Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 40
Cập nhật lúc: 2026-03-13 09:30:56
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 62 Mọi đều tới đòi nước xốt thịt
Vệ Hạo hề để ý, ngược :
“Không cần tốn công gửi nữa, ở đây cả nhà chúng đều cái để ăn .
Chiều mai khi Thích gia gia xuất viện, cháu nhất định món d.ư.ợ.c thiện để bồi bổ thể cho ông nhé.
Ông đối với cháu thực sự là , vì để bảo vệ cháu mà đổ bệnh luôn !"
Văn Thanh gật gật đầu :
“Lát nữa cháu ngay!"
Trần Cường :
“Đừng vội, để lấy đồ chia lúc săn về , chúng đ-ánh một con hổ đấy!
Da hổ tặng cho Vệ Quân trưởng, thịt hổ thì mỗi đều chia một ít!"
Văn Thanh thấy đ-ánh hổ dường như chút đợi nổi:
“Vậy xương hổ thì ?"
Trần Cường chút ngẩn :
“Xương cốt thì tác dụng gì?
Chắc chắn là vứt chứ?
Hay là đưa bếp hầm canh?"
Vệ Hạo chút chỉ tiếc rèn sắt thành thép:
“Đồ ngốc !
R-ượu xương hổ là r-ượu thu-ốc hiếm đấy!"
Trần Cường vẫn phản ứng kịp:
“R-ượu xương hổ?
Ngâm r-ượu?
Vậy cho tìm thấy một cây nhân sâm hoang dã núi.
Thứ đó ngâm r-ượu chẳng hơn ?"
Văn Thanh chỉ thể giải thích:
“Đều là đồ cả!
Ngâm r-ượu đều những công dụng khác .
R-ượu tiết hươu cũng !
Nguyên liệu ngâm r-ượu khác thì hiệu quả của r-ượu thu-ốc cũng khác !"
Trần Cường gãi gãi đầu:
“Vậy tìm xương hổ?
Còn nữa, lén lút bán nhân sâm , đang định hỏi cô đây?
Mẹ huyết áp cao ăn ?"
Văn Thanh lắc lắc đầu:
“Không !
Tuyệt đối đừng ăn bừa bãi thu-ốc bổ, nếu đúng bệnh thì thu-ốc bổ sẽ biến thành thu-ốc độc đấy!"
Trần Cường chút tiếc nuối:
“ còn định là mua về khi ngoài thì gửi về quê cơ?"
Vệ Hạo động tâm tư:
“Trần Cường mua nhân sâm , đưa tiền cho !
lấy con mồi và xương hổ!
Văn Thanh tự chỉ huy hai bọn họ giúp cô việc!"
Văn Thanh còn kịp gật đầu, Vệ Hạo lôi Trần Cường .
Đợi lúc bọn họ về, Văn Thanh sắp xếp xong xuôi đồ đạc.
Còn thuận tay dọn dẹp nhà họ Vệ một chút, đặc biệt là gian bếp từ đến nay lười nấu nướng.
Vừa đem gia vị của các thứ để đó.
Con mồi Vệ Hạo mang về ít, Vệ Thần Vệ Hạo Trần Cường Giáo sư Thích đều một phần, Văn Thanh .
Thế nhưng những cùng Trần Cường c.h.ặ.t củi đều mang con mồi tới, chỉ hy vọng Văn Thanh nấu cho bọn họ một bữa cơm.
Văn Thanh tự nhiên là đồng ý , cô vốn dĩ cũng khá thích nấu nướng.
Người của đại đội cảnh vệ thấy lời cũng mang con mồi tới.
Trong chốc lát trong sân tiếng ồn ào, đều là tới giúp thu dọn cả.
Văn Thanh cũng khách sáo phân công công việc hẳn hoi, buổi tối liền để đám thanh niên độc ăn một bữa đại tiệc.
Vệ Thần cảm thấy phòng khách nhà đặt mấy bàn cơm thì vấn đề gì?
Ông còn cùng uống r-ượu oẳn tù tì, chỉ là oẳn tù tì thì ai dám thắng ông cả.
Văn Thanh còn tặng kèm mỗi một hũ gà xào ớt, và một hũ nước xốt thịt.
Mọi đều ăn uống gần hòm hòm , Văn Thanh vẫn cùng Vệ Hạo Trần Cường thu dọn đồ đạc.
May mà Vệ Hạo thành công mang về bộ xương hổ đầy đủ, còn một tấm da hổ.
Vì thứ mà Giáo sư Thích sáng sớm hôm một bài kiểm tra xong liền xuất viện luôn.
Hai bọn họ đang nghiêm túc ngâm r-ượu xương hổ và r-ượu nhân sâm thì Vệ Thần về.
Giáo sư Thích ngạc nhiên hỏi ông:
“Sao tới trưa về ?
Chuyện thường thấy nha!"
Vệ Thần do dự một lát mới dường như lấy hết can đảm với Văn Thanh:
“Nha đầu !
Chú cầu cháu một việc ?"
Văn Thanh chút thụ sủng nhược kinh:
“Chú việc cứ ạ, cháu dám gánh nổi chữ cầu chứ?"
