Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 67

Cập nhật lúc: 2026-03-13 09:31:24
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Vệ Hạo ngược nguyện ý cùng Văn Thanh cứ thế đạp xe mật khăng khít đạp thẳng đến chân trời góc bể.

 

Ngặt nỗi rốt cuộc nhà hàng Nga cũng tính là xa, nhanh đến nơi.

 

Vệ Hạo đặt chỗ , đưa Văn Thanh xuống chỗ gần cửa sổ.”

 

Tuy là nhà hàng Nga, thực đơn vẫn là tiếng Hoa.

 

Các món ăn thực đơn nhiều, kéo theo hình ảnh cũng nhiều.

 

Cốc Vũ nhận chân gọi một phần bít tết, một phần salad rau củ, còn một bát súp củ dền.

 

Vệ Hạo ngay cả thực đơn cũng , trực tiếp gọi món y hệt như của Văn Thanh.

 

Chờ nhân viên phục vụ xuống lâu đưa tới một ly r-ượu vang đỏ, Vệ Hạo hắng giọng chuẩn bài ngửa với Văn Thanh.

 

Anh định chuyện, một giọng mang theo sự vui mừng vang lên:

 

“Anh Vệ?

 

Sao hai tới đây?"

 

Văn Thanh vốn đang phong cảnh ngoài cửa sổ, thấy lời đầu , chút bất ngờ thấy Tào Lộ và Phương Minh Minh.

 

Vẻ mặt của Tào Lộ là kinh hỉ, Phương Minh Minh thì là một mặt phẫn nộ.

 

chút nổi giận hỏi:

 

“Sao đưa cô ngoài ăn cơm?

 

Lại còn ở chỗ ?"

 

Vệ Hạo chút nhàn nhạt :

 

“Chỗ nhà cô mở chứ?

 

Chúng đến đây ăn cơm, còn báo cáo với cô ?

 

Cô tính là cái thá gì?

 

Chúng ăn cơm ở quản !"

 

Tương đối với sự phẫn nộ của Phương Minh Minh, Tào Lộ biểu hiện hào phóng, cảm giác cô chính là thực sự gặp bạn bè kiểu bất ngờ và vui mừng đó.

 

phóng khoáng :

 

“Anh Vệ, em chỉ là ngờ gặp hai thôi!

 

Hôm nay là sinh nhật chị Phương Minh Minh, chị mời trong khoa chúng em đến tụ tập.

 

Không ngờ gặp hai , là cùng !"

 

Phương Minh Minh thấy đề nghị của Tào Lộ, cô nén cơn giận, chút mong đợi Vệ Hạo.

 

Điều cô ngờ tới là Vệ Hạo chút lạnh lùng trả lời:

 

“Chúng tự đến ăn cơm, thể tự trả tiền!

 

Không cần thiết ăn của khác!

 

Mọi tụ tập một cũng quen, nên tham gia !"

 

Văn Thanh và Phương Minh Minh , đương nhiên một câu cũng .

 

Tào Lộ chút ngượng ngùng, lôi kéo Phương Minh Minh vốn còn nổi hỏa cứ thế rời .

 

Vệ Hạo loạn kế hoạch, chút nổi cáu.

 

May mà nhân viên phục vụ kịp thời bưng thức ăn lên, Văn Thanh cũng thời gian suy nghĩ Vệ Hạo tại vui?

 

Cô bắt đầu thưởng thức đồ Tây của thời đại .

 

Thịt bò tươi ngon mọng nước, salad rau củ giòn ngọt, vị súp củ dền cũng .

 

Văn Thanh chút chìm đắm trong mỹ thực, thỉnh thoảng cùng Vệ Hạo chạm ly, trao đổi tâm tình, Vệ Hạo dần dần tĩnh tâm , quăng cơn bực bội lúc nãy đầu.

 

Phương Minh Minh tình nguyện Tào Lộ kéo phòng bao, những khác vẫn đến, hôm nay Tào Lộ nghỉ, cùng Phương Minh Minh dạo phố đến.

 

Phương Minh Minh phòng bao, chút nổi giận hất Tào Lộ , cô chút cao cao tại thượng nổi khùng:

 

“Cô kéo gì?

