Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 70

Cập nhật lúc: 2026-03-13 09:31:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đợi đến khi chuyện thể cứu vãn, lóc t.h.ả.m thiết là Tào Lộ, biểu hiện đau khổ tột cùng cũng là Tào Lộ, âm thầm tung tin vẫn là Tào Lộ.

 

đóng vai đóng vai ma chuyện đó một cách thiên y vô phùng, Phương Minh Minh ảo não uống say cướp vị hôn phu của .

 

Tô Tín Nam buộc cưới Phương Minh Minh, còn cho rằng với Tào Lộ.

 

Hai nếu mà tham gia diễn kịch cung đấu thì sống nổi quá hai tập, Tào Lộ ở giữa lộ chút sơ hở nào liền trở thành hại.

 

Chỉ Văn Thanh dựa trực giác của nhận điều dị thường, những khác đều m-ông trong bóng tối.”

 

Phương Minh Minh vì áy náy điều Tào Lộ sang khoa đông y.

 

Không cần trực ca đêm, còn tương đối nhẹ nhàng.

 

Tô Tín Nam mang hộ khẩu của Tào Lộ nhập bệnh viện, để bày tỏ sự áy náy của , còn giúp Tào Lộ từ nhân viên tạm thời thành chính thức.

 

Toàn bộ sự việc, Tào Lộ trở thành thắng cuộc lớn nhất.

 

Chương 109 Văn Thanh bắt cóc

 

Mẹ của Tô Tín Nam bề ngoài trở thành thắng cuộc lớn nhất, bà cuối cùng cũng thoát khỏi cô thanh niên trí thức từ nông thôn lên, để cô trở thành con dâu .

 

Gia thế của Phương Minh Minh còn hơn gia thế của nhà cấp trực tiếp của cha Tô mà bà nhắm trúng.

 

Mẹ Tô toại nguyện giúp con trai cưới một cô vợ nhà môn đăng hộ đối.

 

Người phụ nữ còn m.a.n.g t.h.a.i nữa, bước cửa nhà họ Tô, Tô tự tin thể dạy bảo Phương Minh Minh.

 

Ngặt nỗi Phương Minh Minh căn bản cho bà cơ hội, cô áp lùi bước chân cửa nhà họ Tô.

 

Việc đầu tiên khi kết hôn là bắt Tô Tín Nam ở nhà , Phương Minh Minh sống trong căn nhà do bệnh viện phân phối.

 

Độc môn độc hộ là đãi ngộ dành cho cán bộ, trong nhà điện máy đầy đủ, còn một giúp việc phụ trách lo toan ba bữa cơm hằng ngày cho cô .

 

Sau khi Phương Minh Minh mang thai, vốn dĩ cô là kẻ mười đầu ngón tay chạm nước mùa xuân .

 

Bây giờ cô ốm nghén đến mức bản còn để ăn uống cho ?

 

Ăn mặc ở của Tô Tín Nam cô càng lo lắng đến.

 

Tô Tín Nam vất vả lắm mới đối mặt với bà già, vợ độc lập tự chủ và tình cảm sâu đậm.

 

Anh bắt đầu sống lâu dài trong ký túc xá của khu quân sự, ăn ở đều về nhà nữa.

 

Cuộc hôn nhân giống như mỗi lấy thứ cần để sống qua ngày, bất kỳ nền tảng tình cảm nào.

 

Phương Minh Minh bắt đầu chuyên tâm dưỡng thai, dám phản kháng con dâu, Tô Tín Nam nhẹ nhàng giải quyết tất cả vấn đề.

 

Cả hai đều là tái giá, ai cũng chê bai ai.

 

Vả Phương Minh Minh lớn lên xinh , Tô Tín Nam cũng cảm thấy chịu thiệt.

 

Chuyện gia đình nhà khác, Văn Thanh gì đặc biệt quan tâm, dẫu cô thực sự chút bận rộn.

 

Tết đến gần, buổi biểu diễn cận kề, Văn Thanh thời gian quan tâm chuyện của khác.

