Nguyễn Thừa Xuyên vuốt mái tóc cho Nhiễm Nguyệt, nhịn xoa xoa đầu cô: “Nguyệt Nguyệt, nhớ em lắm.”
Nhiễm Nguyệt đỏ mặt, khẽ gật đầu, lí nhí : “Em cũng .”
Nguyễn Thừa Xuyên dường như ý trêu chọc cô: “Em cũng là .”
Nhiễm Nguyệt vẫy tay gọi Nguyễn Thừa Xuyên, Nguyễn Thừa Xuyên ghé sát , Nhiễm Nguyệt thì thầm tai : “Em cũng nhớ !”
Hơi thở ấm áp phả vành tai Nguyễn Thừa Xuyên, tai lập tức đỏ bừng, gì còn suy nghĩ trong sáng nào nữa, tâm trí bắt đầu bay bổng .
Thế vẫn xong, Nhiễm Nguyệt nhân lúc Nguyễn Thừa Xuyên đang ngẩn , trực tiếp hôn chụt 1 cái lên má .
Nguyễn Thừa Xuyên kinh ngạc đầu Nhiễm Nguyệt, Nhiễm Nguyệt dường như phản ứng của , che miệng .
“Sao đến bệnh xá? Có ốm ?” Bên ngoài truyền đến tiếng chuyện.
“ cũng rõ lắm, chỉ thấy lấy t.h.u.ố.c ở trạm y tá nên mới với cô.”
“Vậy cô hỏi thăm 1 chút! Bọn họ cũng thật là, trời nóng thế mà vẫn huấn luyện ngoài trời, thấy mấy say nắng đấy!”
“Ây da, cô đừng quá lo lắng, thể chất của Doanh trưởng Nguyễn như , chắc chắn ốm !”
“ thể lo lắng , cô đừng quên đây thương nặng như thế nào!” Người phụ nữ , giọng điệu vô cùng sốt sắng, âm thanh cũng ngày càng gần hơn!
“ đúng đúng, nhất định sẽ chú ý hơn!” Người lập tức hùa theo.
Người phụ nữ : “Có phòng ?”
“, tận mắt thấy !”
Nguyễn Thừa Xuyên vẫn đang đút cơm cho Nhiễm Nguyệt, chỉ 1 nụ hôn lên má khiến mê mẩn đến mức thần hồn điên đảo .
Nhiễm Nguyệt chú ý tới.
Bệnh viện mà Nguyễn Thừa Xuyên điều trị đây ở bên , y thuật bên đó hơn nên mới chuyển qua, nhưng qua đó gặp Vương Giai Tuệ.
Lúc đó Nguyễn Thừa Xuyên vẫn còn đang hôn mê, mà cũng thể thu hút Vương Giai Tuệ!
Nghĩ đến đây, Nhiễm Nguyệt khỏi chằm chằm Nguyễn Thừa Xuyên, sức hấp dẫn của đàn ông cũng lớn thật đấy!
Nguyễn Thừa Xuyên nhận sự khác thường, chỉ nghĩ Nhiễm Nguyệt cũng giống như , lâu ngày gặp nên ngắm nhiều hơn!
Đang mải suy nghĩ, phụ nữ bước phòng bệnh. Cô mặc 1 chiếc váy liền kẻ sọc màu xanh lá cây, mái tóc dài xõa ngang vai, đeo 1 chiếc băng đô màu trắng, chân giày da trắng, trông vô cùng thời trang và xinh .
“Doanh trưởng Nguyễn, ở bệnh viện ? Có thương !” Người phụ nữ bước , lập tức quan tâm hỏi han Nguyễn Thừa Xuyên.
Nhiễm Nguyệt nghi ngờ nếu vì Nguyễn Thừa Xuyên đang , chắc phụ nữ vòng quanh mấy vòng chỉ để xác nhận .
“Cô là ai?” Nguyễn Thừa Xuyên lạnh lùng lên tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-thap-nien-70-vo-cu-phao-hoi-bi-han-tu-tho-bao-sung-len-may/chuong-269.html.]
Người phụ nữ khựng , ngờ Nguyễn Thừa Xuyên nhớ : “Doanh trưởng Nguyễn, quên , là Từ Liễu đây! Đã nhiều chữa trị vết thương cho , nếu Kinh Thị họp, thì ca phẫu thuật đó cũng do mổ chính!”
“Ồ, cô là bác sĩ, cứu chữa bệnh vốn là trách nhiệm của cô!” Vẻ mặt Nguyễn Thừa Xuyên càng thêm lạnh nhạt!
Nga
Từ Liễu khỏi chút ngượng ngùng: “, là trách nhiệm của , cũng chỉ quan tâm thôi, dù thương nặng như !”
“Vết thương của khỏi , cần quan tâm!” Nguyễn Thừa Xuyên xong trực tiếp tiễn khách!
Từ Liễu lập tức bối rối, đồng thời cũng chú ý tới 1 phụ nữ đang giường bệnh.
Cô kỹ, cô gái khuôn mặt trắng trẻo như sứ, đôi mắt to tròn ngấn nước như ...
Suýt chút nữa thì đến ngẩn ngơ!
Bên cạnh còn 1 ăn mặc như y tá, cô thấy cảnh dường như nhận điều gì đó, chuẩn kéo Từ Liễu ngoài.
Nhiễm Nguyệt liếc mắt 1 cái là thấu Từ Liễu ý với Nguyễn Thừa Xuyên. Vừa nãy lúc phòng bệnh, từ xa thấy sự quan tâm của Từ Liễu dành cho .
Cô khoác tay lên tay Nguyễn Thừa Xuyên, nũng: “Anh Xuyên, ai ?”
Nguyễn Thừa Xuyên liếc Từ Liễu: “Không quen, chắc là bác sĩ nào đó của bệnh viện quân khu thôi!”
Từ Liễu sững sờ, suýt chút nữa thì vững, y tá bên cạnh vội vàng đỡ lấy cô , lúc mới để cô ngã xuống.
“Anh !” Từ Liễu vẻ tổn thương, chút kích động chất vấn Nguyễn Thừa Xuyên.
“Anh Xuyên, cô hung dữ quá! Làm em sợ !” Nhiễm Nguyệt bộ nép lòng Nguyễn Thừa Xuyên, vẻ đáng thương.
Từ Liễu mà tức điên lên !
“Hai vị xin mời ngoài, vợ cần yên tĩnh nghỉ ngơi!” Giọng Nguyễn Thừa Xuyên càng lạnh lùng hơn.
Từ Liễu nhịn trực tiếp lóc chạy ngoài, y tá bên cạnh cũng vội vàng đuổi theo.
Thấy 2 Từ Liễu ngoài, Nhiễm Nguyệt lập tức buông Nguyễn Thừa Xuyên , trực tiếp xuống.
“Không ăn nữa ?” Nguyễn Thừa Xuyên nhận sự khác thường của Nhiễm Nguyệt, tưởng cô ăn no.
Nhiễm Nguyệt bực bội : “Không ăn nữa, tức no !”
Nguyễn Thừa Xuyên hiểu Nhiễm Nguyệt tức giận, đặt đồ tay xuống: “Sao tức giận ?”
Nhiễm Nguyệt dậy : “Anh còn mặt mũi nào mà hỏi, em vì tức giận !”
Nguyễn Thừa Xuyên quả thực , nhưng nghĩ thì ngay, nãy chỉ 2 phụ nữ đến.
“Có em tức giận vì 2 nãy ?” Nguyễn Thừa Xuyên tới đóng cửa phòng bệnh , còn vô cùng cẩn thận khóa trái cửa.