Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 214

Cập nhật lúc: 2026-03-13 10:04:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AACJDFTmcW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Văn Thanh nhận cổ phần công ty của Văn Võ, nên Văn Võ để bộ bất động sản nông trang bên đó cho cô.

 

cũng giúp quản lý, hàng năm Văn Thanh chỉ việc thu tiền là xong.”

 

Việc ăn của Hồ Tuệ Chân là do bà và Hồ Tuệ Mẫn cùng quản lý, hiện giờ vận hành bình thường.

 

Thu nhập của những doanh nghiệp Hồ Tuệ Chân tạm thời giữ chi tiêu hàng ngày cho bà và Văn Võ.

 

Tiền vốn xây dựng trung tâm vật liệu xây dựng, hai tích cóp nhiều năm, chuyện vấn đề gì cả.

 

Còn về em thứ Văn Kiện, quá năng động.

 

Vừa về nước bao lâu đề nghị với cha ngoài lấy tư liệu thực tế.

 

Cậu học chuyên ngành đạo diễn, ước mơ là thể trở thành đạo diễn nổi tiếng.

 

Sau khi về nước, đột nhiên phát hiện nơi phong cảnh tú lệ, nhiều nơi huyền bí mà nước ngoài .

 

Thế nên lúc nào cũng chạy ngoài, tìm phong cách phù hợp với để một bộ phim.

 

bên ngoài quá nguy hiểm, Văn Võ và Hồ Tuệ Chân thực sự yên tâm để lung tung khắp nơi.

 

Sau khi Văn Thanh trở về, thấy cứ bám lấy Văn Võ và Hồ Tuệ Chân náo loạn thôi.

 

Cô quyết định tìm chút việc cho em trai , để khỏi rảnh rỗi sinh nông nổi.

 

Vạn nhất đứa trẻ nhất thời bốc đồng, tự bỏ nhà thì rắc rối to.

 

Tuy còn là trẻ con nữa.

 

trong mắt cha vẫn là đứa trẻ hiểu chuyện.

 

Văn Thanh đầu tiên là thu thập một đống lớn phim võ thuật đang thịnh hành ở Cảng Thành.

 

Đợi em trai xem cho ghiền, đó thu thập ít tiểu thuyết võ thuật đang thị trường.

 

Rồi khuyến khích Văn Kiện tiên hãy thành lập một công ty điện ảnh, một loạt phim điện ảnh hoặc phim truyền hình thuộc thể loại .

 

Thậm chí còn tìm cho một đống sách kiểu như Liêu Trai Chí Dị, Sơn Hải Kinh vân vân.

 

Chỉ để cho Văn Kiện yêu thích những câu chuyện hoang đường kiểu , để cũng thể chuyển thể chúng thành phim!

 

Miễn là thể giữ chân , để bỏ nhà .

 

Quay phim điện ảnh truyền hình thể nào lủi một , cũng một đám theo mà!

 

Văn Kiện nhanh lao việc, trợ giúp mà tìm thấy khiến Văn Thanh ngạc nhiên.

 

Ngoài hai bạn học đại học của , còn một nữa chính là Văn Đống.

 

Văn Thanh đều hai nhập bọn với từ bao giờ?

 

Văn Kiện còn để Văn Đống đang trong thời gian thực tập trở thành quản lý tài chính thực tế của công ty.

 

Công ty của Văn Kiện đăng ký ở nước ngoài, như cần mua bản quyền mà vẫn thể để phim của thuận lợi công chiếu đồng bộ ở một quốc gia.

 

Bên Văn Thanh cũng đăng ký một công ty điện ảnh khác, để thuận tiện cho vấn đề công chiếu trong nước.

 

Cả hai công ty thực tế vẫn do Văn Kiện quản lý.

 

Lần Văn Kiện cuối cùng cũng tìm thấy sự nghiệp của , bắt đầu con đường khởi nghiệp.

