Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 203
Cập nhật lúc: 2026-03-13 10:04:18
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6KzdBtFgET
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Anh phiền việc em ba đứa con, càng phiền việc em từng kết hôn, tin rằng chúng nhất định vẫn thể chung sống hòa bình hữu nghị như , giống như cô của em và chú của !
Hai họ sẽ là hình mẫu cho chúng !"
Văn Thanh một nữa phẫn nộ ngắt lời :
“ thấy nữa!
Đi mau!
Phải để bao nhiêu nữa?
Anh thực vật!
v-ĩnh vi-ễn bao giờ rời bỏ để theo .
Chúng đây từng chung sống hòa bình hữu nghị là vì hai chúng là bạn bè.
Kể từ hôm nay khi đến đây những lời khốn khiếp , chúng còn là bạn bè nữa!
cần chăm sóc các con , các con của chăm sóc!
Bây giờ ngay lập tức rời khỏi đây cho !"
Người giọng lơ lớ đó dường như chút bỏ cuộc, bất lực :
“Anh bây giờ cảm xúc của em định.
Anh sẽ kiên nhẫn đợi em ở đây, nộp đơn đến giảng dạy tại một trường đại học ở đất nước em.
Bây giờ nhiều thời gian, sẽ thử từ từ em cảm động, Văn Thanh yêu quý của !"
Văn Thanh tức giận chỉ cửa phòng bệnh hét lên:
“Anh mau cút cho !
Nếu đến đây để những lời , căn bản sẽ đồng ý để đến thăm chồng !
Anh thật là thể lý giải nổi!
sẽ chuyện với chú của , cũng là chú rể của !
Hy vọng ông thể bắt cuốn gói về nước!"
Vệ Hạo cũng cảm thấy tức giận, còn đang giường đây !
Vậy mà kẻ vợ cảm động, đưa vợ về cái gọi là đất nước của ?
Thậm chí còn chăm sóc con cái ?
Đây là tình huống gì ?
Vệ Hạo tức giận siết c.h.ặ.t nắm đ-ấm, đột ngột mở to hai mắt.
Văn Thanh đuổi đến cửa, đầu thì kinh hỉ thấy Vệ Hạo đang mở mắt giường.
Cô vội vàng chạy ngoài lớn tiếng gọi:
“Bác sĩ!
Bác sĩ!
Mau tới đây!
Bệnh nhân tỉnh !
Anh tỉnh !"
Trong cơn mơ hồ, Vệ Hạo thấy một gã đàn ông tóc vàng mắt xanh, khua khoắng bàn tay mọc đầy lông lá mắt .
Vệ Hạo thậm chí thể thấy chiếc nhẫn ngón tay , chút bực bội hỏi:
“Anh là ai?"
Gã đàn ông mà vẫn còn tâm trí chào hỏi Vệ Hạo:
“Hi, tỉnh ?
là Karl!
Bạn của Văn Thanh, chú Steven của cô là chú của ."
Vệ Hạo chút bất lực cử động ngón tay, thực sự sức để nhấc cánh tay lên.
Nếu nhất định sẽ nắm lấy tóc kẻ , bất kể là ai, cứ đ-ánh cho một trận tính .
Dám ở ngay bên cạnh mà cướp vợ !
Nếu còn nhịn chuyện thì Vệ Hạo cảm thấy là đàn ông nữa!
Karl cuối cùng vẫn kịp câu thứ hai với Vệ Hạo thì Văn Thanh trực tiếp đuổi .
Phía bên bác sĩ, giáo sư Thích đều chạy tới, Vệ Hạo lập tức đưa khỏi phòng bệnh để kiểm tra, lúc về đều với Văn Thanh rằng Vệ Hạo thực sự tỉnh .
Các chức năng c-ơ th-ể đang từ từ hồi phục, Vệ Hạo coi như thoát khỏi nguy hiểm tính mạng.
Vệ Hạo mở mắt, cố gắng cho tỉnh táo, câu đầu tiên với Văn Thanh là:
“Văn Thanh, tỉnh !
Em tuyệt đối đừng theo gã nước ngoài nhé!"
Giáo sư Thích bên cạnh đùa:
“Sớm gọi một tên tình địch đến thăm Vệ Hạo tác dụng lớn như , thì cháu nên đưa Karl đến giường bệnh của Vệ Hạo từ sớm, còn tỉnh sớm hơn vài ngày!"
Văn Thanh lườm giáo sư Thích một cái đầy trách móc:
“Ông nội, cháu ông !
Đừng ép cháu ông già mà nghiêm nhé!
Bây giờ ông chắc chắn cháu rể của ông chứ?
Vậy thì ông thể , mau bốc thu-ốc , tẩm bổ c-ơ th-ể cho !"
Giáo sư Thích điều dẫn đám đồ đồ tôn của ngoài.
