Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 99
Cập nhật lúc: 2026-03-13 09:39:02
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Văn Thanh yên vượt qua cơn bão dữ dội tràn tới.
Tự trong gian kiểm kê những thứ thu từ chỗ Ngô đại ca.
Ngoài những thứ giao dịch với ông , chỗ Ngô đại ca ước chừng còn hơn 300 chiếc đồng hồ đeo tay, xe đạp hơn 200 chiếc, mấy chục chiếc tivi, đài radio thế mà hai ba trăm chiếc, còn hơn 100 chiếc máy ảnh.
Ước chừng vì máy may quá cồng kềnh, nên trong vật phẩm của ông cái .”
Văn Thanh thế mà còn tìm thấy năm chiếc xe máy trong vật phẩm , đây là điều Văn Thanh ngờ tới.
Trong gian cũng xe máy, nhưng khá nhẹ nhàng, cho dù ngoại hình khá cổ điển, nhưng tốc độ và sự nhẹ nhàng hơn nhiều so với loại xe máy cũ kỹ cồng kềnh .
Năm chiếc xe máy chỉ hai chiếc là xe máy đơn, còn ba chiếc xe máy là loại ba bánh, loại thùng .
Loại Văn Thanh thấy ở đồn công an Kinh Thành, trong quân khu cũng .
Không ngờ bản lĩnh của lão Ngô đại ca lớn thế, ngay cả cái cũng thể vận chuyển lậu qua .
Sau khi bão tan, tàu tiếp tế cũng thể xuất phát ngay lập tức.
Phải đợi khi gió mưa mặt biển ngừng hẳn, xác định mức độ an của việc lên đảo, mới thể khởi hành .
Nhịn bốn năm ngày, đám cần lên đảo cuối cùng cũng nhận tin tức, ngày mai thể xuất phát.
Văn Thanh và những khác sắp lên tàu đều khỏi nhà khách, những đó , biển hành trình bốn năm ngày.
Trong thời gian nhất nên tự mang theo lương khô, tàu cách nào nấu cơm, đồ ăn cơ bản đều là bánh nướng khô cứng.
Còn xôi gà gói lá sen và bánh bao gì đó.
Những thứ quán cơm quốc doanh đều , tự mang theo rõ ràng là kinh tế hơn một chút.
Văn Thanh khác biệt với , mặc dù trong gian của những thứ đầy rẫy, nhưng mặt mũi vẫn vẻ.
Thế là cô cũng quán cơm quốc doanh bên ngoài, còn đến hợp tác xã cung tiêu mua thêm ít đồ.
Quay đầu thấy Ngô đại ca chút hùng hổ dẫn theo một đám và hai con ch.ó sói phố.
Hễ là đàn ông vóc dáng tương tự, đều ông chỉ huy đàn em bắt hỏi chuyện.
Chó sói cũng sức ghé ngửi ngửi.
Những bắt dám giận mà dám , ai bảo Ngô đại ca bọn họ đều đeo băng đỏ chứ?
Văn Thanh chút cảm thán, cái lão Ngô đại ca cũng ngốc, tìm kiểu chắc chắn thể tìm thấy .
Nếu thực sự là khác, sớm chạy đến thành phố khác .
Cũng chỉ hạng như , đúng là việc, hơn nữa cô còn trang điểm kỹ lưỡng nữa.
Vì sợ ch.ó sói ngửi thấy mùi , Văn Thanh vẫn sấn gần đám Ngô đại ca, mua đồ xong liền về nhà khách ngay.
Mình dù cũng chịu thiệt, Văn Thanh liền để tâm đến hành động của Ngô đại ca nữa.
Nhà khách là do quân khu quản lý, Ngô đại ca cũng dám dẫn tự tiện xông , dù ông cũng bản lĩnh lớn đến thế.
Chương 155 Tàu tiếp tế xuất phát
Sáng sớm hôm , Văn Thanh mang theo những túi lớn túi nhỏ mua lên tàu tiếp tế.
Vệ Hạo trong thời gian chờ bão gọi điện thoại cho Văn Thanh hai , xác nhận sự an của cô nhiều .
Và khi Văn Thanh thực sự ngoan ngoãn ở trong nhà khách, mới yên tâm.
Vì lâu tàu chạy, lượng tàu tiếp tế khá đông.
Không cách nào giống như ở nhà khách mỗi một phòng đơn, Văn Thanh phân ở cùng với ba nhân khác.
Văn Thanh thực say sóng, ít nhất là cô cảm giác choáng váng nôn nao đặc biệt nào.
Khổ nỗi ba phụ nữ khác trong cùng phòng đều nôn thốc nôn tháo.
Làm cho Văn Thanh cũng chút buồn nôn theo.
Để họ phiền, Văn Thanh chỉ đành ngoan ngoãn rời khỏi phòng lên boong tàu.