 

Văn Thanh đầu tư một phần vốn, đồng thời cung cấp một phần hỗ trợ về các mối quan hệ nhân mạch.

 

Vệ Thục Trân coi như là mối quan hệ lớn nhất , trong giới văn nghệ chuyện gì mà bà dàn xếp .

 

Văn Võ giơ ngón tay cái khen Văn Thanh thông minh, Hồ Tuệ Chân càng là ôm lấy Văn Thanh khen cô chu đáo.

 

Cái áo bông nhỏ đúng là cha bớt lo hơn cái đám nghịch ngợm , sự cố chấp của Văn Kiện từng khiến ông bà đau đầu.

 

Vệ Hạo phát hiện cũng thể giúp việc, bố trí cho Văn Kiện một đội bảo an.

 

Ngoài thợ phim yêu cầu kỹ thuật cao , những việc khác như ánh sáng, trường vụ, hậu cần bảo đảm vân vân cũng thể do những quân nhân phục viên đảm nhận.

 

Những công việc khó, đây cũng là một công việc vẹn cả đôi đường, tiền lương họ nhận ít nhất cũng cao hơn nhiều so với việc phân phối về địa phương việc.

 

Văn Kiện cũng mập mờ, những cuối cùng còn trở thành vai phụ.

 

các diễn viên thông thường về trình độ võ thuật còn bằng những quân nhân phục viên .

 

Căn bản đào tạo qua về diễn xuất là thể nhận việc, điều cũng giúp Văn Kiện một đội ngũ võ thuật siêu cấp dễ dùng.

 

Đội ngũ phát triển sự nghiệp giúp bớt nhiều phiền não.

 

Gia đình họ thiếu tiền, Văn Kiện thể những gì , cần tự giam trong sự nghiệp gia tộc.

 

Văn Khang thích kinh doanh, càng để sự nghiệp gia tộc phát triển hơn.

 

Văn Võ và Hồ Tuệ Chân đều tính cách cởi mở, chuyện của các con họ bao giờ ngăn cản.

 

Căn nhà cũ nhà họ Hồ hiện giờ gia đình họ hai dọn ở, sắp tới sẽ đón vợ chồng cả về.

 

Hồ Tuệ Chân và Văn Võ ở nhà họ Hồ thì còn thích hợp nữa.

 

Văn Thanh đưa một căn biệt thự kiểu Tây của cho hai và Văn Kiện ở.

 

Đây là do chính Hồ Tuệ Chân chọn, bà thực thích ở trong biệt thự kiểu Tây hơn.

 

Văn Võ thì cũng , vợ vui là .

 

Ông quá bận rộn, cũng nhiều thời gian ở bên vợ.

 

Biệt thự phong cảnh , bà còn thể trồng hoa trong sân.

 

Còn Văn Kiện?

 

Phòng của gần như chỉ để trưng bày, còn chẳng năng về bằng Văn Thanh.

 

Vợ chồng Hồ Bỉnh Văn ý kiến gì về việc con gái út ở riêng, cây lớn thì rẽ cành, thể để con gái ở nhà cả đời .

 

Ngay cả khi bây giờ vẫn còn đó, cũng chẳng ai .

 

cần thiết , để các con tự độc lập là chuyện .

 

Văn Thanh bây giờ ba ngôi nhà, đều phòng cho cô và các con.

 

Nhà họ Vệ, nhà họ Hồ, nhà họ Văn cô thể tùy ý ở.

 

Cậu cả và mợ cả đối với cô là vô cùng yêu quý.

 

Cô dù ở lì bên nhà ngoại cũng chẳng ai chào đón.

 

Còn về chị dâu hai thì thể bỏ qua tính!

 

Chương 334 Mẹ nuôi Triệu Tiểu Vũ

 

Văn Thanh hôm nay khi tan nhận điện thoại của Hồ Bỉnh Văn, bảo cô về nhà.

 

Văn Thanh bước phòng khách, phát hiện trong nhà một vị khách mời mà đến.

