Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 197
Cập nhật lúc: 2026-03-13 10:04:12
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hai im lặng khiêng con lợn rừng, theo cô A Mai đang tức giận về trại.
Trại chủ vui mừng chạy đón, phát hiện con gái mặt mày hầm hầm thẳng phòng.”
Ông định đuổi theo hỏi lý do thì tên thuộc hạ theo A Mai ngoài giữ .
Nghe thấy thuộc hạ lý do con gái tức giận, trại chủ cũng thích hợp gặp A Mai lúc .
Con gái để tâm đến đàn ông đó, nếu cứu thì bản cha cũng chẳng kết quả gì!
đầu thấy con lợn rừng, trại chủ vui vẻ!
Mình đây là gặp vận may gì thế ?
Vừa thu một cái trại, một con lợn lớn thế !
Nhìn qua ít nhất cũng hai trăm cân !
Ông dặn dò để một cái đùi lợn cho con gái yêu của , thịt lợn khác thì sấy khô thành thịt khô, còn xương, chân giò, đầu lợn, tiết lợn, nội tạng lợn những thứ tối nay sạch đem ăn.
Chương 307 Vệ Hạo thương nặng
Lợn rừng khó thuần phục, con cũng là do Văn Thanh nuôi trong gian.
Văn Thanh tạm thời chọn một con nhỏ nhất, cũng tính là hung dữ.
Cho nên mới để hai thành công nhặt món hời.
Chỉ là bọn họ cảm thấy oai phong.
Dù bọn họ thành công hạ gục một con lợn rừng mà hề sứt mẻ miếng nào.
Văn Thanh phòng, xác định ai theo .
Lại đóng cửa phòng trong , mới yên tâm kiểm tra Vệ Hạo một lượt từ đầu đến chân.
Điểm chảy m-áu nội tạng buộc phẫu thuật, Văn Thanh chỉ thể gian lấy mấy lọ thu-ốc tiêu viêm và thu-ốc hạ sốt cộng thêm dịch truyền glucose tiến hành truyền dịch tĩnh mạch .
Giữa chừng cho thêm thu-ốc giảm xuất huyết nội, để tránh phát hiện Vệ Hạo đang truyền dịch, cô đưa trong gian.
Căn phòng của Vệ Hạo hai chiếc giường, chiếc giường nhỏ bên cạnh một đồ dùng của phụ nữ, rõ ràng là chỗ ở của A Mai.
Văn Thanh lấy một con b.úp bê khá lớn đặt lên giường Vệ Hạo để đề phòng đột ngột xông phát hiện Vệ Hạo biến mất.
Tuy nhiên, trong cái trại khá sợ A Mai, ngoài việc bữa tối xong gửi một phần , đặt chiếc bàn bên ngoài.
Sau đó tới khẽ gọi A Mai một tiếng, thì còn ai căn phòng nữa.
Bữa tối rõ ràng hơn thức ăn của cái trại đó nhiều, cơm ngô trộn gạo trắng, còn thịt lợn luộc chín trực tiếp bằng nước.
Văn Thanh đều nếm thử một chút, thịt lợn vị gì, mặc dù bên cạnh muối và bột ớt cùng một gia vị trộn lẫn để chấm.
chung thì ngon cho lắm.
Thịt lợn rừng quá dai, da quá cứng, thịt mỡ quá ngấy, cả miếng thịt đều nồng nặc mùi hôi nuốt nổi.
Văn Thanh từ bỏ phần cơm nước đó, tự lấy bánh mì sữa từ gian uống một chút.
Cô đợi mãi cho đến tối mới gian kiểm tra tình hình của Vệ Hạo, phát hiện hiệu quả rõ rệt.
Vệ Hạo vẫn luôn sốt nhẹ, vết thương cũng thối rữa khá nghiêm trọng.
Văn Thanh nghiến răng cho uống một chút nước giếng trong gian của để xem hiệu quả thế nào.
Văn Thanh nước giếng trong gian thể chữa bệnh sai, nhưng chắc thể cầm m-áu nội tạng chảy .
Nếu còn cứu Vệ Hạo ngoài, cô cũng bó tay .
Văn Thanh nữa thu Vệ Hạo trong gian.
Sau đó tẩy trang của A Mai, một bộ đồ bó sát màu đen mới.
Dùng một chiếc khẩu trang đen bịt kín mặt, nhanh ch.óng lẻn khỏi phòng A Mai.
Bốn phía im phăng phắc, cái trại là một ngôi làng bình thường.
Không ai trực nhật tuần tra, mặt trời lặn thì nghỉ, mặt trời mọc thì .
Bọn họ căn bản chẳng ý thức phòng theo thói quen gì cả, khác gì những ngôi làng bình thường.
Ngoài việc ruộng đất trồng những thứ thể chỗ khác , thực tế bọn họ chính là những dân làng bình thường.
Văn Thanh thấy những bắt tù binh đều tập trung ở một góc.
