Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 42
Cập nhật lúc: 2026-03-13 09:30:58
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Văn Thanh cảm thấy thể cần hưởng cái sái , ngặt nỗi Giáo sư Thích thiếu nghĩa khí mà tự tới nhà ăn bệnh viện .
Trần Cường cũng ?
May mà còn Vệ Hạo cùng cô.
Nếu nơi rộng lớn nhiều thế , Văn Thanh hầu như quen một ai cả.”
Một buổi trưa Văn Thanh gặp nhiều hơn cả mấy tháng tới đây cộng .
đều là nhắm Vệ Hạo mà tới, Văn Thanh cũng là đầu tiên chức vụ đối ngoại của Vệ Hạo là Phó đoàn trưởng.
Nhiệm vụ tới mấy , đa đều tưởng thương nhẹ nên tới chỗ cha để dưỡng thương đón Tết cùng ông.
Trên đường gặp Văn Thanh và Trần Cường đang hộ tống Giáo sư Chu Kỳ, nên giúp đỡ thôi.
Văn Thanh cũng đúng là gặp vận may , nếu một y tá nhỏ ở nông thôn thể thuận lợi đây, còn quen hai cha con nhà họ Vệ chứ?
Không ai cảm thấy Vệ Hạo thể quan hệ gì khác với Văn Thanh, tuổi tác ngoại hình điều kiện gia đình đều chênh lệch quá xa.
Văn Thanh những lời bàn tán , cô đều để tâm.
Dù cô cũng chỉ là một khách qua đường, cô thể lưu đây quá lâu .
Bữa trưa ăn chẳng mùi vị gì, chủ yếu vì thức ăn nhà ăn ngon.
Mà là khi Vệ Hạo dắt cô xuống liền liên tục tới mời r-ượu, Văn Thanh chỉ thể cùng Vệ Hạo dậy, những cùng bàn với Vệ Hạo cũng đều chịu đãi ngộ tương tự.
Văn Thanh cũng quen những khác, bọn họ dùng đũa dùng chung mà gắp thức ăn, tới mời r-ượu, Văn Thanh chút ăn nổi đồ ăn .
Ăn cơm xong về Văn Thanh trực tiếp bếp nấu mì sợi, Vệ Hạo gọi với theo cũng một bát.
Giáo sư Thích về trực tiếp bưng luôn bát của Vệ Hạo , Văn Thanh chỉ đành đưa bát của cho , bếp múc bát khác.
Lúc Trần Cường về trực tiếp hỏi còn , Văn Thanh bảo bếp tự múc lấy, Vệ Hạo lúc ăn tới bát thứ hai .
Văn Thanh đột nhiên cảm thấy trong lòng cân bằng , hóa một ăn no mà!
Giáo sư Thích tức giận :
“Đều tới mời r-ượu, đều còn món gì nữa?
Buổi trưa hầu như đều đang uống r-ượu, lời lành cả !
Mà còn chẳng nỡ từ chối!"
Vệ Hạo :
“Thôi !
Dẫu ông còn quen !
Bên con đây một cũng quen!
Toàn là thuộc hạ của cha con cả, chen lượt mời r-ượu cha con là đều nhắm con hết đấy!
Trần Cường ăn xong thì đem cái bình giữ nhiệt bên cạnh đưa tới cho cha nhé, bên trong hoành thánh gà.
Ước chừng bây giờ chắc ông đang nghỉ ngơi ở văn phòng đấy, hôm nay ông mệt lắm , lái xe chạy sô suốt.
Nhà ăn nào cũng ghé qua một chuyến!
Làm lãnh đạo đúng là dễ dàng gì!"
Trần Cường :
“ ở !
Không ở văn phòng , đang ở bên kiểm tra địa điểm biểu diễn của đoàn văn công đấy!
ngay đây!
Sẵn tiện xem đoàn văn công tổng duyệt luôn!
thì ai mời r-ượu cả, tiếc là những đó đều là từ trong chuồng gia súc thả , ăn cơm uống r-ượu đều đối thủ!
Cướp bọn họ a!"
