Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 36

Cập nhật lúc: 2026-03-13 09:27:51
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AACJDFTmcW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Văn Thanh cho Chu Kỳ uống thu-ốc say xe, châm cứu cho ông một mũi.

 

Trần Cường dùng ba lô hành quân của quân nhân xe tạm thời trải trong thùng xe cho Chu Kỳ xuống.

 

Văn Thanh và Vệ Hạo hiện tại cũng trong thùng xe để tiện quan sát tình hình của Chu Kỳ bất cứ lúc nào.”

 

Lão già uống thu-ốc say xe, Văn Thanh châm một mũi, cuối cùng cũng thấy dễ chịu hơn một chút, trong thùng xe lắc lư mà gắng gượng ngủ .

 

Vệ Hạo lấy một chiếc ba lô khác của chiến sĩ cho Văn Thanh tựa góc thùng xe.

 

Hai họ cùng những chiến sĩ còn trong thùng xe, lặng lẽ bên ngoài luôn trong tư thế cảnh giác.

 

Cuối cùng còn quân truy đuổi nào nữa, họ yên tĩnh tới một nơi sâu trong đại ngàn.

 

Nơi xây dựng trong một ngọn núi lớn, con đường quanh co khúc khuỷu khiến Văn Thanh còn chẳng thấy đường.

 

Bạt chống mưa bên ngoài thùng xe hạ xuống hết, tất cả các chiến sĩ cũng vén rèm ngoài.

 

Mọi đều giữ im lặng, qua bao lâu mới cuối cùng thấy một tiếng còi vang lên, cùng một mệnh lệnh:

 

“Tất cả xuống xe xếp hàng kiểm tra!”

 

Chu Kỳ cũng tỉnh , Trần Cường và hai chiến sĩ gần như là khiêng ông xuống thùng xe.

 

Văn Thanh đang định nhảy xuống thì một bàn tay lớn nắm lấy bàn tay nhỏ của cô.

 

một cái liền thấy chủ nhân của bàn tay là Vệ Hạo.

 

Vệ Hạo nắm lấy bàn tay mềm mại xương của Văn Thanh, mặt cảm xúc hiệu Văn Thanh chậm một chút.

 

chỉ bản thấy tiếng tim đ-ập dữ dội và cảm giác khác lạ trong c-ơ th-ể.

 

Nhìn khuôn mặt non nớt của Văn Thanh, Vệ Hạo đột nhiên thấy thật là cầm thú!

 

Chương 56 Y thuật của em khá

 

Văn Thanh sự giúp đỡ của Vệ Hạo nhảy xuống thùng xe, tất cả quân nhân hộ tống họ đều xếp hàng chỉnh tề.

 

Vệ Hạo, Chu Kỳ, Trần Cường và Văn Thanh cũng ở phía hàng ngũ.

 

Một đàn ông trung niên sải bước nhanh ch.óng tới, nắm lấy tay Chu Kỳ.

 

Ông chút kích động :

 

“Cuối cùng cũng đợi thầy đến !

 

Thầy ơi!

 

Đã bao nhiêu năm chúng gặp ?”

 

Chu Kỳ mặt, đột nhiên thấy xót xa.

 

Ông ôm lấy mặt và vỗ vỗ lưng ông .

 

Người là học trò cũ của ông, ông hề ngờ tới.

 

Lúc đó Vệ Hạo từng nhắc đến lý do thể đến đây chính là vì học trò – Lộ Triệu.

 

Nhóm Văn Thanh cần kiểm tra, dù họ gần như chẳng gì cả, tàu hỏa ngay cả hành lý cũng còn.

 

Ngoài một chiếc túi chéo và một bình nước , họ gần như chẳng đồ đạc gì.

 

Hơn nữa phận của họ cũng cho phép khác kiểm tra.

 

Vệ Hạo xuất trình chứng minh của , Văn Thanh đưa giấy giới thiệu của cô là cho qua.

 

Học trò Lộ Triệu của Chu Kỳ dìu Chu Kỳ, Văn Thanh, Vệ Hạo và Trần Cường theo .

 

Một nhóm năm bao lâu mới thấy một dãy kiến trúc mặt.

 

Những binh lính đưa họ đến căn bản cách nào nơi .

 

Họ sẽ trực tiếp giao nhiệm vụ tự trở về nông trường nơi đóng quân.

 

Khi tới đây, lập tức gọi Vệ Hạo và Trần Cường .

 

Lộ Triệu cũng trực tiếp sắp xếp cho Chu Kỳ và Văn Thanh hai phòng bệnh đơn, với Chu Kỳ vài câu xong vì việc nên ông .

 

Văn Thanh phòng bệnh của Chu Kỳ, vốn định hỏi thăm tình hình.

 

Nào ngờ Chu Kỳ cũng rõ tình trạng của họ.

 

Lúc cả hai đều đang ngơ ngác thì một nhóm mặc áo trắng tới.

 

Họ hỏi han chi tiết về tình trạng sức khỏe của Chu Kỳ, cũng như tình hình sử dụng thu-ốc.