Rảnh rỗi việc gì, cô giả vờ lấy máy ảnh từ trong túi , bắt đầu chụp ảnh phong cảnh bên ngoài tàu.
Những hải đảo đa đều là nhân, ngoài những theo tàu tiếp tế ngoài mua sắm đồ đạc, còn ít giống như Văn Thanh, đến đảo thăm hoặc là đến theo quân.
Sau một thời gian điều chỉnh , nhân sự hải đảo cơ bản định.
Cho nên một nhân thể đến theo quân .
Hai trong ba phụ nữ trong phòng Văn Thanh giống như Văn Thanh, là nhân đến theo quân.
Người còn là đến thăm , là xem môi trường sống đảo thế nào.
Rồi mới quyết định nên nộp báo cáo theo quân ?
Dù nếu điều kiện thực sự gian khổ, chắc chắn sẽ lên đảo chịu khổ cùng chồng .
Cái đến thăm , Tưởng Thúy Hoa sinh sống ở nội địa, từng tàu bao giờ.
Nhà ở đồng bằng, cho nên tàu đối với bà lúc đầu tương đối thú vị.
Về say sóng bà bắt đầu nôn thốc nôn tháo, Văn Thanh lúc đầu từng chuyện với bà ở nhà khách, Tưởng Thúy Hoa nhiệt tình hơn hai nhiều.
Bà ở nhà công việc, là chủ nhiệm phụ nữ của đại đội trong nhà.
Độ tuổi ngoài 30 ba đứa con trai.
Vì , Tưởng Thúy Hoa khá địa vị ở nhà chồng.
Chồng bà thăng chức phó tiểu đoàn trưởng, thể tư cách theo quân.
Mẹ chồng sai bà đến thăm xem thế nào, nếu thì đưa các con lên đảo chăm sóc chồng, cả nhà đoàn viên.
Hai còn là cùng một nơi, họ mới ngoài 20 tuổi, con cái đều để ở quê cho cha chồng .
Họ là xác định đến theo quân.
Nếu điều kiện cho phép, sẽ đón con cái đến đoàn viên.
Môi trường , thì trực tiếp để con cái cho cha chồng nuôi.
Ở phòng bên cạnh là hai con dâu dẫn theo bốn đứa trẻ.
Bà chồng say sóng bẹp trong phòng cử động nổi.
Bốn đứa trẻ thì chẳng việc gì.
chúng hiếu động chạy chạy khắp nơi, thấy Văn Thanh đeo máy ảnh chụp ảnh.
Bốn đứa trẻ còn cứ sấn gần cô, boong tàu vốn lớn, chúng chạy chạy , xoay quanh Văn Thanh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-99.html.]
Cũng dám đề đạt bảo Văn Thanh chụp ảnh cho , chỉ xoay quanh Văn Thanh, trố mắt cô.
Văn Thanh thực sự quan tâm đến ý đồ của lũ trẻ, nhưng chúng quá bẩn .
Văn Thanh chụp ảnh cho chúng, thấy nước mũi lòng thòng, và quần áo giặt đến mất cả màu thì liền mất hết hứng thú.
Nhìn lũ trẻ như , cô cũng chẳng còn tâm trạng chụp ảnh nữa.
Thế là mang máy ảnh về phòng, cất nó trong túi.
Nhìn ba trong phòng nôn đến cả nước mật đắng , Văn Thanh chỉ đành lấy thu-ốc say sóng tự pha chế trong túi .
Sau khi ba uống thu-ốc say sóng của Văn Thanh, cuối cùng cũng coi như mê man giường.
Không còn nôn thốc nôn tháo nữa, Văn Thanh gọi nhân viên việc tàu đến, bày tỏ thu-ốc say sóng, thể cho say sóng uống.
Thấy trạng thái của ba uống thu-ốc trong phòng Văn Thanh chuyển biến .
Nhân viên việc vội vàng nhận lấy thu-ốc tay Văn Thanh, liền ngoài phân phát thu-ốc.
Người vợ trẻ ở phòng bên cạnh đột nhiên chạy ôm c.h.ặ.t lấy đùi Văn Thanh, nước mắt nước mũi giàn giụa bảo Văn Thanh xem chồng chị .
Văn Thanh chút bực bộ dạng nhếch nhác của chị , căn bản đành lòng tay đẩy chị .
Chỉ thể dùng lực rút chân khỏi tay vợ trẻ, mới :
“ bác sĩ chuyên nghiệp, thu-ốc pha đưa hết cho nhân viên việc .
Anh lúc nãy chẳng đưa cho chồng chị uống một viên ?
Chị còn bảo xem thì ích gì?"
Người vợ trẻ quẹt một cái nước mũi thản nhiên vẩy xuống đất, thì đến tóm lấy Văn Thanh đang hận thể cách xa chị mười vạn tám nghìn dặm nữa.
Chỉ là lóc kể lể với Văn Thanh:
“A, thực sự lo xuể !