Vệ Thần :
“Ừm, chính là tương ớt hôm qua cháu với cái gọi là nước xốt thịt gì đó , thể cho chú thêm mấy hũ nữa ?"
Giáo sư Thích sa sầm mặt :
“Sao còn chạy tới chỗ ông để xin đồ thế ?"
Vệ Thần chút kỳ quái hỏi:
“Sao ông tới chỗ xin đồ?"
Giáo sư Thích hừ một tiếng mới :
“Ông tưởng tại chạy viện sớm thế ?
Hôm qua vì con bé mời khách, những đó sáng nay cầm hũ nước xốt thịt hoặc là tương ớt chạy tới nhà ăn để chấm màn thầu ăn.
Chuyện coi như là chọc ổ kiến lửa .
Nghe cướp nước xốt của khác để nếm thử xong, đều ngon vô cùng.
Có tới chỗ bóng gió hỏi xem trong nhà thứ còn ?
mà viện sớm, hũ nước xốt thịt còn trong phòng cũng giữ nổi .
là tới chỗ ông để lánh mặt mấy ngày cho thanh tĩnh đấy, đừng tưởng thực sự ở chỗ ông nhé!
Không Văn nha đầu ở đây, mời cũng thèm tới ."
Đầu óc Vệ Thần chút choáng váng:
“Không mấy vị chuyên gia lớn tuổi cảm thấy ăn uống ngon ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-40.html.]
Bên gọi điện tới bảo kiếm một lô nước xốt thịt cho bọn họ để điều tiết khẩu vị một chút?
cũng nỡ là .
Nha đầu , thịt đó, dầu đó gì gì đó chú đều thể cung cấp hết.
Chỉ là phiền cháu xem thể một chút ?"
Vệ Hạo tức giận ở lối lên cầu thang tầng hai hét xuống:
“Không !"
Vệ Thần ngẩng đầu thảo luận với con trai:
“Tại ?
Văn nha đầu đều đồng ý , liên quan gì tới chuyện của con hả?"
Vệ Hạo :
“Cha thứ đó khó thế nào ?
Nước xốt thịt đó nhất định đem thịt băm nhỏ hết , cũng băm quá vụn, kích cỡ như hạt lạc là nhất, đó trộn với gia vị ướp xong mới chiên dầu, nhất định đem mỡ trong thịt chiên hết, thịt bò cũng , thịt gà cũng , đều chắc thì mới càng thấm vị.
Sau đó trộn tương ớt cùng gia vị điều chỉnh xong.
Cha thấy chỗ đó bóng loáng dầu trông hấp dẫn thế nào , nhưng cha trộn xong một nồi nước xốt thịt, ngay cả con cũng thấy đau tay .
Những hũ nước xốt thịt, tương ớt mà những đó lấy hôm qua đều là con và Trần Cường giúp đấy.
Trong nhà vốn dĩ giữ cũng nhiều, cha thật đấy, còn định mang quà tặng ?"
Vệ Thần nịnh nọt với Vệ Hạo:
“Con trai!
Cha cũng là hết cách mà!
Những thể cầu tới tay cha già của con là những hạng nào, trong lòng con rõ ?"
Văn Thanh thì đặc biệt để ý mà :
“Hay là bảo đại đội cảnh vệ phái mấy tới giúp cháu, trong sân xây một cái bếp đất, cũng là việc gì đặc biệt khó khăn ạ?"
Vệ Thần vỗ tay :
“Cái dễ thôi, chú lập tức cho chuẩn cho cháu?"
Vệ Hạo :
“Hay là chúng dứt khoát tới nhà ăn ?
Cháu dạy bọn họ nước xốt thịt và tương ớt, cũng đỡ việc .
Nồi của nhà ăn lớn hỏa lực mạnh, còn chuyên nghiệp đảo xào.
Đến lúc đó căn bản cần cháu động tay, cháu chỉ cần động miệng thôi ?"
Văn Thanh nghĩ nghĩ, phương án đúng là tồi!
Thế là cô dành một ngày thời gian cùng của nhà bếp nghiên cứu mấy loại tương ớt, tương đậu bản, nước xốt thịt bò đủ loại.
Trong doanh trại từ nam chí bắc đều , các loại khẩu vị cũng .
Nước xốt thịt cũng ai , chỉ là nỡ bỏ gia vị mà thôi.
Vệ Thần cho khống chế những thể lấy chỉ thể lấy một hũ, vị nước xốt nào thì tự chọn.
Văn Thanh coi như nổi danh , dù hương vị của nước xốt đó ngon thốt nên lời.
Lúc nhà bếp luôn cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó.
Thực Văn Thanh cho bọn họ , bên trong giống như thu-ốc cầm m-áu , đều thêm một giọt nước giếng.
Tác dụng của nước giếng gian danh bất hư truyền, hẳn là thể khiến hương vị của tất cả các món ăn nâng tầm.
Chỉ là cẩn thận một chút, thể để phát hiện, thể bỏ quá nhiều, nếu thì hiệu quả chút quá .