Vệ Hạo dùng ánh mắt hiệu cho Văn Thanh xuống bên giường , thâm tình cô.
Văn Thanh :
“Anh tình địch gì cả!
Đó là Karl, cháu trai của chú rể Steven, hồi ở Mỹ em và từng là bạn cùng trường.
Anh học khoa Lịch sử.
Hồi đó em nhất thời hứng chí kể cho về lịch sử đất nước nguồn gốc lâu đời, thế là thu hút luôn.
Sau đó cho rằng lịch sử nước họ quá ngắn, chẳng giá trị nghiên cứu gì cả, chuyển sang bắt đầu nghiên cứu lịch sử nước , thường xuyên đến nhà chúng em thảo luận vấn đề với ông ngoại bà ngoại.
Nếu là thì em với em gái Lucia của hơn, vì cô là bạn học của em, cùng chuyên ngành cùng lớp.
Lucia và Cameron coi như là bạn của em ở nước ngoài, quan hệ của ba chúng em .
Karl từng hẹn hò với Cameron.
Em thực sự hôm nay đến đây những lời đó, nhưng đây hề biểu hiện gì bất thường cả.
Lần cũng chỉ là thông qua đơn xin đến giáo viên ngoại ngữ tại một trường đại học ở nước , thuận tiện học tập lịch sử nước , đều coi như là nên em chỉ thể miễn cưỡng tiếp đón .
Hơn nữa cũng chỉ đến, Lucia cũng đến, còn cả chồng của Lucia là Jory nữa.
Em gã Karl đó thích em, còn đưa em và các con về nước họ sinh sống.
Em tức giận khi là thực vật!
Thế nên mới tranh cãi với , chỉ là ngờ như kích thích tỉnh , thực sự thấy cuộc trò chuyện của em và ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-203.html.]
Đừng ông nội Thích bừa, để thể tỉnh , ông cụ cũng tốn nhiều công sức đấy.
Ngày nào cũng đến xem em châm cứu cho , xoa bóp cho , đích sắc thu-ốc cho em đổ cho uống!
Anh mau ch.óng khỏe , đừng để lo lắng cho nữa!"
Chương 317 Sự hồi phục của Vệ Hạo
Vệ Hạo gian nan gật đầu, dùng bàn tay trắng bệch yếu ớt của khẽ nắm lấy ngón tay Văn Thanh.
Văn Thanh buộc cúi xuống, nắm lấy cả bàn tay , áp gò má :
“Em hứa, thực sự tình địch!
Được ?
Đừng nghĩ ngợi lung tung nữa, mới tỉnh , còn chỗ nào thoải mái ?
Hôm nay muộn lắm , ngày mai em sẽ bảo đưa các con đến, gặp con ?"
Vệ Hạo gật đầu một nữa, chút tham lam lưu luyến ấm của Văn Thanh.
Văn Thanh áp sát mặt mặt Vệ Hạo, với :
“Đừng lo lắng!
Em sẽ luôn luôn ở bên cạnh !
Anh kiên trì đủ lâu , bây giờ hãy nhắm mắt ngủ ?"
Mặc dù Vệ Hạo tỉnh nhưng biểu hiện vẫn mệt mỏi.
Số tỉnh dậy trong ngày ngày một nhiều hơn, nhưng thời gian tỉnh mỗi đều quá dài.
Nhiều nhất mỗi chỉ duy trì mười phút là chìm giấc ngủ sâu.
Các bác sĩ đều đây là do tình trạng thiếu m-áu nghiêm trọng gây .
Tố chất c-ơ th-ể của Vệ Hạo coi là khá , lá lách xuất huyết nhiều ngày như , mặc dù nhờ việc cứu ngừng truyền dịch (còn nước giếng trong gian của Văn Thanh) để chống chọi đến lúc phẫu thuật cuối cùng.
ai cũng một đàn ông trưởng thành mất nhiều m-áu như nghĩa là gì?
Cho dù đó truyền thêm cho nhiều m-áu, nhưng vẫn gây tổn thương nhất định cho c-ơ th-ể .
Vệ Hạo tình trạng c-ơ th-ể như đây, ước tính sẽ còn một đoạn đường dài cần .
Văn Thanh thì quan tâm đến điều đó, cuối cùng cô cũng thể chắc chắn rằng cứu mạng sống của Vệ Hạo.
Cho dù họ vẫn còn một đoạn đường dài , Văn Thanh cũng quan tâm nữa.
Bởi vì từ đầu đến cuối, họ sẽ cùng đối mặt với những khó khăn .
Sau khi Vệ Hạo tỉnh , tất cả nhà đều lượt đến thăm .
Trần Cường cũng dẫn theo thuộc hạ của chạy tới luân phiên đến thăm Vệ Hạo.
Thời gian tỉnh táo cố định, những may mắn thì thể với Vệ Hạo vài câu, những may thì chỉ thể dáng vẻ đang hôn mê ngủ, ngoan ngoãn rời .