 

Vương Thành Tài về thủ đô ăn Tết, việc trong nhà cuối cùng cũng một trẻ khỏe rảnh rỗi việc gì để theo dõi .

 

Mức độ vui mừng của Tôn Khiết thể thấy bằng mắt thường, tình cảm của đôi vợ chồng xa lâu ngày gặp cũng khiến Vệ Hạo chạnh lòng nuối tiếc.

 

Vốn dĩ nên thể cùng Văn Thanh nắm tay dạo phố, ai mà ngờ gặp Văn Đống, bận tối mắt tối mũi, Văn Thanh cũng thời gian cùng hẹn hò.

 

Chủ yếu là lời tỏ tình của Vệ Hạo bao giờ mới thể miệng đây?

 

Buổi biểu diễn Tết của Văn Thanh thành công, khi cô hát một bài hát vui tươi rộn rã “Chúc mừng năm mới", khí đài đài đạt đến cao trào nhất, khán giả phía vỗ tay rầm trời.

 

Buổi tối phía đài phát thanh liền gọi điện đến, hy vọng mùng một Tết Văn Thanh tăng ca thu âm bài hát một lượt.

 

Để đài phát thanh phát sóng trong dịp năm mới, tăng thêm khí lễ hội.

 

Sau đêm văn nghệ Tết theo lệ thường sẽ buổi khiêu vũ, nhưng Văn Thanh cũng thời gian tham gia nữa.

 

Tuy cô căn bản , nhưng cảm ơn cú điện thoại của đài phát thanh , cô cuối cùng cũng lý do để thoái thác.

 

Vệ Hạo cũng thời gian tham gia buổi khiêu vũ gì đó, về trung đoàn cùng các chiến sĩ ăn một bữa sủi cảo.

 

Để bày tỏ cùng tất cả chiến hữu trong đoàn cùng một nhà chiến hữu đến thăm đoàn cùng đón giao thừa.

 

Cộng thêm việc phát nhu yếu phẩm Tết, buổi trưa ăn bữa cơm tất niên.

 

Cho nên thời gian Vệ Hạo hề nhẹ nhàng.

 

Mùng một Văn Thanh chúc Tết ba ông cụ cùng Vệ Thục Trân.

 

Nhận lì xì của bọn họ xong liền đến đài phát thanh.

 

Khoảng cách cũng tính là quá xa, bên ngoài tuyết rơi trắng trời, Vệ Thục Trân gọi điện phái đưa cô , Văn Thanh từ chối.

 

Mùng một Tết mà phiền tài xế hiếm khi nghỉ phép, dường như chút phép.

 

Dẫu cách cũng tính là quá xa, Văn Thanh cảm thấy bộ là .

 

Vệ Thục Trân cũng thấy, lời Văn Thanh lý, liền để cô một chú ý an .

 

Vệ Hạo tối qua ngủ ở doanh trại, sáng nay cùng Vương Thành Tài chúc Tết cấp .

 

Thời gian thu âm bài hát của đài phát thanh cố định, còn xem việc thu âm thuận lợi ?

 

kỳ lạ là Văn Thanh thế mà đến bảy tám giờ tối , vẫn thấy về.

 

Sáng nay Vệ Thục Trân chắc chắn Văn Thanh thu âm xong Vệ Hạo thể đón cô , nên lời bảo cô đợi Vệ Hạo đón.

 

Bây giờ bà chỉ thể gọi điện đến đài phát thanh hỏi, lúc bà mới Văn Thanh buổi chiều .

 

Việc thu âm vô cùng thuận lợi, về cơ bản ăn xong bữa trưa thu âm một lượt dự phòng là coi như thành .

 

Văn Thanh hai giờ chiều kết thúc công việc về nhà .

 

Từ đài phát thanh về nhà bộ nhiều nhất là 30 phút, thể đến giờ vẫn về?

 

Vệ Hạo hôm nay bận rộn chúc Tết, lúc vội vàng về ăn cơm tối, thấy tin .

