Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 34
Cập nhật lúc: 2026-03-13 09:27:49
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Vệ Hạo và Trần Cường lập tức tỉnh táo, một cái phát hiện quả thực phía phía đều xe đến.
Bãi đ-á dăm trống trải, Văn Thanh lái lâu như chỉ gặp qua mười mấy chiếc xe tải màu xanh quân đội ước chừng là tiếp tế cho bộ đội chạy ngược chiều với .
Đột nhiên xuất hiện nhiều xe Jeep như thế thì bình thường chút nào.”
Trời sắp tối , Văn Thanh nhất thời chút hoảng, Vệ Hạo với cô:
“Đồng chí Văn, đừng lái tiếp về phía nữa, hãy rẽ bãi đ-á dăm bên cạnh xem phản ứng của bọn chúng !”
Văn Thanh theo lời Vệ Hạo rẽ một vòng lớn, đó phát hiện xe phía phía bắt đầu rẽ theo đuổi theo họ mà đến.
Vệ Hạo túm lấy Văn Thanh, tháo dây an cô .
Cứ thế xách cổ áo Văn Thanh lên và hai họ cứ thế cứng nhắc đổi chỗ cho .
Văn Thanh mơ hồ ghế phụ, Vệ Hạo nhét cho một khẩu s-úng.
Sau đó Vệ Hạo bắt đầu trạng thái điên cuồng lao , lái chiếc xe một cách lạng lách đ-ánh võng.
Trần Cường trực tiếp ấn Chu Kỳ xuống ghế, bản ghế cầm v.ũ k.h.í nửa quỳ về phía .
Những chiếc xe đó mục đích rõ ràng là vì Chu Kỳ mà đến, vì xe đuổi theo rời.
Vệ Hạo ở một nơi đ-á dăm dứt khoát dừng xe , máy vẫn tắt.
Anh bảo Văn Thanh tìm cách lái xe lộ trình ban đầu, yêu cầu cô cứ thế lái thẳng về phía , đừng quản hai họ mà hãy về phía cầu cứu.
Văn Thanh lắc đầu :
“Vậy chẳng thà để đồng chí Trần đưa giáo sư Chu chạy , ở cùng bọc hậu.
cũng đường, phía họ cũng .
Các thẻ công tác, dù cầu cứu cũng chẳng ích gì!”
Vệ Hạo gật đầu coi như đồng ý với phương án của Văn Thanh, Trần Cường nhét cho Văn Thanh một nắm đ-ạn xong cũng chậm trễ, đưa Chu Kỳ – chút tim đ-ập nhanh nhấn ga trực tiếp rời .
Vệ Hạo chỉ huy Văn Thanh :
“Chúng chuyên đ-ánh lốp xe, hoặc dứt khoát cứ đ-ánh kính cabin lái phía xe, nhớ kỹ ?”
Văn Thanh gật đầu biểu thị nhớ kỹ, xe phía ngờ khi họ xông vùng đ-á dăm thì xe rẽ hướng chạy mất.
Bọn chúng định tiếp tục đuổi theo thì Vệ Hạo và Văn Thanh cùng lúc b-ắn trúng hai cái lốp của chiếc xe đầu tiên.
Tài xế chiếc xe kịp phòng , chiếc xe lập tức lệch , đó đ-âm tảng đ-á, nắp capo phía bắt đầu bốc khói bốc lửa.
Những xe hoảng loạn xuống xe thì Vệ Hạo b-ắn trúng.
Chương 53 Cả đời coi trọng
Một đòn trúng ngay như mang niềm tin cực lớn cho Văn Thanh.
Khi một đối mặt với chiếc xe thứ hai, Văn Thanh trực tiếp b-ắn trúng kính cabin lái, tài xế rõ ràng thương, chiếc xe lật nhào bãi đ-á dăm.
Còn đợi bên trong xuống xe, Vệ Hạo tiếp tục b-ắn một phát trúng bình xăng.
Chỉ trong nháy mắt khiến chiếc xe thứ hai phát nổ, những khó khăn lắm mới đều hất tung.
Chiếc xe thứ ba và thứ tư đều b-ắn nổ lốp, hai phối hợp với , trong chốc lát đ-ánh phế cả bốn chiếc xe kẹp kẹp .
xuống xe đông, hai họ đ-á b-ia chắn, hai bên coi như rơi trạng thái giằng co.
Trần Cường đưa Chu Kỳ mà quân truy đuổi và kẻ chặn đường liền điên cuồng lao , cuối cùng cũng tới đích đến mà Vệ Hạo dự định cầu cứu.
Trần Cường xuất trình danh tính, khi sắp xếp chăm sóc Chu Kỳ xong liền lập tức dẫn bắt đầu trở chi viện.
Trần Cường sốt ruột dẫn cứu viện, suy nghĩ mãi vẫn hiểu nổi tại họ lộ hành tung?
Họ cẩn thận như , thị trấn còn ăn một miếng cơm nóng nào ở bất kỳ tiệm cơm quốc doanh nào!