 

Lúc thấy đàn bà đó, Văn Thanh chút ngây .

 

Người đàn bà đó bất chấp tất cả nhào tới, ôm lấy Văn Thanh bắt đầu òa nức nở:

 

“Thanh Thanh, cứ tưởng bao giờ tìm thấy con nữa?

 

Mẹ đến nhà họ Văn, họ con bay cao nhảy xa gả hào môn , màng đến sống ch-ết của họ nữa."

 

“Họ nếu tung tích của con thì đưa cho họ 5000 tệ.

 

Mẹ nhiều tiền như , nên thèm để ý đến họ nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-214.html.]

 

Chỉ thể ở trong huyện lỵ hỏi thăm tin tức của con với khác, duy nhất trong huyện tin tức của con là quen, vốn là hàng xóm cũ của nhà .

 

Cô bé đó tên là Xuân Hoa, nhưng thông tin cô cho chỉ địa chỉ đại học của Văn Đống.

 

Nói là để tìm Văn Đống , nó sẽ trưng cầu ý kiến của con mới đưa tìm con."

 

“Mẹ đến trường của Văn Đống mới thực tập .

 

Mẹ cứ tưởng tìm thấy Văn Đống nữa, ngờ bạn học của nó bảo rằng nó một chị sống ở trong con ngõ bên .

 

Cậu từng cùng Văn Đống đến nhà con chơi ."

 

“Lúc chị của Văn Đống tên là Văn Thanh, đều giật cả !

 

Không ngờ thực sự là con!

 

Bảo bối Thanh Thanh của !

 

Con lớn !

 

Mẹ ngay Thanh Thanh của lớn lên sẽ xinh mà!

 

Hai là ông bà ngoại của con, còn tìm cả cha đẻ của con nữa!"

 

Văn Thanh vỗ vỗ vai đàn bà để bà bình tĩnh :

 

“Mẹ, bao nhiêu năm gặp ?

 

Sao đột nhiên đến tìm con ?"

 

Mẹ nuôi của Văn Thanh là Triệu Tiểu Vũ buông Văn Thanh , chút ngại ngùng lau lau nước mắt:

 

“Mẹ nghỉ hưu !

 

Mấy năm khi ly hôn, tìm con!

 

công việc bận rộn, chuyện cũng nhiều, nên cứ mãi thời gian tìm con.

 

Mẹ thư cho đồng nghiệp cũ, nhờ họ giúp tìm con.

 

họ đều con nhà họ Văn đưa xuống nông thôn từ nhiều năm , đó chẳng ai gặp con nữa!"

 

“Mẹ nghỉ hưu xong là nghĩ đến việc tìm con.

 

Muốn con sống ?

 

Nếu con sống thì sẽ phiền con nữa.

 

Nếu con sống , xem thể giúp gì cho con ?

 

Trước đây cha dượng con cho giúp con, gửi cho con ít tiền mà ông cũng canh chừng gắt gao."

 

“Hồi đó bất đắc dĩ từ bỏ quyền nuôi dưỡng con, rời xa con, cũng là vì cha dượng con nuôi cái 'cục nợ' chút quan hệ huyết thống nào với ông là con.

 

Bây giờ cuối cùng cần lời ông nữa , đương nhiên là tìm con, xem xem rốt cuộc con sống thế nào?"

 

Văn Thanh nuôi mắt, cảm thấy bà còn là trong ký ức của nguyên chủ nữa.

 

Rõ ràng là già yếu và tiều tụy hơn nhiều!

 

Cô chỉ thể kiên nhẫn hỏi:

 

“Mẹ, tại ly hôn nữa?"

 

Triệu Tiểu Vũ khổ :

 

“Chuyện ly hôn là vì cùng cha dượng con nuôi lớn hai đứa con trai của ông .

 

Ông đều cưới vợ cho chúng nó hết .

 

Sau đó thằng cả phân nhà nên dọn đến ở cùng chúng .