Mẹ chồng nhà uống thu-ốc xong là bẹp giường, nhúc nhích tí nào!
Không là uống thu-ốc của cô mà ch-ết chứ?
Cô giúp xem xem, dám sờ xem mũi bà còn thở ?"
Văn Thanh chút dở dở chỉ bà cụ đang giường:
“Rõ ràng thế , chị ?
Ng-ực bà đang phập phồng dữ dội, rõ ràng là còn thở mà!
thấy chắc bà ngủ , còn đang ngáy nhẹ kìa!
xem cái gì chứ?
Trong phòng chị dọn dẹp, lũ trẻ nhà chị giẫm đạp loạn cả lên.
Mùi bên trong chắc cũng dễ ngửi nhỉ?
vạn nhất cũng nôn theo thì ?
Nếu chị yên tâm, thì bảo nhân viên việc tàu xem !
thực sự chịu nổi nữa , lên boong tàu hóng gió đây!
Nếu cũng nôn mất!"
Văn Thanh đầu thẳng, vợ trẻ ở phía đuổi theo hét lớn:
“Cô cái đúng là chẳng chút lòng yêu thương giúp đỡ khác gì cả, chồng nhà nông nỗi , cô thể giúp một tay ?
Một dắt theo bốn đứa trẻ, thực sự là xoay xở nổi !
Cho dù cô giúp dọn dẹp cái khoang phòng một chút cũng mà?
Trông thì xinh thế , mà m-áu lạnh vô tình như ...
Văn Thanh sắp cạn lời luôn , cũng chẳng thèm để ý đến chị đang gào thét phía .
Cô thẳng lên boong tàu, vợ trẻ thấy Văn Thanh thèm để ý đến , chỉ đành ngoan ngoãn phòng mắng mỏ lũ trẻ nhà .
Bà cụ nôn đầy một sàn đồ, chị cũng chẳng thèm dọn, bốn đứa trẻ là ngửi thấy mùi, là căn bản quan tâm.
Chúng giẫm đạp khắp nơi, cả căn phòng cùng với sàn hành lang bên ngoài đều chúng giẫm đầy những vết chân đen sì.
Nhân viên việc thấy tình hình cũng chuyện , ngoan ngoãn mang cây lau nhà đến dọn dẹp căn phòng đó và vệt đen suốt dọc đường đó một lượt.
Bà cụ và những say sóng khác giống , uống thu-ốc say sóng của Văn Thanh xong đều giường ngủ .
Người vợ trẻ đưa bốn đứa trẻ lên boong tàu, mặc kệ cho lũ trẻ leo trèo lan can, chị cũng quản.
Chăm chú cầm một chiếc áo chút nhận nổi màu sắc đang đó khâu khâu vá vá.
Văn Thanh cảm thấy chút khó chịu, về phòng ?
Cái mùi đó chắc chắn vẫn tan hết hẳn.
Ở boong tàu ?
Bốn đứa trẻ giống như một đàn vịt, nhảy nhót tung tăng, líu lo líu lo bên cạnh.
Cảm thấy sắp phát điên vì ồn ào đến nghẹt thở, Văn Thanh giao tiếp với của lũ trẻ thế nào?
Chương 156 Văn Thanh là chị dâu của chúng
Lúc nhân viên việc lấy thu-ốc say sóng của Văn Thanh nhận , Văn Thanh dường như mấy thích ứng với môi trường ồn ào .
Thế là chủ động tiến lên bảo Văn Thanh đến phòng y tế tàu để nghỉ ngơi.
Ở đó bác sĩ trực, vốn dùng để lưu trữ các loại thu-ốc thông dụng.
Chỉ là thu-ốc say sóng của họ hiệu quả bằng thu-ốc say sóng mà Văn Thanh đưa.
Trong phòng y tế cũng chăn đệm và giường ngủ, Văn Thanh trực tiếp ở luôn trong phòng y tế, nhân viên việc còn giúp cô chuyển hết hành lý đến đây.
Văn Thanh ở phòng đơn, điều cũng khiến cô thở phào nhẹ nhõm.
Không cô đặc biệt đỏng đảnh, mà thực sự là quá khó chịu.
Nhân viên việc sở dĩ đối xử với Văn Thanh như , thứ nhất là vì cô hào phóng đưa thu-ốc say sóng, giúp họ giải quyết vấn đề.
Thứ hai là vì phận của Văn Thanh là vị hôn thê của vị trung đoàn trưởng mới đến hải đảo .
Lúc lên tàu đó nhân viên cung ứng bên dặn dò .
Bảo họ chăm sóc cho Văn Thanh, đây là việc Vệ Hạo gọi điện thoại dặn dò mấy .
Mặc dù tàu tiếp tế của họ thuộc quyền chỉ huy của Vệ Hạo, nhưng cũng nể mặt chứ?