 

Những điều đều một mặc áo trắng ghi sổ bệnh án.

 

Văn Thanh cảm thấy như đang giữa một đám giáo sư để báo cáo tình hình, nhất thời thấy chút lúng túng.

 

Nhóm chuyên gia vô cùng coi trọng tình trạng sức khỏe của Chu Kỳ.

 

Sau khi hỏi xong Chu Kỳ và Văn Thanh, họ đưa Chu Kỳ kiểm tra.

 

Đợi đến khi họ , Văn Thanh ngủ trong phòng bệnh của .

 

Sau khi xem xong báo cáo kiểm tra sức khỏe của Chu Kỳ, một bác sĩ tóc trắng xóa trông chừng sáu bảy mươi tuổi bắt mạch cho Chu Kỳ.

 

Ông với Văn Thanh – gọi dậy từ giường chạy qua, mặt vẫn còn ngơ ngác:

 

“Y thuật của cô bé khá đấy!

 

Học từ thầy nào là gia truyền ?”

 

Văn Thanh thầm nghĩ:

 

“Nếu ông ngoại ở thời , tính theo tuổi tác chắc ông là hàng con cháu hoặc học trò của ông nhỉ?

 

ít nhất cũng là hàng cháu chắt .”

 

lời cô cũng tiện , Văn Thanh chỉ là gia truyền từ ông ngoại.

 

Vị bác sĩ tóc trắng gật đầu với cô:

 

“Ừm, hèn gì!

 

Chỉ thể là bắt đầu học từ nhỏ thì mới nền tảng như .

 

Thảo nào y thuật của cô cao minh đến thế!

 

Suốt chặng đường hộ tống giáo sư Chu tới đây, thế mà để ông xảy cơn đau tim nghiêm trọng nào.

 

kiểm tra , trạng thái tim mạch của c-ơ th-ể ông lắm, nhưng hành trình vất vả như dường như dấu hiệu .

 

Xem thu-ốc của cô phát huy tác dụng nhất định!

 

Đơn thu-ốc xem , kê !

 

còn dùng kim ?

 

Lát nữa chúng thảo luận một chút về các huyệt đạo châm kim!

 

Y thuật của cô bé học vững đấy!”

 

Xoay ông với nhóm mặc áo trắng phía :

 

“Các xem, chỉ là một y tá nhỏ ở nông thôn, chẳng qua là học y thuật theo nhà thôi!

 

Tuổi còn nhỏ mà y thuật thể coi là tinh thông !

 

Các học bao nhiêu năm như , những thứ vẫn hiểu thấu ?

 

cũng cảm thấy các là một lũ gỗ mục thể điêu khắc!”

 

Các chuyên gia phía dù là bác sĩ nữa cũng dám ho he, chỉ thể gật đầu liên tục.

 

Giáo sư Chu lúc còn bồi thêm một nhát:

 

, còn tưởng sống nổi đến ngày đó cơ!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-36.html.]

Không ngờ y thuật của cô bé khá như , những ngày qua cũng nhờ cả.

 

Như chúng bao vây, bệnh tim của tái phát, cũng là cô châm cho một mũi, thấy dễ chịu hơn hẳn!

 

Suốt chặng đường say xe dữ dội, cũng đều là nhờ uống thu-ốc say xe của cô , cũng thấy nôn ch.óng mặt.

 

Cả đời ngờ còn thể vượt ngàn dặm xa xôi tới nơi đây, cũng là do tình trạng sức khỏe của khởi sắc .

 

Y thuật của Nao Nao Văn Thanh khá đấy!

 

, khi nào thể gặp vợ con ?”

 

Vị giáo sư tóc trắng gật đầu :

 

“Hiện tại ông cơ bản thể vận động nhẹ nhàng một chút .

 

sẽ kê cho ông ít thu-ốc, ngày mai sắp xếp cho nhà đến thăm ông.

 

quá kích động, tâm lý nhất định định!

 

Đợi kết quả kiểm tra của ông hết, kê thu-ốc xong là ông thể về nhà .

 

Công việc của ông sắp xếp xong.

 

Mệnh lệnh chúng nhận là ông chỉ thể nghỉ ngơi một tuần, đó bắt buộc việc.

 

Còn về cô bé tên Văn Thanh , lúc cô tới chắc thấy tuyết nhỉ?

 

trong thời gian tuyết rơi phong tỏa đường núi , cô về .

 

Nếu thời gian thì đến bệnh viện việc một thời gian !

 

bây giờ cô cũng việc gì , theo để chỉ bảo thêm cho?”

 

Văn Thanh trợn trắng mắt trong lòng, điều cô nhất chính là bác sĩ.

 

Không ngờ tới đây vẫn thoát khỏi phận bác sĩ.

 

cô cũng gì, chỉ im lặng gật đầu.

 

Chỉ Chu Kỳ :

 

“Cái lão già thích chỉ bảo khác thế?

 

Ông ?

 

Cô bé tới đây vẫn thích nghi !

 

Ông để cô nghỉ ngơi một thời gian , luôn cảm thấy cô khỏe mạnh cho lắm?