Nơi thời tiết nóng nên cũng đốt lửa sưởi cho bọn họ, tất cả đàn ông đều treo cây, phụ nữ trẻ em và già đều trói tay chân vứt đất.
Văn Thanh nhanh ch.óng khóa c.h.ặ.t mục tiêu, tới tiêm cho tên đại ca treo cây một mũi.
Miệng đối phương dây thừng siết c.h.ặ.t, căn bản phát bất kỳ âm thanh nào.
Nhìn đối phương nhanh ch.óng lịm , Văn Thanh lập tức khỏi trại.
Tìm kiếm những phẩm màu phát quang ban ngày, Văn Thanh nhanh ch.óng khỏi cái trại đó.
Chỉ là cô chạy về cái trại thì phát hiện.
Cũng trách Văn Thanh nhất thời mềm lòng, g-iết phụ nữ tên A Mai đó.
Chỉ là trói cô c.h.ặ.t như nêm cối ném rừng già giống như đối xử với A Hoa.
A Mai tỉnh dùng con d.a.o nhỏ mang theo cắt đứt dây thừng, thành công từ rừng già chạy trốn về trại.
Cô phòng phát hiện Vệ Hạo biến mất.
Mọi đều phụ nữ tên A Hoa đó .
Bản thì vẫn luôn ở trong phòng.
A Mai tức giận dẫn theo thuộc hạ đuổi theo, Văn Thanh quen đường, cho nên động tác tự nhiên bì với những sống đời đời kiếp kiếp trong khu rừng nguyên sinh .
Văn Thanh chạy nhanh, trong tình huống bất đắc dĩ chỉ thể trốn gian.
Đợi những đó xa đó tiếp tục khỏi gian chạy trốn, cô nhanh ch.óng chạy ngoài, nếu thì Vệ Hạo coi như cứu nữa .
Văn Thanh dù cũng quen thuộc địa hình, cộng thêm trời tối.
Trăng còn rừng nguyên sinh che khuất gần hết, Văn Thanh nhanh cẩn thận rơi một cái bẫy, may mà bên trong chỉ là hố đất trơ trọi, đặt mảnh tre vật nhọn gì.
Văn Thanh lăn xuống bẫy, ngay lập tức trực tiếp gian.
A Mai dẫn mặc dù phát hiện cái bẫy, cũng dường như dấu vết rơi xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-197.html.]
giơ đuốc nửa ngày cũng phát hiện trong bẫy thứ gì?
Bọn họ cho rằng lẽ thứ rơi xuống Văn Thanh, là con thỏ nhỏ gì đó, trời tối rõ, dù thỏ đen quá nhỏ là rõ .
Những đó tiếp tục truy đuổi về phía , Văn Thanh ở trong gian mãi cho đến sáng.
Đêm Văn Thanh giường trong gian Vệ Hạo bên cạnh.
Cô bắt mạch cho Vệ Hạo , nước giếng trong gian uống xuống dường như phát huy tác dụng nhất định.
Bây giờ cô cho Vệ Hạo uống một ít thu-ốc giảm đau, cầm d.a.o phẫu thuật xử lý sạch những phần thịt thối vết thương của , nhẹ nhàng bôi thu-ốc cầm m-áu và thu-ốc tiêu viêm, băng bó .
Cổ chân của hiện tại chắc gãy xương ?
Văn Thanh chỉ thể xử lý cố định đơn giản.
Bôi thu-ốc giảm sưng đau lên cổ chân , coi như là xử lý xong.
Cánh tay xương thương ?
Văn Thanh cũng xử lý đơn giản tương tự cho .
Tất cả các loại thu-ốc Văn Thanh đều cho thêm nước giếng gian, hơn nữa hề pha loãng.
Làm xong những việc , Văn Thanh nắm lấy tay Vệ Hạo mệt mỏi ngủ .
Vệ Hạo tỉnh lúc .
Anh mơ mơ màng màng Văn Thanh bên cạnh một cái, cái đèn treo quen thuộc đó một cái.
Hình như bạn của Văn Thanh cứu cũng là ở nơi .
Đó là chuyện của bao nhiêu năm nhỉ?
Vệ Hạo chớp chớp mắt, đầu óc mơ màng nghĩ nhất định xuất hiện ảo giác .
Đó đều là chuyện của bao nhiêu năm , thể mỗi thương đều ở cùng một căn phòng chứ?
Vệ Hạo thực sự còn sức lực để nghĩ nhiều như , vô thức ngất .
Văn Thanh tỉnh bắt mạch cho Vệ Hạo nữa, xác định định hơn một chút.
Văn Thanh vội vàng nghĩ cách khỏi bẫy, tiếp tục chạy trốn.
Ban ngày khả năng cô phát hiện càng lớn hơn, và loại phẩm màu phát quang cô rắc dùng ban đêm , ban ngày đối chiếu thì quá mờ nhạt .
