Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 215
Cập nhật lúc: 2026-03-13 10:04:50
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chúng cũng thể hỗ trợ lẫn , chị , Văn Thanh sinh những ba đứa con cơ, chị thể bế chúng chơi.
Nhiều lúc thấy cũng khá buồn tẻ, ở bên căn bản giờ cũng ít khi ở gần cha con bé.
Cha nó dạo bận ăn, chân cũng chẳng chạm đất.
Chị em thể bạn với , kết giao bạn bè."
Triệu Tiểu Vũ kịch liệt lắc đầu:
“Đừng!
Đừng!
Không, , cần !
thể về quê mà!
Căn nhà cũ vẫn còn đó, lúc thằng hai và thằng cả nhà lấy vợ đều xây nhà ở ngay bên cạnh.
Nhà của cha vẫn để ở đó, chỉ là xem Văn Thanh sống thôi?
Không hề ý định để nó phụng dưỡng ."
“Thực sự đấy!
Lương hưu của đủ để một sống khá .
Không cần thiết để Văn Thanh gánh vác trách nhiệm lớn như .
Con bé kết hôn , cha chồng, con cái, còn cả cha đẻ, ông bà ngoại các cần chăm sóc.
cần thiết ở đây !"
“Những năm qua thực sự quá nhớ con bé, lúc gặp nó mới chỉ là một đứa trẻ sơ sinh, vàng da còn hết.
Hai vợ chồng cũng chẳng m-ụn con nào, thế là chúng bế con bé về nhà.
Nếu ông bà nội nó ép đến còn cách nào khác, cũng sẽ đưa nó theo!"
Chương 335 Văn Thanh sống hạnh phúc
Triệu Tiểu Vũ lấy khăn tay lau nước mắt:
“Sau khi về, hàng xóm cũ đều với rằng Thanh Thanh chịu nhiều khổ cực.
Là do vô dụng!
lúc đó quá khó khăn .
Cha chồng dùng lương của để nuôi em chồng và cô chồng còn thể nhẫn nhịn .
nhà chỉ bấy nhiêu, em chồng và cha chồng còn táy máy chân tay với .
thực sự thể ở nữa, đàn ông đưa nơi khác việc, đồng ý."
“Vốn dĩ định đợi khi vững gót chân sẽ đón con bé, nhưng đàn ông nhất quyết đồng ý.
Ông coi như là cấp của , khi nghỉ hưu đều dám đắc tội với ông .
Vì mới luôn sắt đ-á dám ngóng tin tức của Thanh Thanh."
“Bây giờ đều cảm thấy mặt mũi nào để gặp Thanh Thanh, chỉ là xem con sống thôi?
Giờ thấy con chuyện đều , yên tâm về !
Lúc nào rảnh con thể đưa các cháu đến thăm , con còn nhớ nhà ngoại ở ?"
“Hồi đó thực mợ con định bảo để con cho con trai mợ con dâu nuôi từ bé đấy, đồng ý là vì thấy họ cả của con xứng với con!
Giờ lấy vợ lâu .
Con nữa cũng cả!"
Văn Thanh nắm tay nuôi cũng khẩn thiết :
“Mẹ cứ yên tâm !
Bây giờ con thực lực nuôi !
Mẹ cứ dọn đến ở ngay sát vách cha con .
Căn biệt thự nhỏ đó vẫn luôn để , chẳng ai ở cả.
Cho thuê thì con thực sự chút đành lòng thấy những món đồ gỗ kiểu cũ hỏng.
Đó đều là bảo bối con dày công sưu tầm về, những thứ để khác coi gì!"
“Mẹ cứ coi như thương con , ở đây.
Con ly hôn, đón về ở cùng con thể coi là lý tình.
Bây giờ thui thủi một định về quê sống, con chắc chắn thể cứ thế để .
Đợi đến lúc khác , con thành hạng gì ?"