 

còn hỏi cho rõ ràng mà?"

 

Tào Lộ để ý thái độ của Phương Minh Minh, những ngày đặc biệt kết giao với Phương Minh Minh đương nhiên là mục đích.

 

giả vờ như chuyện gì xảy với Phương Minh Minh:

 

“Em chị hỏi Vệ Hạo tại cùng Văn Thanh ăn cơm?

 

chị dùng lập trường gì để hỏi?

 

Chị là ai của ?

 

Bạn gái?

 

Vị hôn thê?

 

Hay là vợ?

 

Chị Phương, chị kết hôn !

 

Em thẳng chị đừng để ý!

 

Em tâm tư của chị, nhưng Vệ Hạo sẽ bất kỳ can hệ gì với chị .

 

Cho nên vấn đề chị hỏi tác dụng gì?"

 

Phương Minh Minh chút sa sút xuống, ảo não ôm lấy đầu bắt đầu chảy nước mắt.

 

Tào Lộ thêm vài câu:

 

“Em tâm tư của chị, đáng tiếc Vệ Hạo lòng như sắt đ-á, chị cảm thấy vốn dĩ nguyện ý cưới chị, khi chị kết hôn còn thể đối với chị suy nghĩ gì ?

 

Chị Phương, trừ phi chị ly hôn, nhưng nhà họ Vệ sẽ cho phép Vệ Hạo cưới một vợ tái giá .

 

Từ bỏ ý định !

 

Từ bỏ việc theo đuổi Vệ Hạo, hà tất chấp niệm với một giấc mộng chứ?"

 

Phương Minh Minh chút bất lực lau nước mắt, bàng hoàng lẩm bẩm tự nhủ:

 

yêu lâu như !

 

Nếu vì sự mất tích đột ngột của , cha em hợp mưu lừa hy sinh .

 

cũng tại hồ đồ gả như ?

 

Vốn tưởng rằng Vệ Hạo, gả cho ai mà chẳng là gả?

 

Ai mà vẫn sống sờ sờ trở về!

 

khống chế trái tim mà!

 

thể hiểu !"

 

Tào Lộ trong lòng trợn trắng mắt, cô đương nhiên mùi vị yêu thầm Vệ Hạo.

 

Vệ Hạo là sự tồn tại cao vời vợi, ai mà khi thấy chứ?

 

Chỉ là Tào Lộ tính cách Vệ Hạo mạnh mẽ, thích thì ngay cả gặp mặt cũng thấy phiền, cũng Văn Thanh chung sống hòa hợp với ?

 

Chỉ là Tào Lộ cảm thấy Văn Thanh ước chừng cũng qua nổi cửa ải của Vệ Thục Trân, dẫu điều tra qua, ứng cử viên cháu dâu mà Vệ Thục Trân chấp nhận nhiều!

 

Tào Lộ cảm thấy như Văn Thanh lẽ xứng sở hữu Vệ Hạo.

 

Tâm trạng của Phương Minh Minh thấp thỏm, nhưng cô cũng che giấu.

 

Sau khi các đồng nghiệp bệnh viện đến, cô cuối cùng cũng thu cảm xúc bắt đầu tươi đón tiếp.

 

thể mang theo nhà, vị hôn phu của Tào Lộ cũng khi tan cùng với một nhà của đồng nghiệp khác cùng đến.

 

Vệ Hạo đưa Văn Thanh ăn một bữa đồ Tây.

 

Lại đưa cô chuẩn xem phim, Văn Thanh thực sự chút hiếu kỳ, cô còn xem phim của thời đại !

 

Ký ức vốn của nguyên chủ áp lùi chút ký ức nào về phim ảnh cả, cô ăn uống học hành còn khó khăn, tiền và thời gian xem phim chứ?

 

Đến cửa rạp chiếu phim, Vệ Hạo xếp hàng mua vé.

 

Văn Thanh thấy sạp bán đậu phộng hạt hướng dương của bán rong cửa.

 

Cô quyết định mua một gói ăn thử, dẫu phim ảnh là tiêu chuẩn của thời đại .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-67.html.]