Chương 63 Nước đường và cao lê mùa thu
Ngày tháng dường như sóng yên biển lặng , Văn Thanh và Giáo sư Thích đều rảnh rỗi cả.
Một già một trẻ ở nhà họ Vệ nghiên cứu mấy cách ngâm r-ượu thu-ốc.
Bởi vì hai việc để nên sống cũng khá vui vẻ, bên ngoài quá lạnh nên cũng tới bệnh viện.
Vệ Hạo và Trần Cường sớm về muộn, luôn việc bận rộn.
Vệ Thần cũng cùng lắm là buổi tối về nhà ăn cơm.
Bên ngoài tuyết rơi mấy , trong sân là vì của đại đội cảnh vệ thường xuyên quét dọn nên mới tuyết đọng.
Bên ngoài tuyết đọng dày tới đầu gối , mặc dù cả ngày đều quét tuyết nhưng vẫn quét sạch hết nhiều tuyết như .
Thường thường ban ngày quét sạch , qua một đêm thời gian, tuyết đều thể lấp kín cửa tầng một.
Văn Thanh ở trong phòng lén lút dùng máy tạo ẩm, cũng chỉ dám buổi tối dùng một chút thôi.
Những cái khác vẫn dựa chính mà vượt qua.
Dù ở miền Nam lâu , sự khô hanh của phương Bắc quả thực thứ cô thể chịu đựng .
Văn Thanh tự trong gian tự chế ít mặt nạ, kem dưỡng da mới thể giữ cho da dẻ của luôn ẩm mượt, đến mức khô nẻ bong tróc.
Giáo sư Chu Kỳ bận, chỉ gọi điện thoại tới ngày thứ hai khi Văn Thanh gặp chuyện.
Ban đầu ông Triệu Lệ Hoa sẽ tới thăm Văn Thanh, kết quả Triệu Lệ Hoa đó vẫn luôn tới.
Văn Thanh đoán chắc bà con trai con gái ngăn cản .
Đặc biệt là con gái lớn và cháu ngoại gái của ông.
Có lẽ mấy thích , luôn tìm trăm phương ngàn kế ngăn cản Triệu Lệ Hoa tiếp xúc với .
Văn Thanh cũng quá để ý, vốn dĩ là hai bèo nước gặp , huống hồ bao lâu nữa thế nào cũng mỗi một ngả.
Thực cần thiết kéo quan hệ gì, vốn dĩ cứu Chu Kỳ thì Văn Thanh tư tâm .
Hơn nữa hành động bắt nội gián của Vệ Hạo bọn họ cho đến bây giờ cũng thành quả gì.
Hai rõ ràng chút bực bội bất an, chuyện cũng manh mối nào.
Văn Thanh lúc cũng đành lòng tiếp đãi Triệu Lệ Hoa ở nhà .
Văn Thanh thỉnh thoảng thấy Giáo sư Thích ho mấy tiếng.
Cô liền nấu nước đường lê đường phèn thêm ngân nhĩ ở nhà buổi chiều.
Giáo sư Thích là một ham ăn điển hình, thứ gì cũng thích ăn.
Mấy ngày nay sự chăm sóc của Văn Thanh, đôi gò má vốn hóp rõ rệt bắt đầu nhô .
Lão nhân gia còn b-éo lên nữa.
Lúc ba bọn họ về buổi tối đều uống một bát.
Giáo sư Thích sáng sớm hôm thức dậy cùng Văn Thanh nghiên cứu cao tỳ bà và cao lê mùa thu, ngặt nỗi mùa đông nguyên liệu tươi.
Vì ở nhà họ Vệ , Văn Thanh về cơ bản bao thầu hết việc nhà.
Tuy nhiên Vệ Thần vẫn cảm thấy ngại, cuối cùng bảo bộ phận hậu cần gửi tới một bảo mẫu.
Bảo mẫu là vì khi chồng qua đời thì ở việc, còn dắt theo một cô con gái lớn hơn Văn Thanh ba tuổi.
Bảo mẫu Lý a di thì khá chăm chỉ, những việc lớn nhỏ trong nhà đều .
Có điều vì là phương Bắc nên cách nấu ăn khác với Văn Thanh.
Bà đối với hành động bỏ nhiều dầu lúc nấu ăn của Văn Thanh vô cùng thích.
Lần nào cũng lẩm bẩm mấy câu.
Văn Thanh và bà vốn dĩ cũng chuyện với , nên cũng chẳng coi bà là chuyện gì to tát.
Con gái của Lý a di tên là Vương Song Song, cũng là một y tá thực tập.
Lúc Lý a di mới , Vệ Thần để biểu thị sự lịch sự bảo bà dắt con gái tới chào hỏi nhận mặt.
Cũng là để đề phòng vạn nhất cô việc tìm Lý a di thì tìm ở ?
Không ngờ Vương Song Song thích Vệ Hạo, vì tới nhiều.
Vệ Thần cũng , Vệ Hạo và Trần Cường cũng , dù cũng việc của nên thường xuyên ở nhà.
Giáo sư Thích tuổi tác lớn, cũng thích loanh quanh khắp nơi.
Bản ông đôi khi ở trong phòng xem sách y, đài phát thanh.