Văn Thanh nghĩ:
“Vẫn là quá cân bằng, chỉ là vì dùng đũa dùng chung nên mới ăn nổi cơm thôi.
Chứ chẳng lấy một tới mời r-ượu cả!"
La a di tới nhà ăn nơi chồng bà việc, coi như ăn với ông một bữa cơm đoàn viên.
Buổi chiều bọn họ dốc sức gói sủi cảo, nếu buổi tối và mùng một e là đủ ăn.
Nguyên liệu bên đều chuẩn xong xuôi , bọn họ đều tự nghỉ ngơi hai tiếng đồng hồ mới bắt đầu chuẩn bữa tối tất niên.
Vệ Thần về, mấy bọn họ cộng với những cảnh vệ viên trực ca ăn một bữa đại tiệc.
Hẹn xem xong biểu diễn văn nghệ về cùng gói sủi cảo đón giao thừa mới giải tán.
Chỗ xem biểu diễn văn nghệ đều sắp xếp sẵn, Giáo sư Thích già , góp vui.
Vệ Hạo dắt theo Văn Thanh và Trần Cường ngoài, La a di cũng , liền ở nhà bầu bạn với Giáo sư Thích.
Vốn dĩ Văn Thanh mấy hứng thú với buổi biểu diễn , chủ yếu là vì trang phục hiện tại thống nhất, ngoài cá biệt mấy diễn viên múa mặc đồ múa hoa hoa lá lá , những khác lên đài đều là màu xanh quân đội thống nhất.
Trình độ trang điểm hạn, bộ đều là má hồng rực, lông mày sâu róm và môi đỏ ch.ót như .
Mặt bôi trắng bệch trắng bệch, đến mức Văn Thanh còn đổi nữa.
Vốn dĩ cô đều bỏ cuộc , định về cho xong.
Chủ yếu là vì tới xem biểu diễn quá nhiều, cả buổi biểu diễn tiến hành ngoài trời.
May mà ông trời cũng nể mặt, một hạt tuyết nào rơi xuống.
Văn Thanh ôm túi chườm nóng trong lòng, mặc thành một cái bánh chưng mà vẫn thấy lạnh.
Đột nhiên tên bài hát mà dẫn chương trình lên thu hút sự chú ý của Văn Thanh, giai điệu bài hát đúng, nhưng lời bài hát khiến Văn Thanh thấy quen thuộc.
Cách một tiết mục đó bài hát khác hát cũng như .
Văn Thanh lúc đầu còn tưởng gặp đồng hương , kết quả càng càng thấy đúng.
Đồng hương thể nào đem những bài hát thuộc lòng sửa đến mức diện mục phi ( đổi ) như .
Ngoài thì chỉ còn một khả năng duy nhất, đây là lời bài hát do chính cô gửi bản thảo, dùng .
Phổ một khúc nhạc khác, nhưng cảm giác của điệu nhạc gốc.
Lời bài hát và khúc nhạc cảm giác lệch tông.
Vệ Hạo chú ý tới sự khác lạ của Văn Thanh, lúc đầu cô là mơ hồ, đó là kỳ quái, chút do dự.
Sau đó cô là phẫn nộ, yên.
Cuối cùng cô chút buồn bã xuống, vùi đầu trong khăn quàng cổ.
Qua một lát đôi mắt cô đỏ hoe từ trong khăn quàng cổ, biểu cảm trở bình tĩnh .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-42.html.]
Biểu cảm của Văn Thanh từ đến nay luôn phong phú, Vệ Hạo từng thấy cô vui mừng, buồn bã, phẫn nộ, bình tĩnh vân vân, đây là đầu tiên thấy cô nhiều biểu cảm chuyển đổi nhanh ch.óng như .
Vệ Hạo lúc đó định hỏi một chút , nhưng lúc đó hiện trường ồn ào náo nhiệt, chuyện cần ghé sát .
Quay về đến nhà La a di cùng Giáo sư Thích đang gói sủi cảo , Văn Thanh rửa tay xong liền gia nhập.
Vệ Hạo cùng ăn sủi cảo.