 

Vừa mới đến mặt bán rong, Văn Thanh một đứa trẻ chừng mười tuổi va , cô theo bản năng liền tóm lấy đứa trẻ đó.

 

chút nghi hoặc đỉnh đầu đứa trẻ, đang lúc ngẩn , cánh tay đứa trẻ đó c.ắ.n một cái.

 

Cô đau quá buông tay , đứa trẻ liền vùng .

 

Nhìn đứa trẻ chạy , Văn Thanh theo bản năng gọi một tiếng:

 

“Đứng !

 

Văn Đống!"

 

Đứa trẻ rõ ràng sững , nó chút căng thẳng quanh một lượt, mới nghi hoặc đầu:

 

“Cô là ai?

 

Sao ?

 

cũng thấy cô quen mặt!

 

chắc chắn quen cô mà?"

 

Văn Thanh ngờ sẽ thấy Văn Đống ở đây, dẫu thành phố nhỏ quê nhà cách thủ đô hàng ngàn dặm, tại Văn Đống tuổi còn nhỏ xuất hiện ở đây?

 

Chương 105 Văn Đống em ở đây?

 

Nguyên chủ Văn Thanh là Văn Đống lớn lên, gần như là cô và Văn Diệu tự tay nuôi nấng Văn Đống.

 

Đỉnh đầu Văn Đống hai cái xoáy, đây là ký ức sâu sắc nhất của nguyên chủ.

 

Văn Thanh chút nghi hoặc :

 

“Chị là Văn Thanh, chị của em đây!

 

Tại em ở đây?"

 

Văn Đống phụ nữ xinh mắt, cuối cùng cũng tìm thấy dấu vết của Văn Thanh.

 

chút xúc động kéo lấy Văn Thanh, một nữa quanh môi trường xung quanh, nó bình tĩnh kéo Văn Thanh chỗ tối.

 

Xác định xung quanh mới ôm chầm lấy Văn Thanh rống lên:

 

“Chị Văn Thanh, mau cứu em!

 

Em bắt tới đây!

 

Bọn họ bắt em học ăn trộm đồ, mỗi ngày trộm đủ lượng, những ăn cơm, còn đ-ánh!

 

Em thực sự chịu nổi nữa !

 

Mau cứu em với!"

 

Văn Thanh thấy lời Văn Đống , cô cảm thấy lẽ giải quyết nổi chuyện như .

 

Cô bảo Văn Đống trốn ở đây, cô nhanh ch.óng kéo Vệ Hạo đang xếp hàng mua vé ngoài.

 

Vệ Hạo qua cảnh ngộ của Văn Đống, nghĩ cách, ai oán vận may của !

 

Hôm nay tỏ tình triệt để tiêu tan , mấy ngày tới e là cũng thời gian !

 

Văn Đống cũng là một đứa trẻ khá đen đủi.

 

Vốn dĩ Văn Thanh bán nhà và công việc, nó liên lụy vô tội, buộc cùng gia đình về quê.

 

Mẹ và cha ly hôn, Văn Đống cũng thành đứa trẻ .

 

Ông nội bệnh, bà nội trong nhất thời cũng thời gian chăm sóc nó.

 

Đứa trẻ tuổi còn nhỏ hiểu giữa lớn xảy chuyện gì?

 

Chỉ trong nhà đều thích nó nữa, trường học đổi.

 

Bản nó vốn nội tâm, cũng năng lực xã giao.

 

Ở trường mới nó lấy một bạn.

 

Thế là Văn Đống về thành phố tìm , như lẽ thể tiếp tục học ở trường cũ trong thành phố, ít nhất vẫn là những quen thuộc.

 

Đứa trẻ thừa dịp cuối tuần, một lên xe khách thành phố.

 

Còn gặp một bà cụ bụng, cho nó ăn bánh quy, giúp nó trốn tránh sự hỏi han của nhân viên bán vé.

 

Kết quả đương nhiên ngoài dự đoán, nó gặp bọn buôn .

 

Bị bà cụ đ-ánh thu-ốc mê đưa đến thủ đô.

 

Đứa trẻ lớn nhường bán cho khác con trai là thể nào, ký ức của nó khá thiện .

