĩnh với bà rằng, hai căn nhà đều dọn dẹp xong .
Hiện tại đều cho thuê hết , trong nhà còn chỗ nào để cho ba bọn họ ở nữa.
Nếu vì ba bọn họ cứ ở đây, cũng chẳng chịu trách nhiệm về an của họ nữa, sinh hoạt phí cũng sẽ quản, tiền thuê nhà cũng cần tự trả.
Bà ngoại của Vệ Hạo chút thể tin nổi cháu ngoại:
“Không cháu chăm sóc bà ?
Bà là của cháu, cháu chăm sóc bà là thiên kinh địa nghĩa!
Bây giờ vì một đàn bà mà đuổi bà !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-184.html.]
Bà sẽ kiện cháu bất hiếu!"
Vệ Hạo khinh bỉ:
“Bà nghĩ nhiều !
Con trai bà ch-ết, con gái bà vẫn còn!
Cháu chỉ là một đứa cháu ngoại, thể đưa bà đến kinh thành chữa khỏi bệnh là sự hiếu thuận lớn nhất .
Bây giờ bà chỉ cần uống thu-ốc đúng giờ, thành thật dưỡng thể, sống thêm vài chục năm nữa cũng thành vấn đề.
Cháu cũng chỉ là cháu ngoại, cháu còn qua đời .
Bà cảm thấy cháu nghĩa vụ gì mà phụng dưỡng bà cả đời?
Điều luật nào quy định cháu ngoại phụng dưỡng bà ngoại?
Trừ phi con cái nhà đó ch-ết sạch !"
Dù cho con cái bà ch-ết sạch , chẳng vẫn còn cháu nội cháu ngoại ?
Khi nào mới đến lượt cháu ngoại?
Cả nhà ch-ết sạch ?
Nếu thì dựa cái gì mà bắt cháu nuôi bà?"
Bà ngoại của Vệ Hạo ngẩn những lời lạnh lùng của Vệ Hạo, hồi lâu mới phản ứng .
Bà gào t.h.ả.m thiết:
“Bà về, bọn họ ai chăm sóc bà chứ?
Hơn nữa bệnh của bà vẫn kh-ỏi h-ẳn mà!
Cháu chăm sóc bà cũng , mỗi tháng đưa cho bà 100 đồng!
Bà lương của cháu cao, vợ cháu cũng kiếm tiền, nhà cho thuê một tháng thu về bao nhiêu tiền chứ?
Bà đòi nhiều, 100 đồng một xu cũng thiếu!"
Vệ Hạo lạnh:
“Bà mơ mộng hão huyền , chúng cháu tiền là việc của chúng cháu, cháu mới , trừ phi cả nhà bà ch-ết tuyệt nọc, nếu thì đến lượt cháu chăm sóc bà, bà quậy cũng , cứ kiện cháu , thẩm phán phán thế nào cháu thế , ?"
Bà ngoại Vệ Hạo đột nhiên đe dọa :
“Bố cháu quan to như , chức vị hiện tại của cháu cũng thấp.
Cháu sợ bà to chuyện sẽ gây tổn hại đến thể diện của các ?
Kẻ chân trần sợ giày!
Bà mà kiện các , nhất định thể khiến cháu kỷ luật!"
Vệ Hạo xòa nhún vai:
“Bà già ơi, là bà điều tra thử xem?
Người vợ đó của bố cháu cắm sừng ông , bố cháu vẫn cứ cho chuyện đó thiên hạ đều , bà ?
Hai đứa gian phu dâm phụ đó bố cháu tống lao cải !
Bà cứ việc kiện cháu !"
Cháu thì sợ, chỉ sợ đó bà chịu nổi thủ đoạn trả thù của cháu thôi.
Nghe cháu hiện tại lớn nhỏ gì cũng là một phó trưởng phòng, cháu nên chuyện với lãnh đạo của ông một chút ?
Cấp trực tiếp của ông hình như là một bạn chiến đấu của bố cháu, cháu nên gọi bằng chú.
Cháu chỉ là , ông mà bà kiện cháu, liệu giúp cháu nhỉ?
, em họ và cháu cùng một đơn vị ?"
Bà ngoại Vệ Hạo nữa, trợn tròn mắt Vệ Hạo.
Bà do dự một chút :
“Bảo bà về cũng , tiền cháu đưa cũng .
Cháu hãy đưa một đứa con của cháu cho bà ?
Bà con trai!
Cậu và mợ cháu cưới bao nhiêu năm, chỉ mỗi thằng em họ cháu là con.
Kết quả là đợt chẩn đoán , em họ cháu bệnh, sinh con."
Vợ nó nhận nuôi một đứa, bà Văn Thanh m.a.n.g t.h.a.i ba.
Cháu bế một đứa con trai đưa cho bà, bà mang về cho vợ chồng cháu nuôi, như cũng coi như là huyết mạch của nhà chúng .
Sau mỗi tháng các cháu gửi sinh hoạt phí cho đứa trẻ, nhưng cho nó các cháu mới là bố nó.
Coi như đây là việc cuối cùng cháu cho nhà họ Ngô, cũng là vì cháu, đừng để nhà ngoại cháu đứt đoạn hương hỏa!"
Chương 288 Con gái của là bảo bối của
Vệ Hạo suýt nữa thì nước mắt:
“Bà chắc những lời bà là tiếng ?
Bà đang chuyện thiên phương đàm ?
Cháu nuôi nổi con mà đưa con cho bà nuôi chắt?
Rồi cháu còn đưa sinh hoạt phí?
Nếu bà bệnh thì để cháu đưa bà khám não , bà đang nghĩ cái gì ?"
Bà già còn , Vệ Hạo phất phất tay:
“Bà thế nào thì tùy bà!
Đừng nảy ý đồ với con cái nhà cháu, cháu đảm bảo bà sẽ gánh nổi hậu quả .
Bây giờ câm miệng cho cháu, cháu sẽ đưa các về."
Nếu bà còn ở tiếp tục quậy phá, cháu sẽ lập tức đến đồn cảnh sát lập án !
Nếu bà quậy thì cứ việc quậy !
Nói thật, nếu vì gọi điện thoại với cháu rằng bà bệnh tình nguy kịch, gặp cháu cuối.
Bố cháu mủi lòng thành tâm nguyện cuối cùng của bà, thì cháu căn bản định nhận bà .
Trước khi cháu qua đời, mối quan hệ của các cũng bình thường thôi.
Một năm cháu còn chẳng gặp bà một .
Sau khi cháu mất, các sợ nhà cháu trông trẻ, bố cháu sẽ giao cháu cho các nuôi.
Thế nên các cắt đứt liên lạc với bố cháu, cắt đứt luôn ý định giao cháu cho các của bố cháu.
Làm ơn động não một chút , cháu ông nội cô chú.
Sau thậm chí bố cháu còn tìm một kế để chăm sóc cháu.
Cháu cần các chăm sóc cái quái gì chứ?
Gạt bỏ tình sang một bên, giữa chúng thực sự quan hệ gì đặc biệt lớn lao cả.
Đặc biệt là khi cháu mất, cháu nghĩa vụ phụng dưỡng bà.
Lần khám bệnh tốn hết hơn 300 đồng, là thành ý lớn nhất của cháu .
Những việc khác cháu sẽ quản nữa, bà cũng cần gọi điện thoại cho cháu nữa, khi bà qua đời cũng đừng hy vọng cháu đến để tang.
Bây giờ thành thành thật thật, yên yên yên về nhà của bà !
Nếu còn quậy nữa thì cháu đây!
Các tự mua vé tàu hỏa mà về nhà!"