Nếu là bình thường, lòng một chút, hẳn sẽ theo phản xạ mà đưa tay đỡ lấy sắp ngã.
Trịnh thẩm và Vương Quyên bàn bạc từ . Họ định diễn một màn “mỹ nhân ngã lòng”. Chỉ cần ôm lấy , ánh mắt chạm một chút, chuyện hôn sự sẽ thuận lợi.
Cho dù thành thì cũng chẳng . Người vẫn nữ theo đuổi nam chỉ cách một lớp màn mỏng, chỉ cần chủ động hơn chút nữa, sớm muộn cũng đào góc tường.
Chỉ là họ ngờ rằng phản ứng đầu tiên của Lâm Ngọc Trúc là… né tránh.
Vương Quyên lúc ngã giữa trung, thế nào cũng rơi xuống. Cô hoảng hốt kêu lên một tiếng.
Cùng lúc đó, cả cốc nước sôi trong tay tạt thẳng Trịnh thẩm.
Cả căn phòng lập tức chìm trong bầu khí vô cùng lúng túng và ngượng ngập.
Lâm Ngọc Trúc kết quả mắt, trong lòng thầm nghĩ:
Nàng mà, nàng uống nước. Cứ nhất quyết rót, giờ thì thành thế .
Nghĩ , nàng liền quan tâm hỏi:
“Thẩm, thẩm chứ?”
Lúc quần áo của Trịnh thẩm còn bốc nóng nghi ngút.
Trịnh thẩm cố gắng giữ bình tĩnh, :
Cảm ơn bạn đã đọc truyện. Ấn vào phần team dịch "Mộc Mộc Thích Mùa Xuân" để ủng hộ các truyện đã full của tớ nhé!
“Không… . Chỉ cần bộ quần áo khác là .”
Lâm Ngọc Trúc gật đầu, trong lòng thầm nghĩ: may mà mùa đông ai cũng mặc quần áo dày. Nếu với chén nước sôi , kiểu gì cũng bỏng đến tróc cả da.
Mặt Vương Quyên lúc đỏ bừng đến mức gần như chuyển sang tím. Nàng hổ đến còn mặt mũi ai, dậy liền che mặt chạy thẳng phòng trong.
Lâm Ngọc Trúc thì yên một chỗ, mắt xuống sống mũi, mũi xuống tim, giả như bản tồn tại.
Trịnh thẩm đang định nghĩ xem nên gì đó để xoa dịu bầu khí căng thẳng trong phòng. còn kịp mở miệng thì thấy Vương Quyên từ phòng trong bước , tay xách theo một cái bọc nhỏ.
Cô nhanh, lướt qua hai họ mở cửa, đầu mà bước thẳng ngoài.
“Quyên , con định ?” Trịnh thẩm tại chỗ, vươn cổ gọi theo.
Chỉ Vương Quyên tức tối đáp một tiếng:
“Về nhà!”
Ngay đó là một tiếng “rầm”, cánh cửa đóng mạnh . Vương Quyên thẳng cổng viện.
Lâm Ngọc Trúc ngoài cửa sổ, trong lòng nghĩ: tính tình cũng nhỏ . Chỉ vấp ngã một cái thôi mà giận dữ như , đến cả cổng cũng chẳng buồn đóng.
Trịnh thẩm đó, vẻ mặt vô cùng ngượng ngùng.
Bà gượng hai tiếng :
“Đứa nhỏ , bình thường như .”
Lâm Ngọc Trúc cũng chỉ đáp cho lễ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-thap-nien-70-nhat-ky-sinh-ton-cua-an-dua-quan-chung-xuyen-thu-x-tuy-than-khong-gian-x-hong-drama/chuong-217.html.]
Sau khi nhận tiền xong, nàng lập tức rời ngay. Trải qua chuyện , Lâm Ngọc Trúc quyết định sẽ dần dần cắt đứt việc ăn với Trịnh thẩm.
