Xuyên Thư Thập Niên 70: Làm Đại Lão Huyền Học Có Được Không? - Chương 192: Xây dựng điển hình

Cập nhật lúc: 2026-05-08 13:43:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2BBWJ6VNUI

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Toàn thể các đồng chí xã viên! Toàn thể bần nông! Bây giờ xin phát một bản thông báo biểu dương đặc biệt của Ủy ban Cách mạng công xã!

 

Trên con đường vàng rực rỡ do lãnh tụ vĩ đại Mao Chủ tịch của chúng chỉ lối, trong cuộc đấu tranh sôi sục nắm bắt cách mạng, thúc đẩy sản xuất của công xã chúng , xuất hiện một tấm gương sáng ngời ánh sáng tư tưởng cộng sản chủ nghĩa!

 

Chiều hôm qua, đồng chí Tống Diệu, thanh niên trí thức của đại đội sản xuất Thiết Câu thuộc công xã chúng , khi ngang qua con mương phía đông thôn, đột nhiên phát hiện con của đồng chí Triệu Tiền Tiến, một xã viên bần nông, là cháu Triệu Cẩu Đản may đuối nước hôn mê, tình hình vô cùng nguy cấp!

 

... Đứa trẻ mất ý thức, còn hô hấp, đồng chí Tống Diệu mang trong tình yêu thương giai cấp mãnh liệt đối với em bần nông.

 

Đã phát huy tinh thần cách mạng triệt để ‘lâm nguy sợ, bình tĩnh sáng suốt’, vận dụng phương pháp cấp cứu mà cô học trong thực tiễn, kiên trì ngừng cứu chữa cho đứa trẻ...

 

... Điều chứng tỏ trong lòng cô luôn tập thể, em giai cấp!

 

Chúng hiện đang tiến hành đại hội chiến thu hoạch mùa thu, chính là để nộp lương thực công cho nhà nước, giữ lương thực cho chính chúng , đây là tập thể lớn nhất!

 

Mỗi chúng đều học tập tinh thần ‘ dũng sợ hãi’ của cô, coi thu hoạch mùa thu như một trận chiến, thương nhẹ rời tuyến lửa, dốc lực giành giật lương thực từ miệng cọp!”

 

Phía một tràng những lời khen ngợi, kêu gọi học tập Tống Diệu, nâng tầm hành động của một cá nhân cô thành động lực chính trị khích lệ công xã “nắm bắt cách mạng, thúc đẩy sản xuất”.

 

Đến hai giờ chiều, nội dung tương tự một nữa, thậm chí mấy ngày đó cũng đều như .

 

Lãnh đạo công xã nắm lấy cơ hội , để Tống Diệu trở thành “chất xúc tác tinh thần” mạnh mẽ nhất trong đại hội chiến thu hoạch mùa thu.

 

Càng trực tiếp xây dựng thành điển hình “bình tĩnh mưu trí, cứu khoa học” của công xã.

 

Không chỉ phát sóng những câu chuyện về Tống Diệu trong công xã, thậm chí còn tuyên truyền viên chuyên trách đến từng đại đội.

 

Đứng ở chỗ cao bờ ruộng, cầm loa sắt, bản thảo phát thanh, tuyên truyền tấm gương tiên tiến của cô, cổ vũ tinh thần việc của các xã viên khác.

 

Vốn dĩ công xã định để Tống Diệu tự việc , nhưng cô thực sự da mặt dày đến mức đó, tự cầm loa khắp các đại đội khen ngợi bản .

 

Sau đó lãnh đạo liền giao công việc cho tuyên truyền viên.

 

Những lợi ích mà chuyện mang cho Tống Diệu là rõ ràng, chỉ về mặt danh tiếng, mà còn những phần thưởng vật chất tương xứng.

 

Các lãnh đạo công xã họp bàn quyết định, thưởng cho Tống Diệu một trăm công điểm, trực tiếp thể hiện trong phần chia hoa hồng cuối năm.

 

Ngoài thưởng cho cô mười cân bột mì Phú Cường, mười cân tem phiếu lương thực địa phương tỉnh Liêu, và một cái liềm mới.

 

Loại thắt hoa đỏ to, sáng bóng loáng .

 

Còn thưởng cho cô một cái ca tráng men màu trắng, đó in rõ dòng chữ màu đỏ “Vì nhân dân phục vụ”.

 

Nhiều trong thôn đều đến chiêm ngưỡng cái ca tráng men, ánh mắt vô cùng ngưỡng mộ, ngay cả đại đội trưởng cũng ngoại lệ.

 

Đây là một cái ca bình thường, mà là một “ca công huân”, loại thể vật gia truyền .

 

Còn về việc , thì chắc chắn vẫn bình thường.

 

Người trong thôn vốn dĩ thích Tống Diệu, chuyện càng thích hơn.

 

Trước đây họ luôn cảm thấy thanh niên trí thức đều là ngoài, cảm thấy thành phố bọn họ coi thường nhà quê.

 

chuyện Tống Diệu cứu , họ cảm thấy qua hơn một năm chung sống, trở thành một nhà .

 

Đối với Tống Diệu càng thiết hơn, đến cũng chào hỏi , thậm chí còn luôn đến giúp cô việc.