Bác sĩ cho nhiều cùng lúc thăm, lý do thứ nhất là để ồn ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi của Vệ Hạo, lý do thứ hai là đông thì vi khuẩn virus cũng nhiều, tình trạng c-ơ th-ể Vệ Hạo hiện tại giống như một trận cảm mạo nhỏ lây thôi cũng đủ lấy mạng .
Lữ M-ông M-ông tại đến hai ba chuyến?
Chỉ là trong những thời gian cô đến, Vệ Hạo đều ở trạng thái đang ngủ.
Không lấy một tỉnh táo, cứ như thể sắp đặt sẵn một cách tình cờ .
Văn Thanh Lữ M-ông M-ông đến đây gì?
Lúc mới đầu cô còn đặc biệt lời cảm ơn với cô .
Mặc dù Văn Thanh việc Vệ Hạo cứu liên quan đặc biệt lớn đến Lữ M-ông M-ông.
Cô chỉ mượn tay cô để đưa Vệ Hạo bệnh viện mà thôi.
Bất kỳ một quen nào của Văn Thanh xuất hiện bên ngoài bệnh viện lúc đó, ước tính Văn Thanh cũng sẽ như .
Lữ M-ông M-ông chỉ là tình cờ gặp đúng lúc mà thôi.
Lữ M-ông M-ông sự thật bên trong.
Đối với lời cảm ơn của Văn Thanh, cô tỏ vẻ khinh khỉnh:
“Người cứu là cô, mà là sếp của chúng .
Nếu cảm ơn, thì cũng là với .
Có liên quan gì đến cô?"
Văn Thanh nhẹ :
“Phải!
Được thôi!
!
Vậy rút lời cảm ơn , cô đợi sếp của cô tỉnh hãy để đích lời cảm ơn với cô nhé!"
Lữ M-ông M-ông cô chặn họng lời nào:
“ cũng là bắt sếp đích cảm ơn .
Ý là việc thì cần cảm ơn, cứu là chuyện nên !"
Văn Thanh lườm một cái, hừ một tiếng, thèm để ý đến cô nữa.
Lúc Văn Thanh thấu , tại Lữ M-ông M-ông hết đến khác chạy đến bệnh viện?
Hóa là đến để tìm sự chú ý.
Đã như , Văn Thanh thèm quan tâm đến cô nữa, nhưng vì nào Lữ M-ông M-ông đến Vệ Hạo cũng tỉnh, nên Lữ M-ông M-ông cũng đến nữa.
Lại qua nửa tháng, Vệ Hạo cuối cùng thể từ từ dậy.
Không cần ngủ mê mệt trong thời gian dài nữa, đó bắt đầu từ từ lên, bắt đầu chậm rãi.
Văn Thanh trở thành chiếc gậy của , hàng ngày đẩy xe lăn đưa xuống dạo.
Trần Cường đến chào tạm biệt Vệ Hạo, nhất định rửa hận.
Ngoài việc bắt những kẻ hại và Vệ Hạo, còn phá hủy sào huyệt của chúng.
Vệ Hạo dặn dò cẩn thận, lúc Văn Thanh chào tạm biệt tặng một đống thu-ốc hữu ích.
Nào là thu-ốc phòng muỗi đốt sâu bọ c.ắ.n, thu-ốc cảm, thu-ốc hạ sốt... tất cả những loại thu-ốc Văn Thanh cảm thấy dùng .
Nếu vì Văn Thanh với những khác rằng thu-ốc thần cứu mạng chỉ một viên duy nhất đó, thì Văn Thanh định mang cho cả một lọ.
Trần Cường nhận hết thiếu thứ gì, còn đùa rằng Văn Thanh trở nên nhát gan .
Trước đây mỗi chia tay, cô tặng đồ ăn, chứ bao giờ dài dòng lôi thôi như bây giờ.
Vệ Hạo lưng Văn Thanh, tát cho Trần Cường một cái.
Anh bực vì Trần Cường hiểu chuyện, cũng hiểu sự lo lắng của Văn Thanh.
Ngày hôm , Lữ M-ông M-ông chạy đến bệnh viện để tìm sự chú ý.
Đây là đầu tiên cô đến khi Vệ Hạo tỉnh táo.
Vệ Hạo còn tưởng cô chỉ là đến thăm hỏi bình thường thôi.
Anh chào hỏi cô vài câu, thái độ đối với Lữ M-ông M-ông lắm.
Lữ M-ông M-ông ở mặt Vệ Hạo thì còn kiêu ngạo như ở mặt Văn Thanh, mặt Vệ Hạo cô thể hiện sự dịu dàng của nhiều hơn.
Đáng tiếc là mỗi khi cô cố tình thể hiện sự e thẹn, Vệ Hạo đều ngơ.