 

Anh lời nào, liền đưa Vương Thành Tài ngoài tìm Văn Thanh.

 

Cả hai tìm suốt dọc đường đều tìm thấy tung tích của Văn Thanh, chuyện tiết lộ một tia bình thường.

 

Văn Thanh chắc chắn là gặp chuyện gì !

 

Nếu cô sẽ đột nhiên mất tích !

 

Vệ Hạo và Vương Thành Tài càng nghĩ càng thấy đúng, vội vàng đến cơ quan công an báo án.

 

Danh tiếng của Văn Thanh bây giờ nhỏ, của cục công an cũng dám lơ là, vội vàng bắt đầu phái khắp nơi dò hỏi tung tích của Văn Thanh.

 

Ngặt nỗi bây giờ là mùng một Tết, đường vốn dĩ cũng bao nhiêu , tuyết rơi trắng trời.

 

Thời buổi hàng quán vỉa hè gì ăn phố, camera giám sát thì càng cách nào thông tin Văn Thanh rốt cuộc .

 

Lúc Vệ Hạo bọn họ đang mờ mịt tìm kiếm khắp nơi, Văn Thanh đang nhốt trong một căn phòng.

 

Trên miệng dùng dây cỏ thít c.h.ặ.t gáy, chân tay cũng bộ dùng dây cỏ trói .

 

Cô co quắp c-ơ th-ể ở góc một căn phòng tối, nền nhà trơ trọi đất bùn.

 

Quần áo Văn Thanh lúc bắt cóc dốc sức vùng vẫy dính tuyết.

 

Lúc tuyết tan , áo khoác ướt sũng , cảm giác của Văn Thanh lạnh.

 

Trong phòng sưởi, hai gã đàn ông quanh chiếc bàn ở giữa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-70.html.]

Bên cạnh đặt một chậu than, hai vây quanh đống than nướng khoai lang đậu phộng, uống r-ượu.

 

Bọn chúng thấy Văn Thanh yên lặng ở góc phòng, bất động liền hết sức đắc ý.

 

Một gã đàn ông chút g-ầy nhỏ :

 

“Không ngờ hôm nay mùng một Tết bắt con nhỏ !

 

Không uổng công chúng trốn lâu như !"

 

Một khác khen ngợi đồng bọn của :

 

“Anh hai, vẫn là thông minh!

 

Lúc đó vất vả lắm mới chỉ ba chúng thoát , cũng là hai chúng vô ý thấy thằng nhóc họ Văn đó ở cùng con nhỏ .

 

Anh chỉ một nhận phụ nữ !

 

Việc những chúng bắt chắc chắn liên quan đến con nhỏ !

 

Chỉ là cô mặc bộ quân phục , e là trong quân đội nhỉ?

 

Hôm nay còn bắt ở con hẻm nhỏ đài phát thanh, đừng là nhân vật lớn gì nhé?"

 

Người gọi là hai chút mấy để tâm :

 

“A Tam, đúng là đồ ngốc nghếch!

 

Một nhân vật lớn mà phía xe và vệ sĩ theo ?

 

Ra khỏi đài phát thanh còn tiễn?

 

Chỉ là một bình thường mặc bộ quần áo xanh quân đội thôi, chỉ là một khuôn mặt khá xinh .

 

Đợi đại ca về , để đại ca hưởng dụng .

 

Hai chúng cũng thể theo đại ca phát tiết một chút!

 

Chỉ là thể tìm thấy manh mối từ con nhỏ ?

 

Không thằng khốn nào phản bội chúng ?

 

thấy là cái thằng nhóc họ Văn đó!

 

Đợi chúng tìm thấy nó, nhất định đ-ánh ch-ết nó mới !"

 

Chương 110 Thoát trốn gian tính tiếp

 

A Tam chút tán đồng :

 

“Thằng nhóc họ Văn đó là bắt cóc từ nơi khác về, năng lực gì mà phản bội chúng ?