Mẹ nuôi nghi hoặc Văn Thanh, đầu Hồ Tuệ Chân và Văn Võ.
Hầu Tuyết Cầm cũng vội vàng khuyên nhủ:
“Văn Thanh bây giờ việc ăn lớn, sự nghiệp đang lên như diều gặp gió, cũng bận đến mức hở .
Nếu con bé tình cảnh của bà, bà thực sự về quê thì nó chắc chắn thường xuyên chạy về thăm bà, cần thiết tăng thêm gánh nặng cho con trẻ."
“Nếu giờ bà đang thui thủi một thì cứ ở trong căn biệt thự nhỏ ngay cạnh nhà con gái , như cũng thuận tiện cho Văn Thanh chăm sóc.
Hồi đó nếu bà nhận nuôi nó, lẽ Văn Thanh chẳng còn nữa .
Đừng đến sự đoàn tụ của chúng hiện giờ, đều cảm ơn bà cả đấy.
Hồ nữa bà nuôi nấng nó hơn mười năm, giờ cũng là lúc nó báo đáp bà !
Người nhà chúng đều khó chung sống, gia đình chồng nó thì càng cần ?
Hay là bà tạm thời ở , vạn nhất quen thì về quê cũng mà?"
Văn Thanh mắt rưng rưng Triệu Tiểu Vũ:
“Mẹ, coi như để con báo đáp ơn nuôi dưỡng của ?
Ở sống cùng chúng con cũng mà.
Chỗ ở cũng chẳng ảnh hưởng đến ai cả, con còn thể thường xuyên đưa cháu ngoại đến gặp nữa?"
Triệu Tiểu Vũ bất đắc dĩ gật đầu:
“Mẹ thực sự cũng xem bảo bối của con, con bảo những ba đứa cơ ?
Đã bao lớn ?"
Văn Thanh vội :
“Mẹ cứ ở !
Mấy ngày nữa con đưa chúng đến gặp .
Chúng nó đáng yêu lắm, đảm bảo nhất định sẽ thích?
Sau theo con mà sống, nuôi con nhỏ, con nuôi già.
Con và cha đẻ chung sống hòa hợp, chuyện họ ghét bỏ .
Con sẵn lòng để thêm một yêu thương con và các con của con!
Giờ con rể nhà?
Mấy ngày nữa con sẽ đưa các cháu và đến thăm ?"
Triệu Tiểu Vũ bấy giờ mới vui vẻ cùng Văn Thanh về căn biệt thự kiểu Tây mà Văn Võ đang ở.
Căn biệt thự nhỏ bên cạnh, vốn dĩ Văn Thanh dọn dẹp là định nếu vạn nhất Văn Khang kết hôn, về ở thì thể cho ở.
Hoặc là Văn Kiện kết hôn thì cho Văn Kiện ở , giờ Triệu Tiểu Vũ đến , thể dọn ở luôn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-215.html.]
Vệ Hạo công tác một chuyến về mới Văn Thanh thêm một nuôi cần chăm sóc.
Bây giờ Văn Thanh những bốn ngôi nhà:
“Nhà chồng là nhà cũ họ Vệ, nhà ông bà ngoại là nhà cũ họ Hồ, nhà đẻ là nhà của Văn Võ và Hồ Tuệ Chân, còn cả nhà của nuôi Triệu Tiểu Vũ nữa.
May mà giáo sư Thích bằng lòng ở nhà họ Vệ, nếu Văn Thanh thêm một ngôi nhà nữa.
Ai bảo cô hứa sẽ phụng dưỡng giáo sư Thích đến cuối đời, còn một đứa con mang họ Thích nữa chứ?”
Triệu Tiểu Vũ mấy ngày gặp Vệ Hạo và ba đứa con của họ.
Triệu Tiểu Vũ nắm lấy Vệ Hạo tới lui, nước mắt cứ thế trào :
“Không ngờ Văn Thanh nhà chúng phúc khí như , tìm chồng trai thế !