Ngoại trừ đổ xăng, họ gần như chẳng gì cả!
Sao nhắm trúng chứ?
Tuy nhiên nghĩ thông thì Trần Cường chỉ đành tạm thời từ bỏ.
Hiện tại quan trọng nhất là cứu lão đại và Văn Thanh, hy vọng thể kiên trì đến khi dẫn viện binh tới chi viện.
Văn Thanh bây giờ sắp ngất , Vệ Hạo b-ắn trúng một phát cánh tay.
Bắp chân của cũng đ-ạn sượt qua.
Nếu đợi cứu viện nữa, cả hai đều ch-ết!
Trần Cường dẫn theo một toán coi như khá tin cậy, dẫn theo tận hai xe tải đến cứu viện họ.
Rất nhanh kẻ địch kẻ ch-ết thương, bắt tù binh ít.
Bốn chiếc xe nhỏ, tổng cộng hơn hai mươi , Văn Thanh những còn sống ch-ết , trong lòng thế mà đang nghi ngờ bọn họ ở đây chẳng lẽ đều từng học qua luật giao thông ?
Một chiếc xe Jeep nhỏ nhiều thế ?
Vệ Hạo nếu suy nghĩ của Văn Thanh, trong tình cảnh mà còn thể nghĩ lệch như , chắc chắn sẽ bật thành tiếng.
Vệ Hạo thương ở cánh tay trái, một viên đ-ạn bay trong bắp tay.
Bắp chân Văn Thanh đ-ạn lạc sượt qua.
Sau khi thương, cả hai đều chảy m-áu ngừng.
Đợi đến khi trận chiến kết thúc, quân y ngay lập tức xông lên cầm m-áu băng bó cho hai .
Cánh tay của Vệ Hạo còn phẫu thuật.
Vệ Hạo đều thấy phiền não, xem dạo xui xẻo!
Vết thương ở chân còn lành, tay thương.
là họa vô đơn chí, xui xẻo đến nhà !
Anh và Trần Cường cũng nghĩ mãi thông, tại hành động ẩn nấp như của vẫn phát hiện?
Có vì đổi một chiếc xe khác ở Ban Vũ trang của thị trấn ?
Văn Thanh nếu suy nghĩ của Vệ Hạo chắc sẽ thấy buồn .
Người thương tích đầy thế mà vẫn còn đang nhẩm tính nguyên nhân nhiệm vụ thất bại?
Huống chi nhiệm vụ của họ tính là thất bại, Chu Kỳ coi như đến một nơi an .
Họ chỉ là rõ rốt cuộc là nội gián là đang giám sát họ mà thôi.
Tổng cộng chỉ bốn đến thì ba bệnh viện của nông trường.
Văn Thanh thương ở chân tay, Vệ Hạo thương ở tay, Chu Kỳ vì kinh sợ nên tim chút thoải mái.
Cái bệnh viện nông trường nhỏ, cách nào cho ba họ phòng bệnh riêng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-34.html.]
Ngoại trừ Văn Thanh ngăn cách bằng một tấm rèm vải, hai còn giường trân trân.
Chu Kỳ đang thở oxy đùa:
“Không ngờ cả đời còn coi trọng như !
Thế mà phái nhiều đến g-iết như thế!
cũng coi như là ch-ết cũng còn gì hối tiếc nhỉ?”
Văn Thanh :
“ , em cũng ngờ cả đời còn cầm v.ũ k.h.í tiêu diệt kẻ thù.
Tội nghiệp cái công phu mèo ba hoa của em, thế mà cũng thành công sống sót!
Nực ạ?
Sau đại nạn tất hậu phúc, lẽ những ngày tháng của chúng sẽ thuận buồm xuôi gió cũng nên!”
Câu khiến hai đều bật .
Thật đây vẫn là đích đến cuối cùng của họ.
Chỉ là một nơi đóng quân của bộ đội mà thôi, phía nơi là các nông trường khai khẩn đất hoang, ít lương thực quân đội xuất phát từ đây.
Vì mới canh gác nghiêm ngặt, dù ở đây cũng coi như là bổ sung lượng lương thực thiếu hụt nghiêm trọng cho quốc gia.
Những khai hoang ban đầu là một phần quân nhân xuất ngũ tự nguyện đến, cơ bản bộ đều là thanh niên tri thức.
Vệ Hạo sớm lên kế hoạch trực tiếp tới đây, mục đích chính là tìm một nhóm để hộ tống họ đến đích đến cuối cùng một cách an .
Nhóm đón lúc còn quá tin cậy nữa, cũng trong họ nội gián giám sát.
Dù Vệ Hạo dám mạo hiểm tin tưởng họ, bây giờ chỉ thể tìm một nhóm liên quan để bảo vệ Chu Kỳ.
Lúc họ thuận lợi tới nông trường , Văn Thanh ban đầu còn tưởng hành trình xóc nảy của cuối cùng kết thúc.
Không ngờ đây chỉ là một nông trường ở vòng ngoài, họ còn tới một nơi khác nữa.