 

Không ai mua một đứa trẻ nhớ rõ cha đẻ, vất vả lắm mới nuôi lớn chạy về nhà chẳng phí công vô ích ?

 

Thế là Văn Đống trở thành một thành viên trong băng nhóm trộm cắp, buộc học ít kỹ năng trộm cắp.

 

Tối hôm nay là đầu tiên nó xuống phố thực tập, trộm ví tiền mang về sẽ đ-ánh.

 

Mục tiêu đầu tiên của Văn Đống là Văn Thanh, còn trộm !

 

Đã Văn Thanh bắt thóp, Văn Đống nhất thời sợ hãi quên cả cầu xin, c.ắ.n một cái cổ tay Văn Thanh để cô buông tay.

 

Không ngờ Văn Thanh liếc mắt một cái nhận Văn Đống, mặc dù hơn một năm nay nó lớn thêm chút nào, g-ầy đến mức Văn Thanh một tay xách lên .

 

Vệ Hạo và Văn Thanh thấy lời Văn Đống , tính nghiêm trọng của vấn đề.

 

Chỉ thể đưa nó chạy thẳng đến cục công an, may mà chiến hữu của Vệ Hạo đang đội trưởng đội cảnh sát hình sự ở cục công an thành phố .

 

Nếu Vệ Hạo còn gọi điện về quân khu, lượng trong băng nhóm trộm cắp mà Văn Đống hề ít.

 

Vệ Hạo còn mang theo Văn Thanh, đương nhiên thể lấy cứng đối cứng.

 

Tuy nhiên đến đây, vẫn gọi điện về rõ tình hình.

 

Dẫu cuốn , đương nhiên cho chuyện mới yên tâm.

 

Phía cục công an cũng hỏi han Văn Đống xong, bây giờ bọn họ cần Văn Đống dẫn đường để tấn công một mẻ sào huyệt của băng nhóm trộm cắp.

 

Ngặt nỗi tuổi Văn Đống lớn, đầu đến thủ đô, rành đường xá cho lắm!

 

Vẫn là Vệ Hạo nảy ý kiến, tiên cứ để nó cầm tiền đến cửa rạp chiếu phim đợi của băng nhóm trộm cắp đến đón nó.

 

Bản của cục công an sẽ bám theo , như .

 

Văn Đống vất vả lắm mới tìm Văn Thanh, thoát khỏi sự khống chế của băng nhóm trộm cắp, bảo nó diễn kịch về, nó ôm c.h.ặ.t Văn Thanh nhất định buông tay.

 

Vệ Hạo bọn họ Văn Đống nước mắt ngắn nước mắt dài, đương nhiên cũng cách nào.

 

Văn Thanh chỉ thể xoa đầu Văn Đống an ủi:

 

“Chị em sợ, nhưng Văn Đống, em chỉ một ?

 

Hãy nghĩ đến bốn đứa trẻ khác mà em xem?

 

Em thấy em chút ích kỷ ?

 

Nếu em thể giải cứu bọn họ chẳng hơn ?

 

Bọn họ cũng giống như em, trở về bên cạnh của ?"

 

Văn Đống ngừng , ngẩng đầu Văn Thanh chút chắc chắn hỏi:

 

“Em thể cứu bọn họ ?"

 

Văn Thanh chỉ chỉ Vệ Hạo và những nhân viên công an khác, khẳng định :

 

“Nhiều thế cơ mà!

 

Đều là của cục công an, còn ít quân nhân đang đợi ở ngoài !

 

Em đừng sợ!

 

Văn Đống, em là đấng nam nhi!

 

Em nghĩ đến những đứa trẻ đó, còn cả những đứa trẻ khác mà em thấy nữa, em thể giải cứu nhiều đứa trẻ hơn!

 

Hôm nay khi em về, nếu vạn nhất bọn họ bám theo kịp.

 

Tối mai em đến cửa rạp chiếu phim, chị vẫn sẽ đợi em ở đó!

 

Chị thề, sẽ bao giờ để em kẻ trộm nữa!

 

Được ?

 

Tin chị ?"

 

 

Loading...