 

Con dâu cả hở tí là chê cái , ghét cái nọ.

 

Hai con thường xuyên nảy sinh mâu thuẫn."

 

“Thằng con cả của cha dượng con liền tìm cách để cha nó tằng tịu với cô của vợ nó, một mụ góa phụ.

 

Thế là danh chính ngôn thuận đ-á khỏi nhà họ luôn.

 

Mẹ cũng chẳng còn giá trị lợi dụng gì nữa, giữ chỉ gia đình đoàn kết.

 

Thực cũng ly hôn với cha dượng con lâu , những năm qua ở nhà họ trâu ngựa, , chăm sóc gia đình.

 

Khó khăn lắm mới nuôi lớn hai đứa con của ông , giờ trở thành gánh nặng .

 

Ông còn tính toán lắm, định bảo ly hôn nhưng rời nhà, tiếp tục ở nhà.

 

Dùng lương của để nuôi con của hai đứa con ông ."

 

“Mẹ đồng ý, thế là dứt khoát ly hôn.

 

Vốn dĩ cũng sắp nghỉ hưu , thế là cả công việc lẫn gia đình đều còn nữa!

 

Mẹ thực sự nên gì nữa!

 

Mẹ chỉ tìm thấy con , xác định con sống yên tâm .

 

Nếu con sống , sẽ lấy lương trợ cấp cho con một chút."

 

“Đợi con cái con lớn , cần nữa, tìm một nơi nào đó để dưỡng già.

 

Nhà ngoại còn một đứa em trai, nó vẫn luôn sẵn lòng để cháu nó nuôi dưỡng già.

 

Mẹ nghĩ về đó cũng , ít nhất cũng quen thuộc nơi đó, dù cũng là nhà ngoại mà.

 

Cha căn nhà ở đó, gia đình thằng hai cũng sống ở gần đấy."

 

Văn Thanh nắm tay nuôi, nhất thời chút nên lời.

 

Trong ký ức của nguyên chủ, Triệu Tiểu Vũ đối xử với cô , lúc còn nhỏ nguyên chủ thể là viên ngọc quý tay bà.

 

Văn Thanh đây ở bên cạnh cha nuôi nuôi, cũng coi như là lớn lên trong nhung lụa, ít nhất là ăn mặc lo, nếu cha nuôi đột ngột qua đời, ông bà nội dẫn theo gia đình chú hai chiếm đoạt nhà .

 

Có lẽ nuôi cũng sẽ nghiến răng tái giá, dẫn đến gặp .

 

Bây giờ bà cũng coi như là con cái, thui thủi một chẳng còn gì vướng bận.

 

Văn Thanh chút khó xử ông bà ngoại đang bên cạnh, còn Văn Võ và Hồ Tuệ Chân là cha đẻ.

 

Nếu thực sự đề nghị để nuôi về sống cùng , chắc chắn cha đẻ sẽ chút vui.

 

để nuôi cứ thế về quê, Văn Thanh cảm thấy dường như chút quá bạc tình bạc nghĩa.

 

Hồ Tuệ Chân luôn là thấu tình đạt lý, bà nắm tay Triệu Tiểu Vũ :

 

“Chị ơi, chị đừng mấy lời ngốc nghếch đó!

 

Đừng là hồi đó ở bệnh viện chị nhặt Văn Thanh chúng bỏ rơi, vất vả nuôi con bé khôn lớn.

 

Tuy vì nhiều nguyên nhân chị buộc từ bỏ con bé."

 

chung quy chị nuôi nấng con bé hơn mười năm, chị ơn nuôi dưỡng với nó, nó cũng nghĩa vụ phụng dưỡng chị.

 

Nói gì mà về quê thì cần thiết , nhà chúng cũng chẳng nuôi nổi một .

 

Căn biệt thự nhỏ ngay sát vách nhà chúng đang ở vẫn luôn để trống đấy!

 

Hay là chị dọn đến đó ở ?"

 

 

Loading...