Đường phía quen, phía truy binh cho phép Văn Thanh đầu.
Cô vô thức đuổi đến mức chệch khỏi quỹ đạo, đầu tìm đường là chuyện thể nào !
Sao cứ như đang chơi trốn tìm mà chạy trốn thế ?
Văn Thanh kiên trì hai ngày, cuối cùng phát hiện dường như càng ngày càng cách xa nơi đến .
Rừng nguyên sinh càng lúc càng hẻo lánh, cuối cùng A Mai thậm chí từ bỏ việc truy đuổi, bọn họ trực tiếp dẫn về .
Chương 308 Đường dài đằng đẵng đêm tàn
Bây giờ Văn Thanh buộc nhanh ch.óng tìm một con đường biên giới.
Quay hai cái trại đó là chuyện thể nào.
Văn Thanh cảm thấy đường nào cũng dẫn đến thành La Mã, nhất định thể nghĩ cách đường biên giới.
Văn Thanh chạy một ngày trời , buổi tối thu hoạch gì cô giường gian, ép uống một hộp sữa tươi, ăn hai cái bánh mì.
Lại truyền dịch cho Vệ Hạo nữa.
Dùng ống tiêm cẩn thận đút cho chút nước cháo, nửa tiếng đút thu-ốc tiêu viêm.
Vệ Hạo những ngày vẫn sốt nhẹ liên miên, mặc dù điểm chảy m-áu trong c-ơ th-ể dường như kiểm soát.
hình như kiểm soát .
Nước giếng trong gian đối với ngoại thương hiệu quả , ngoại trừ ngày đầu tiên, Văn Thanh đều dùng nước muối sinh lý pha loãng mới dám sử dụng.
Nếu Văn Thanh nghi ngờ kịp về tới nơi vết thương của Vệ Hạo khép miệng .
đối với xuất huyết nội, nước giếng dường như thần kỳ đến thế.
Nguyên nhân thể là vị trí chảy m-áu quá lớn, khâu , m-áu tươi ngừng rỉ .
Y thuật của Văn Thanh mặc dù , nhưng chỉ giới hạn ở lý thuyết.
Bảo cô bố trí một phòng việc đơn sơ trong gian để phẫu thuật cho Vệ Hạo, cô sự nắm chắc , cũng một cô thể thành .
Cứ thế dừng dừng, Văn Thanh dùng thời gian năm ngày ở một ngọn núi khác tìm thấy một cái làng.
Trong là những dân làng bình thường, bọn họ trồng trọt những mảnh đất cằn cỗi, dựa săn b-ắn để sinh sống.
Văn Thanh dùng diện mạo thật sự của để gặp khác, ngoại trừ những phẩm màu bôi đen mặt đổi.
Những phương diện khác cô đều cơ bản khôi phục bình thường, ngụy trang thích hợp dùng lâu dài, sẽ khiến da mặt Văn Thanh ngứa ngáy nổi m-ụn đỏ.
Những dân làng ở đây chút hưng phấn một cách kỳ lạ đối với sự xông của Văn Thanh.
Bọn họ mồm năm miệng mười bắt đầu truy hỏi tình hình bên ngoài, hiện tại còn xảy chiến tranh nữa, cơ bản ở trạng thái hòa bình.
Những già trong làng tỏ vui mừng, thanh niên thậm chí bắt đầu ảo tưởng thể chuyển khỏi ngôi làng núi cằn cỗi để sống những ngày tháng mà tổ tiên từng sống.
Vấn đề là trong làng mấy từng khỏi núi lớn, căn bản đường biên giới ở ?
Bọn họ thậm chí ở phương diện ngôn ngữ đều sự khác biệt nhất định so với ngôn ngữ của quốc gia mà Văn Thanh .
Theo mô tả của những già trong làng, tổ tiên của bọn họ là thời đại chiến tranh trốn ngọn núi , xây dựng nên ngôi làng nhỏ .
Còn đó là chuyện của bao nhiêu năm ?
Các cụ già bấm đốt ngón tay tính toán, ít nhất cũng hơn 100 năm ?
Đầu Văn Thanh đều đau nhức , tình hình của Vệ Hạo trong gian mấy lạc quan , nếu còn tìm bác sĩ phẫu thuật cho , Văn Thanh nắm chắc thể giữ tính mạng của Vệ Hạo!
Dân làng nhường cho Văn Thanh một căn nhà cỏ nhỏ.
Ở đây mặt đất thường xuyên rắn rết chuột kiến, cho nên tầng một cơ bản là để trống, tầng hai mới dùng để ở.
Loại nhà thiết kế thế khiến nơi Văn Thanh ở hiện tại khá độc lập.
Nếu ai leo lên thì buộc qua cầu thang.
Thiết kế như mang cho Văn Thanh cảm giác an nhất định.
Sự căng thẳng tinh thần bao nhiêu ngày nay cuối cùng cũng thả lỏng một chút tối nay.