 

thấy là nó và hai khác cẩn thận để của cục công an phát hiện , đám công an đó trực tiếp bắt bọn chúng, mà là theo bọn chúng đến nơi chúng trốn .

 

Cũng cái miệng của đứa nào c.h.ặ.t, đem chuyện phun hết ?

 

Cũng may hai chúng và đại ca ở đó, nếu cũng khó thoát khỏi tay công an.

 

Anh hai, năm ngoái chúng phạm tiểu nhân ?

 

Anh xem ngày đầu tiên năm nay xuống phố bắt con nhỏ ở cùng thằng nhóc họ Văn !

 

Đợi chúng hỏi rõ quan hệ của cô và thằng nhóc họ Văn, bắt thằng nhóc họ Văn đến bán cùng cô .

 

Cô gái lớn lên xinh thế , bán chắc chắn đáng giá!

 

Chúng cầm tiền là thể cao chạy xa bay !"

 

Hai ăn đậu phộng uống r-ượu, trò chuyện.

 

Một lúc , một gã đàn ông tướng mạo bỉ ổi đẩy cửa bước .

 

Hai vội vàng chạy đến cửa đón tiếp.

 

Văn Thanh ngẩng đầu gã đàn ông một cái chỉ thấy mái tóc bồng bềnh của , mặc chiếc áo bông cũ nát, lớn lên tính là cao, còn chút g-ầy, mặt rõ rệt nhất là một vết sẹo.

 

Hai gã đàn ông cung kính gọi đại ca, Văn Thanh chút nghi ngờ đại ca giống một kẻ ăn mày thế?

 

Chẳng lẽ băng nhóm trộm cắp ăn nữa, chỉ thể ăn xin thôi ?

 

Đại ca chỉ chỉ Văn Thanh hỏi:

 

“Đây là tình trạng gì?

 

là ai?"

 

gọi là hai vội vàng trả lời:

 

“Đại ca, chính là phụ nữ , em thấy cô cùng thằng nhóc họ Văn dạo trung tâm thương mại.

 

Hôm nay mùng một, hai đứa em định ngoài thử vận may !

 

Còn đến hội đền , thấy phụ nữ ở con hẻm nhỏ đài phát thanh !

 

Bắt cô về chính là hỏi xem là ai phản bội chúng ?

 

và thằng nhóc họ Văn quan hệ gì?

 

Đại ca, khuôn mặt xem, cái mà bán đáng giá mấy trăm đồng ?

 

Chúng dứt khoát đưa cô rời khỏi thủ đô luôn , đỡ mấy ngày nay cứ mặc bộ quần áo rách rưới chui rúc ở xó xỉnh ăn mày!"

 

Đại ca vung tay cho hai một cái tát:

 

“Cậu ngốc ?

 

Dạo chúng còn thể rước lấy rắc rối ?

 

Cậu cho kỹ bộ quân phục cầu vai đấy, nghĩa là cô của quân đội!

 

là ngốc chịu nổi!

 

Lúc nãy về thấy công an đang tìm khắp nơi , hóa gây cho rắc rối lớn thế !"

 

Anh hai lời đại ca sợ đến mức run cầm cập:

 

“Vậy đây?

 

Vứt cô ngoài?"

 

Đại ca tức chịu nổi, cho một cái tát nữa:

 

“Vứt cô ?

 

Bây giờ ngoài cũng là công an, vứt cũng sẽ phát hiện!

 

mà tố cáo chúng , cái thủ đô chúng đều nổi .

 

Hai các thấy mặt, bây giờ cũng thấy mặt !

 

Cậu nghĩ cô thể tha cho chúng ?"

 

A Tam phản ứng nhanh, một động tác c.ắ.t c.ổ trực tiếp hỏi đại ca:

 

“Hay là dứt khoát cứ thế ?

 

Em chôn cô .

 

Phía Tây Sơn , thường xuyên sói xuất hiện, em g-iết cô đem bỏ ở đó, sói ăn thịt thì ai tìm thấy nữa !"

 

 

Loading...