 

Các tới đây là để việc mà!”

 

Chu Kỳ chỉ vị bác sĩ tóc trắng :

 

“Văn Thanh, đừng để ý đến ông !

 

Ông là bạn cũ của tên là Thích Thành Âm, cháu đừng coi ông là chuyện to tát gì!

 

Cũng cần lời ông , cháu gì thì !”

 

Lúc Vệ Hạo :

 

“Chuyện gì ạ?

 

Thích ông nội thế mà cũng quen giáo sư Chu ?”

 

Thích Thành Âm Vệ Hạo chút giận dữ :

 

“Thằng nhóc họ Vệ , đang định tìm đây!

 

Anh bệnh viện kiểm tra ngay!

 

Đó là một viên đ-ạn, b-ắn cánh tay bao lâu ?

 

Cánh tay còn phục hồi mà chạy nhảy khắp nơi?

 

Cộng thêm cái chân nữa, còn chẳng đến hiện tại vết thương của nặng đến mức nào?

 

Cứ giày vò thế , sợ sẽ tàn phế đấy!

 

Thật là, cũng phục mấy đó luôn, cho bệnh viện bắt báo cáo?

 

Đi một cái là cả ngày, giục ba bốn cũng ?

 

Đây chẳng lẽ là phế bỏ ?...”

 

Vệ Hạo lập tức bịt miệng Thích Thành Âm :

 

“Thích ông nội của con ơi!

 

Ông đừng năng lung tung ạ?

 

Đó là cha con thì thể gì con chứ?

 

Thực sự là chuyện của giáo sư Chu xảy rắc rối, ông hiểu thì đừng bừa ?”

 

Chương 57 Cả ba đều uống thu-ốc

 

Giáo sư Thích Thành Âm tức giận gạt bàn tay Vệ Hạo đang bịt miệng :

 

“Được !

 

Hôm nay sẽ sắp xếp cho kiểm tra!

 

Anh ngoan ngoãn giường bệnh cho vài ngày.

 

ít nhất xác nhận tay chân của đều vấn đề gì mới để gì thì !

 

Thật là quá quắt!

 

Nếu ông nội cha hành hạ cháu trai ông như thế, ông sẽ cầm gậy gõ m-ông cha đấy!”

 

Vệ Hạo chút bất lực Thích Thành Âm nổi trận lôi đình, đột nhiên thấy Văn Thanh đang bụm miệng bên giường bệnh của Chu Kỳ.

 

Anh nảy một ý, chỉ Văn Thanh :

 

“Được !

 

Thích ông nội vấn đề gì , cần ông sốt sắng thế ?

 

Con vẫn luôn dùng thu-ốc do Văn Thanh kê, chắc là vấn đề gì lớn !

 

Lúc nãy chẳng ông y thuật của cô ?”

 

Văn Thanh vốn đang bưng dưa hấu xem náo nhiệt, thấy lời thì chút ngơ ngác, mặc dù lúc khi Vệ Hạo thương ở cánh tay đúng là dùng thu-ốc cầm m-áu và thu-ốc trị thương của .

 

Trước khi phẫu thuật, bác sĩ ở đó cũng đúng là lấy thu-ốc trị thương của Văn Thanh để phẫu thuật.

 

bao giờ kê cho Vệ Hạo loại thu-ốc nào khác cả.

 

Vệ Hạo , cô chắc chắn thể phản bác.

 

Văn Thanh chỉ thể tiếp tục cúi đầu lời nào, quả nhiên giáo sư Thích chuyển chủ đề, bắt đầu dặn dò bác sĩ lấy một cuốn sổ bệnh án mới để bắt đầu hỏi han Vệ Hạo sử dụng loại thu-ốc gì?

 

Văn Thanh xem qua lượng thu-ốc kháng viêm hạn mà bác sĩ nông trường kê, chỉ thể theo cái đó.

 

Giáo sư Thích bày tỏ sự hứng thú với loại thu-ốc trị thương tự chế của Văn Thanh.

 

Ông tiện thảo luận mặt những khác vì đó thể là bí phương gia truyền của Văn Thanh, hai hẹn lúc nào rảnh sẽ bàn bạc .

 

Vệ Hạo cuối cùng vẫn thắng nổi Thích Thành Âm, ngoan ngoãn giường bệnh.

 

Giáo sư Thích kê cho Vệ Hạo một bộ kiểm tra sức khỏe diện.

 

Vệ Hạo đẩy kiểm tra, giáo sư Thích cũng tiện thể kiểm tra tình trạng sức khỏe của Văn Thanh luôn.

 

Đứa nhỏ một cái là suy dinh dưỡng, trạng thái phát triển rõ ràng giống một cô bé mười lăm mười sáu tuổi.

 

Mặc dù nửa năm nay nỗ lực bổ sung, Văn Thanh hiện tại trông giống một đứa trẻ mười ba mười bốn tuổi .

 

cân nặng của cô luôn chỉ hơn tám mươi cân, cái dáng vẻ g-ầy gò đó vẫn khiến cảm thấy tình hình chút .

Loading...