Nàng cũng đoán vài phần suy nghĩ của bà . Chẳng qua là quan hệ giữa hai bên thêm vững chắc để nguồn hàng càng định. Nếu thể kết thành họ hàng thì càng .
Hôm nay là Vương Quyên, ngày mai xuất hiện thêm Lý Quyên Trương Quyên gì đó.
Cứ tiếp tục hợp tác như thì sớm muộn gì cũng rắc rối.
Trịnh thẩm ở cửa theo bóng “Đầu Gỗ” xa, trong lòng buồn tiếc. Bà thật sự ngờ thằng nhóc là … cứng đầu đến .
Sau đó Lâm Ngọc Trúc tiếp tục giao hàng cho những nhà khác.
Khi đến nhà Lâm thẩm, bà đang ở trong sân rán quả khô. Thấy Lâm Ngọc Trúc tới, bà nhất định bắt nàng nếm thử xem ngon .
Dưới ánh mắt đầy u oán của Lâm thúc và Lâm Sâm, Lâm Ngọc Trúc cầm một miếng ăn thử.
Phải thật là… khá ngon.
Nàng lập tức nhiệt tình khen:
“Ngon lắm ạ.”
Lâm thẩm liền vui mặt, :
“Ngon thì ăn thêm vài cái .”
Lâm Sâm bên cạnh càng càng u oán. Vừa nãy chỉ lén lấy một cái ăn thử, mà mắng cho một trận.
Lâm Ngọc Trúc phát hiện rằng khi da mặt ngày càng dày lên, con cũng bớt để ý ánh mắt của khác hơn.
Bây giờ ở mặt cha con nhà họ Lâm, nàng ngày càng thoải mái, ung dung hưởng thụ sự quan tâm nhiệt tình của Lâm thẩm.
Sau đó, khi đến gần nhà Lý Tự Lập, Lâm Ngọc Trúc chọn một chỗ khuất, dùng chút điểm cống hiến dò xét xung quanh xem ai .
Xác nhận , nàng liền lấy từ gian một chiếc xe đẩy hai bánh. Tiếp đó đặt thịt heo sẵn lên xe, phủ kín bằng một tấm chiếu khô.
Lúc đầu đẩy xe nặng, nhưng một đoạn thì dễ hơn nhiều. Đường tuyết trơn trượt, ngược còn tiết kiệm ít sức.
Lần khi đến nhà Lý Tự Lập, cả Chương Trình và Vương Tiểu Mai đều ở đó. Trong nhà chỉ Lý Tự Lập và em gái của .
Lý Tự Lập vẫn như , bảo em gái phòng bài tập , mới bắt đầu giao dịch với Lâm Ngọc Trúc ở ngoài sân.
Trong lúc giao dịch, Lâm Ngọc Trúc thấy tiếng bước chân bên ngoài viện, hình như vài ngang qua. Nghe tiếng thì họ xa nên nàng cũng để tâm.
Có lẽ đó Chương Trình gì đó với Lý Tự Lập. Lần thái độ của mềm mỏng hơn nhiều, còn lạnh lùng cứng nhắc như nữa, lúc nào cũng giữ gương mặt nghiêm nghị.
Lâm Ngọc Trúc khỏi âm thầm nghĩ:
Xem Lý Tự Lập khá lời Chương Trình.
Sau khi rời khỏi nhà Lý Tự Lập, rẽ một con hẻm nhỏ, nàng chợt phía mấy đàn ông bước nhanh theo tới.
Lâm Ngọc Trúc đề phòng một chút, nhưng trong lòng vẫn nghĩ lẽ chỉ là trùng hợp. Có thể chỉ là mấy đường tình cờ ngang qua, chẳng qua giống đám côn đồ mà thôi.
Thế nhưng thêm một đoạn nữa, nàng phát hiện mấy phía vẫn cứ giữ cách gần xa mà theo.
Lâm Ngọc Trúc khẽ cau mày, bước chân nhanh hơn một chút. Đồng thời nàng âm thầm hỏi hệ thống xem nguy hiểm gì .