Ái chà, còn ba tiểu bảo bối nữa, để bà ngoại kỹ nào!
Xinh y như Văn Thanh hồi nhỏ , đặc biệt là đứa thứ ba, giống hệt Văn Thanh lúc bé."
“Con , Thanh Thanh hồi nhỏ thông minh ngoan ngoãn.
Lúc còn bé, đồng nghiệp của và đồng nghiệp của cha nuôi nó thấy nó là cứ thích trêu chọc nó mãi.
Mẹ thấy thời gian đó là lúc vui vẻ nhất trong đời.
Gia đình chúng hạnh phúc.
Là do cha nuôi con phúc phận, nếu sống đến giờ, thấy chồng và con cái của con, ông sẽ vui mừng đến thế nào?"
Vệ Hạo an ủi Triệu Tiểu Vũ:
“Mẹ thích trẻ con thì con và Văn Thanh sẽ đưa các cháu về thăm nhiều hơn.
Lúc hai con thời gian, xem trẻ con thì cứ gọi điện cho nhà con, bảo bảo mẫu đưa các cháu sang cho xem cũng !"
Triệu Tiểu Vũ gật gật đầu:
“Không , Văn Thanh thời gian thì sang thăm là .
Mấy ngày nay trò chuyện nhiều với con, cũng con những năm bận rộn thế nào!
Mẹ sẽ phiền cuộc sống của hai con .
Chỉ là còn đứa con nào khác, ở gần con hơn một chút thôi!"
Văn Thanh nắm tay Triệu Tiểu Vũ an ủi bà:
“Không ạ, tuy con bận nhưng cũng đến nỗi bận đến mức chân chạm đất.
Có thời gian con sẽ về thăm và đẻ con mà."
Triệu Tiểu Vũ vỗ vỗ tay Văn Thanh:
“Sau cứ gọi là Triệu, nếu mặt đẻ con thì phân biệt thế nào?
Hai đều loạn cả lên, ngại việc con thêm họ cách xưng hô của .
Vệ Hạo cũng thể gọi là Triệu, gọi em gái nhà họ Hồ là nhạc mẫu!"
Văn Thanh quả thực ngờ Triệu Tiểu Vũ tinh tế đến , ngay cả vấn đề cũng nghĩ tới.
Hai theo gật gật đầu, tỏ ý .
Lúc riêng tư chỉ một ở đó, Văn Thanh vẫn gọi là .
Văn Thanh cũng thể coi là hạnh phúc, hiện giờ cha đẻ, nuôi, ông bà ngoại, Vệ Hồng Kỳ, Vệ Thần, giáo sư Thích, đối đãi với cô đều bậc nhất.
Quách Thông bây giờ đồ , nhưng đối với Văn Thanh vẫn tận tâm tận lực.
Tất cả đều coi là những bậc tiền bối thiết nhất của Văn Thanh.
Lúc đón Tết, Văn Thanh bận rộn chúc Tết.
Để thuận tiện cho , cô dứt khoát để Hồ Tuệ Mẫn, Steven, Hồ Tuệ Chân, Văn Võ, Triệu Tiểu Vũ, Văn Đống đều đến nhà cũ họ Hồ cùng đón Tết.
Như đêm giao thừ và mồng một cô đón Tết cùng và Vệ Hồng Kỳ, Vệ Thần, Quách Thông, giáo sư Thích xong thì mồng một.
Mồng hai thể đưa chồng con về nhà đẻ chúc Tết luôn, khỏi chạy hết nhà sang nhà khác.
Như cũng náo nhiệt, nếu chỗ nuôi là vắng vẻ nhất.
Chương 336 Lúc đón Tết
Cậu cả và mợ cả của Văn Thanh cũng đưa gia đình họ cả vội vàng về, đón Tết ở nhà cũ họ Hồ.
Văn Kiện tạm thời gác công việc, cùng hai bạn học và Văn Đống cũng ở nhà đón Tết.