Bên ngoài liền vang lên tiếng pháo nổ, Văn Thanh vui mừng cùng những khác chạy ngoài đốt pháo .
Muốn hỏi Văn Thanh xảy chuyện gì dường như chút mấy thích hợp, cô bé khó khăn lắm mới tìm thấy niềm vui.
Vệ Hạo chỉ đành để nghi vấn tận đáy lòng.
Từ mùng một trở Vệ Hạo liền xuất hiện nữa, chỉ kịp đưa cho Văn Thanh một phong bao lì xì, cùng cô chúc Tết một câu.
Văn Thanh năm nay thể là vui vẻ, mặc dù ngoài bao lì xì của Vệ Hạo, Vệ Thần và Giáo sư Thích đều là mười đồng tiền.
chịu nổi lượng những khác nhiều nha!
Những tới chúc Tết Vệ Thần đều đưa bao lì xì cho cô, những tới chúc Tết Giáo sư Thích cũng đều đưa bao lì xì cho cô.
Văn Thanh những ngày nhận bao lì xì đến mức mỏi tay, mặc dù bên trong cái lớn nhất cũng chỉ một đồng, cái nhỏ nhất chỉ một hào.
Thế nhưng Văn Thanh vẫn vui vẻ, cô còn đặc biệt giống như một đứa trẻ chạy tới hợp tác xã mua một đống pháo trúc.
Chương 66 Văn Thanh lòng việc đốt pháo
Trước khi xuyên Văn Thanh nhiều năm thấy tiếng pháo nổ lớn như .
Bây giờ thể hạn chế, đốt thế nào cũng , Văn Thanh sắp chơi đến mức phát điên .
Cùng đám trẻ con trong đại viện đốt pháo, lúc chơi đùa mà La a di gọi là đều chịu về nhà.
Giáo sư Thích một mặt mắng cô chơi đến phát điên , một mặt còn hỏi cô đủ tiền tiêu ?
Giáo sư Chu Kỳ về đón Tết, là hạng mục nghiên cứu khẩn trương.
Văn Thanh tới nhà ông một chuyến, vốn dĩ định lịch sự tới chúc Tết Triệu Lệ Hoa.
ngờ nhà họ Chu vốn luôn coi cô như nước lũ thú dữ nhiệt tình một cách khác thường.
Văn Thanh còn thấy kỳ lạ cơ?
Bọn họ bắt đầu bóng gió hỏi chuyện của Vệ Thần.
Nào là Vệ Quân trưởng dễ chuyện ?
Vệ Quân trưởng đối với cháu ?
Có là giữ cháu việc ?
Văn Thanh chỉ một lát liền tìm lý do rời , cô mới nhận sở dĩ chào đón, cũng thể là vì quan hệ giữa cô và Vệ Thần vẻ gần gũi.
Con trai lớn của Chu Kỳ về dắt Triệu Lệ Hoa tới đại viện chúc Tết, lúc cảnh vệ viên gọi điện tới thì Văn Thanh điện thoại.
Bảo cảnh vệ viên dối là trong nhà ai, cô và Giáo sư Thích đều tới bệnh viện .
Vệ Thần Vệ Hạo vốn dĩ ở nhà!
Sắp tới Tết Nguyên tiêu, Vệ Hạo cuối cùng cũng về.
Bệnh viện khẩn cấp thông báo Giáo sư Thích tới bệnh viện xem một chút, Văn Thanh theo ông thấy Vệ Hạo đầy tay m-áu ở bên ngoài phòng cấp cứu.
Văn Thanh lúc đó lòng chùng xuống, Vệ Hạo vội giải thích:
“Không của chúng , là một kẻ địch, quan trọng!
Thích gia gia hãy nỗ lực cứu về, còn chuyện vẫn hỏi rõ!"
Giáo sư Thích dắt cô , kết quả coi như .
Mặc dù kẻ đó b-ắn xuyên phổi, dường như cách tim mấy gần.
Tiếc là cũng chỉ cầm cự hai ngày, bàn giao xong một chuyện quan trọng thì vì nhiễm trùng phổi mà vẫn “ngỏm" mất.