Văn Thanh giường bệnh kéo chăn che kín mặt, vùi đầu gối.
Cô thầm nghĩ:
“Sao đáng thương thế ?
Thoát khỏi một nơi sẽ mất mạng, tới một nơi随时 sẽ xảy nguy hiểm.
Chẳng lẽ tác giả cuốn sách thù với ?
Cứ nhất định để ch-ết mới ?
Muốn lấy mạng đến thế ?
Xem con đường thoát khỏi phận nữ phụ pháo hôi của còn dài lắm!”
Nữ chính Tào Lộ ở cách đó ngàn dặm, gần đây trái thuận lợi.
So với đứa trẻ đen đủi Văn Thanh thì cô cực kỳ may mắn.
Cuối cùng sự giúp đỡ của gia đình Phó cục trưởng Lý, cô điều chuyển đến bệnh viện huyện.
Tất nhiên, nguyên nhân chính vẫn là một hôm cô và Lưu Đan đang tán gẫu ở nhà thì t.h.a.i p.h.ụ ở nhà bên cạnh đột nhiên ngã một cái, đang kêu cứu thì Tào Lộ cứu giúp.
Thai phụ là con dâu của Phó viện trưởng bệnh viện huyện, đứa con trai cô sinh là cháu đích tôn của Phó viện trưởng.
Ơn cứu mạng đương nhiên báo đáp t.ử tế, cộng thêm sự giúp đỡ của Phó cục trưởng Lý và Lưu Đan, Tào Lộ cuối cùng thành công điều chuyển đến bệnh viện huyện một tháng kể từ khi Văn Thanh rời , ở khoa phụ sản.
Tào Lộ đắc ý nghĩ cuối cùng cũng thể thoát khỏi phận bác sĩ chân đất .
Chỉ cần nỗ lực công tác, đến lúc thể tu nghiệp thì thi lấy một tấm bằng đại học.
Có lẽ con đường phía sẽ bắt đầu trở nên thuận lợi.
Đợi đến khi thể kinh doanh, cô sẽ lén lút một ít kinh doanh, như cũng coi như là mưa gió ở thời đại .
Theo như trong sách , đáng lẽ là Tần Thư Hiên công việc .
Lần trái Tào Lộ khỏi cái sơn thôn đó , Tào Lộ vốn dĩ lúc tình cảm với Tần Thư Hiên cũng tính là nồng cháy, chỉ là cảm thấy gương mặt đó còn xứng với mà thôi.
Cô nàng độc ngoài ba mươi tuổi ở kiếp , trong lòng ý nghĩ một cuộc tình oanh oanh liệt liệt.
Tào Lộ dù cũng là kẻ lụy tình, khi điều chuyển đến bệnh viện huyện cô quyết định chuyên tâm lo cho sự nghiệp .
Tạm thời cũng gặp cơ hội , đương nhiên cách nào giúp Tần Thư Hiên điều chuyển đến ở cùng .
Chương 54 Anh là họ của cô
Sau đó, Tần Thư Hiên mấy bệnh viện huyện tìm cô, kết quả Tào Lộ đều đang bận, hai ngay cả mặt cũng gặp .
Văn Thanh nếu cốt truyện biến thành thế , tuyệt đối sẽ rời .
Bởi vì đây chính là tín hiệu nguy hiểm giải trừ mà!
Hai nếu mà chia tay, chẳng cốt truyện sẽ đổi bộ ?
Ít nhất là thanh đao treo đầu Văn Thanh rơi xuống .
Tác dụng của nữ phụ pháo hôi còn nữa, ít nhất chắc sẽ ch-ết.
Văn Thanh cô hiện tại đang nỗ lực phấn đấu cho tiền đồ của , nếu vì thoát khỏi vận mệnh trong sách, cô mới liều mạng như .
Nằm giường cá mặn chẳng là thơm ?
Văn Thanh, Vệ Hạo và Chu Kỳ cũng chỉ trong cái bệnh viện nhỏ hai ngày.
Sau khi viên đ-ạn trong bắp tay Vệ Hạo lấy và nghỉ ngơi một ngày, họ xuất phát.
Đến ngày thứ ba, họ sắp xếp xong xuôi chuẩn rời .
Nông trường cử hai chiếc xe tải hộ tống, trong thùng xe phía là binh lính tay lăm lăm s-úng ống.
Họ điều động cả dân binh để canh gác nông trường, chiếc xe Vệ Hạo mượn cũng do họ đưa về.
Mọi đều chuẩn sẵn sàng để xuất phát.
Văn Thanh định leo lên cabin lái thì thấy phía hét lớn tên .
Văn Thanh ngẩn , đầu thấy một đầu tóc rối bù, lếch thếch đang vẫy tay với !
Đây là ai nhỉ?
Sao quen nhỉ?
Sao gọi Văn Thanh mà vẫy tay, cảm xúc dường như kích động.
Vệ Hạo cạnh Văn Thanh liếc tới hỏi:
“Quen ?”