Ngoại trừ gia đình hai và Văn Khang, cái Tết cũng thể coi là cái Tết đoàn viên nhất của tất cả những của Văn Thanh.
Trước Tết, để trong nhà đều vui vẻ, Văn Thanh tổ chức cho cả nhà chụp ảnh gia đình.
Cô đưa các con lượt chụp với tất cả các bậc trưởng bối mỗi một bức ảnh gia đình.
Điều cũng khiến các bậc trưởng bối cảm thấy vui, Văn Thanh đặc biệt cùng Vệ Hạo đưa con cái và Văn Đống chụp riêng một bức với Triệu Tiểu Vũ.
Văn Đống ăn Tết cùng ai cũng thích hợp, ở cùng Triệu Tiểu Vũ là nhất.
Dù Văn Đống cũng gọi Triệu Tiểu Vũ là bác gái, cũng thích phụ nữ dịu dàng nhất trong sâu thẳm ký ức .
Triệu Tiểu Vũ nhận ảnh gia đình thì vui vẻ l.ồ.ng khung kính, đặt ở phòng khách căn biệt thự nhỏ.
Bên cạnh đặt di ảnh của cha nuôi Văn Thanh.
Trải qua bao nhiêu năm, Triệu Tiểu Vũ thể thừa nhận rằng bà vẫn hoài niệm chồng nguyên phối của , chỉ ông mới là đối xử nhất với bà.
Kể từ khi Văn Thành thương thật lòng với Văn Võ, thái độ của Văn Võ đối với gia đình Văn Thành trở nên lạnh nhạt.
Văn Thanh cũng chỉ cùng ông đến nhà Văn Thành một cái lệ, chúc Tết xong, cơm còn chẳng ăn về.
Vợ của Văn Minh là Từ Tĩnh nhận tin, dẫn theo lũ trẻ chuẩn lấy bao lì xì, kết quả đều hụt hết.
Cho đến khi Văn Hiên đưa vợ con đến chúc Tết Văn Võ, Văn Võ mới vui vẻ tiếp đãi gia đình Văn Hiên, giữ họ ăn một bữa cơm.
Từ Tĩnh còn vấn đề ở , dày mặt gọi điện cho nhà Văn Hiên.
Hỏi đông hỏi tây, cuối cùng mới hỏi trọng điểm, cô chỉ Văn Võ lì xì cho con của Văn Hiên ?
Biết con của Văn Hiên đều nhận lì xì, Từ Tĩnh lẩm bẩm Văn Võ thiên vị!
Ô Lan hề nuông chiều cô :
“Chị dâu, chị chú thiên vị, tự hỏi xem các lễ phép ?
Những năm chú và thím về đón Tết, chúc Tết còn thể châm chước !
năm nay họ về , các phận con cháu cũng mời chú thím chúc Tết ?
Mà chỉ lấy lì xì?
Nhà cũng cháu ngoại, vả Văn Kiện còn kết hôn cơ mà?
Chẳng lẽ cha lì xì ?
Có , rốt cuộc là ai quy củ đây?"
Từ Tĩnh bấy giờ mới bừng tỉnh đại ngộ, nhưng cuối cùng cũng chỉ bảo Văn Minh kéo theo Văn Thành, dẫn các con sang nhà Văn Võ chúc Tết.
Cô nhắc chuyện lì xì với Văn Thành, Văn Võ vẫn lì xì cho bọn trẻ.
Văn Minh ấp úng hồi lâu mới cho cha chuyện lì xì cho con nhà Văn Thanh.
Văn Thành cho là đúng:
“Chú thím con thiếu chút tiền , Văn Thanh càng thiếu chút lì xì !
Các con lôi kéo cha thì căn bản gì cái quy củ cha chúc Tết chú thím các con.
Năm nay họ còn gửi quà Tết sớm như năm cho cha nữa đấy?
Có thể thấy giàu cũng keo kiệt!"