Vì liên quan đến bí mật, Giáo sư Thích dắt theo Văn Thanh canh giữ ba ngày, cứu nữa mới về nhà ngủ một ngày một đêm.
Vệ Hạo cũng chỉ vội vàng lộ diện một cái mất.
Tết Nguyên tiêu trôi qua cũng khá , điều trọn vẹn là Vệ Hạo và Trần Cường ăn bánh trôi do Văn Thanh .
Tuy nhiên Văn Thanh tìm lý do đốt pháo cả một ngày, ăn cơm tối xong buổi tối tới mười hai giờ là chịu về nhà.
Bánh trôi là do Văn Thanh , những khác sẵn lòng ăn sủi cảo thịt dê hơn.
La a di phụ trách gói sủi cảo, Văn Thanh cũng nấu một nồi bánh trôi.
Kết quả đều đám của đại đội cảnh vệ ăn sạch sành sanh, chỉ còn mấy cái luộc, buổi tối Vệ Thần về ăn một bát bánh trôi, ăn thêm một đĩa sủi cảo.
Văn Thanh ngoài đốt pháo , thấy ông :
“Sủi cảo đúng là ngon thật, bánh trôi ngọt lịm, mềm mướt dai như sủi cảo!"
Văn Thanh nếu mà thấy câu nhất định sẽ chỉ bát bánh trôi trống mà hỏi ông ăn hết sạch thế hả?
Ai ngoài miệng ngon mà ăn nhanh nhất thế hả?
Giống như Giáo sư Thích và đám đại đội cảnh vệ , một mặt chê bai một mặt ăn cực nhanh.
lúc Văn Thanh đang đắm chìm trong việc đốt pháo cơ!
Vệ Hạo tranh thủ lúc kẻ địch thả lỏng dịp Tết, một mồi lửa tóm gọn một điểm giám sát con đường tất yếu căn cứ.
Ra căn cứ đều giám sát cả , bọn họ thậm chí còn lén lén lút lút chụp ảnh cho những quan trọng.
Còn một nội gián cũng “nhổ củ cải kéo theo bùn" mà lộ , mà Văn Thanh và Giáo sư Thích cứu chính là tổ trưởng của bọn họ.
Văn Thanh coi như lập công, lúc Vệ Hạo báo cáo với cấp còn đặc biệt nhắc tới một chút.
Anh từ đầu đến cuối đều bản Văn Thanh b-ắn s-úng, hơn nữa b-ắn còn khá chuẩn.
Vệ Hạo chỉ nhấn mạnh lúc đó là hết cách , mới để cô theo b-ắn loạn xạ một hồi thôi.
Lãnh đạo mặt tại hiện trường, Chu Kỳ thì dọa sợ khiếp vía, Trần Cường cũng quan sát kỹ, còn tưởng Văn Thanh là “mèo mù vớ chuột ch-ết" nữa kìa!
Hết tháng Giêng Vệ Hạo mới về.
Khoảng thời gian Vệ Thần cũng bận rộn.
Vì một nội gián, tự nhiên điều tra thêm những tiếp xúc nhiều với .
Rất nhanh vị Phó viện trưởng khó Văn Thanh điều tra , ông nhiều cung cấp thu-ốc kháng viêm cho tên nội gián đó, còn lúc uống r-ượu tán gẫu với tiết lộ thông tin về những bệnh nhân dọn bệnh viện.
Lần vội vàng cướp bí phương cầm m-áu của Văn Thanh đó, cũng là vì phía cuộc chiến với Vệ Hạo mấy thương nghiêm trọng, thu-ốc cầm m-áu hiệu quả nên “ngỏm" mất mấy .
Nội gián bảo Phó viện trưởng cung cấp phương thu-ốc cầm m-áu , tiền đưa cho ông chút quá lớn, mới khiến Phó viện trưởng động lòng.
Thực Phó viện trưởng suốt cả quá trình đều phận của tên nội gián, suốt quá trình đều là mặt mũi của đồng tiền.
bây giờ ông coi như giải thích rõ nữa .
Không cùng một giuộc thì cũng trăm miệng khó bào chữa !