 

Giúp giặt quần áo giúp kiếm củi, kết quả đương nhiên là từ chối.

 

Đại Hổ và Tiểu Hổ mà Tống Diệu nuôi, mỗi ngoài cũng sẽ khen ngợi đủ kiểu.

 

Những lời như “Hóa đây là mèo mà Tống tri thanh nuôi , là thấy thông minh” đều là nhẹ nhàng .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-thap-nien-70-lam-dai-lao-huyen-hoc-co-duoc-khong/chuong-192-xay-dung-dien-hinh.html.]

Còn quá đáng hơn là từ mặt mèo là thể chúng một trái tim đỏ hướng về Đảng.

 

Tống Diệu cũng càng thêm cẩn trọng lời việc , sợ nắm thóp, ngay cả rau dại mà Triệu Thạch Đầu đào cô cũng dám nhận nữa.

 

Bàn bạc với hai đứa trẻ đó một chút, dù cũng đến mùa thu , năm nay cần rau dại nữa, còn về bánh bột ngô gửi chỗ Tống Diệu, thể đến lấy bất cứ lúc nào.

 

Người khác đều ngưỡng mộ vinh quang như của cô, nhưng Tống Diệu cảm thấy quen, bí mật, hận thể để tất cả đều phớt lờ cô .

 

Khoảng thời gian cũng chỉ dám ăn chút bánh bột ngô, thỏ thì một con cũng dám động đến.

 

Những thứ nên xuất hiện trong nhà cũng kiên quyết lấy .

 

Sau đó một buổi tối hệ thống bỗng nhiên phát bố một thông báo, cô cũng là đó mới nghĩ thông suốt.

 

Đại khái là trong tình huống bỏ qua nhiều nhiệm vụ, Tống Diệu dựa năng lực của sớm đạt thành tựu “Nổi danh”, thế là hệ thống trao cho phần thưởng hậu hĩnh.

 

Phần thưởng cũng là bùa chú, nhưng giống như đây, thưởng từng loại bùa một, mà là trực tiếp thưởng trọn bộ 《Phù Chỉ Đại Toàn》, các loại bùa chú thường dùng đều trong đó.

 

Đây lẽ là chuyện khiến Tống Diệu vui vẻ nhất.

 

Phóng viên Nhật Báo trở về lập tức sắp xếp bản thảo, khi trình lên lãnh đạo cấp xem xét, cũng thu hút sự chú ý đáng kể.

 

đối với phương pháp cấp cứu , lãnh đạo vẫn đề nghị tiên nên tìm bác sĩ của bệnh viện thành phố xác nhận xem thực sự hữu dụng .

 

Đừng để bên đưa tin xong, chỉ là phương pháp cứu sai lầm.

 

Cao Đại Vĩ cũng nghĩ như , thế là theo yêu cầu của lãnh đạo tìm phó viện trưởng của bệnh viện nhân dân thành phố.

 

Đối phương là một nghiêm túc, cảm thấy nguyên lý cứu của Tống Diệu tuy khá ngoại đạo, nhưng suy nghĩ kỹ , thực lý.

 

Bước tiếp theo chính là thử nghiệm xem phương pháp thực sự hữu dụng .

 

Những chuyện bên Tống Diệu , cô cùng ba Tống suy diễn hướng phát triển thể của sự việc trong tương lai.

 

Mộng Vân Thường

Bây giờ chỉ cần chờ đợi sự việc tiếp tục lên men là , chờ một cơ hội thể khiến phận của cô còn là quả b.o.m nữa.

 

Hôm nay Tống Diệu đang cùng trong thôn, khí thế ngất trời đổ mồ hôi ruộng ngô, thì Tần Khác đến.

 

Không đổ mồ hôi , quá nhiều đôi mắt đang chằm chằm cô, đây còn thể lười biếng, bây giờ thì nữa .

 

Cô đành giảm tốc độ một chút, để khác biệt quá nhiều so với lúc đây, tránh lười biếng.

 

Nghe đồng chí giải phóng quân tìm Tống Diệu, tổ trưởng lập tức tươi gọi .

 

“Tống tri thanh, ngoài đồng vội, tìm khác thế, cô giải quyết xong việc qua đây là .”

 

Tống Diệu cảm ơn ý của tổ trưởng, dẫn về phía đầu bờ ruộng.

 

Xác định tránh xa tầm mắt của , cô Tần Khác.

 

“Anh Tần qua đây?”

 

Từ nãy đến giờ ánh mắt của Tần Khác vẫn luôn đặt Tống Diệu, thấy vẫn bình an vô sự, mới yên tâm.

 

“Hôm nay một chuyến đến công xã Hồng Thạch, ở bên đó tin tức về em, em chứ?”

 

“Em thì , chỉ là ngày nào cũng khen ngợi đủ kiểu, mặt đến mức sắp rách , tinh thần mệt mỏi.”

 

Cho dù dự tính, Tống Diệu vẫn cảm thấy giống như nàng tiên cá nhảy múa mũi d.a.o, chừng lúc nào sẽ tiêu đời.

 

giữ bình tĩnh, chờ đợi thời cơ, chờ vị lãnh đạo thể cho cô cơ hội thú nhận xuất hiện.

 

 

Loading...