Không mấy phút, rau Nhiễm Nguyệt ngâm dựng lên , một chút dáng vẻ héo úa cũng .
Bên Hoàng Thúy Lan cũng , khi nấu cơm xong, quần áo cho bà cụ, bà cụ bây giờ chân cẳng tiện, mùa hè , siêng quần áo.
Sau khi quần áo xong, liền trực tiếp nhà bếp bận rộn .
Vô ý liếc mắt một cái, liền thấy trong chậu sắt loại rau còn héo úa mọng nước dựng , lấy một chút dáng vẻ héo úa nào nữa?
Hoàng Thúy Lan qua đó cầm lên xem, thật đúng là giống hệt rau củ tươi mới sáng sớm cướp sạp.
Mọng nước.
Xem , đều thể mua loại rau héo úa , giá cả ít hơn một nửa !
Về dùng nước nuôi một chút, liền thể biến thành rau củ tươi mới !
Nước cũng sợ sẽ lãng phí, giữ lúc vệ sinh dùng để dội bồn cầu là ?
Vừa nghĩ đến đây, mặt Hoàng Thúy Lan kìm lòng lộ nụ , tuyệt quá!
Cô chuyển niệm nghĩ , liền cảm thấy nhất định là cảm ơn Nhiễm Nguyệt thật mới , nếu cách của Nhiễm Nguyệt, cô còn thể tiết kiệm khoản tiền !
Nhiễm Nguyệt tình hình bên Hoàng Thúy Lan, cũng suy nghĩ của Hoàng Thúy Lan.
Cô nhanh ch.óng thức ăn, dọn dẹp xong xuôi xào rau .
Hai ngày đều ăn khá nhiều thịt cá, hôm nay cô liền đơn giản một chút.
Một đĩa thịt xào ớt, một đĩa khoai tây thái sợi xào cay, chiên một đĩa khoai lang, một món bắp cải xé tay, trộn lạnh một đĩa dưa chuột.
Vừa mới đem tất cả thức ăn dọn lên bàn, liền thấy tiếng mở cửa.
Nhiễm Nguyệt nhịn : “Nguyễn Thừa Xuyên, xem , mỗi thời gian về đều thể đúng giờ như ?”
Nguyễn Thừa Xuyên thức ăn bàn, lập tức hiểu Nhiễm Nguyệt là ý gì.
“Ngửi thấy mùi thơm của thức ăn, cho nên liền tranh thủ về !” Nguyễn Thừa Xuyên đặt đồ xuống, qua giúp xới cơm.
“Rửa tay a!” Nhiễm Nguyệt trực tiếp giơ tay đẩy đàn ông một cái, để Nguyễn Thừa Xuyên rửa tay .
Nguyễn Thừa Xuyên cũng tức giận, ngoan ngoãn qua đó rửa tay!
Nga
Lúc ăn cơm, Nguyễn Thừa Xuyên thức ăn bàn, chút đau lòng Nhiễm Nguyệt.
Bên bằng ở quê, bên quê tự nhiên là tự do hơn một chút.
Nguyễn Thừa Xuyên hiểu Nhiễm Nguyệt, Nhiễm Nguyệt thì tính cách văn tĩnh ngoan ngoãn, thực chất là tự một bộ quy tắc, thích cảm giác gò bó.
“Sau cần nhiều thức ăn như , em nhiều như cũng ăn hết, hơn nữa em nấu cơm thức ăn cũng vất vả!”
Nhiễm Nguyệt gật đầu: “Anh cũng đúng, hai chúng ăn cơm, cũng ăn bao nhiêu!”
Nguyễn Thừa Xuyên mỉm : “Ăn bao nhiêu quan trọng, quan trọng là em một nhiều thức ăn như , thời tiết nóng như , em quá vất vả !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-thap-nien-70-vo-cu-phao-hoi-bi-han-tu-tho-bao-sung-len-may/chuong-290.html.]
Nhiễm Nguyệt gật đầu: “Em ý của , hai chúng ăn cơm, nhiều nhất cũng chính là tiêu chuẩn ba món, ?”
“Được a, nhà chúng vẫn là em định đoạt, thứ đều do em chủ!” Nguyễn Thừa Xuyên cưng chiều Nhiễm Nguyệt.
Sau khi ăn cơm xong, Nguyễn Thừa Xuyên liền tranh thủ rửa bát, Nhiễm Nguyệt thì ghế Nguyễn Thừa Xuyên dọn dẹp.
Nguyễn Thừa Xuyên việc ngược động tác lưu loát, bao lâu liền dọn dẹp nhà bếp sạch sẽ .
Làm xong việc nhà, trực tiếp , thẳng về phía Nhiễm Nguyệt.
Khóe miệng Nhiễm Nguyệt vốn dĩ còn mang theo chút ý , cô ngược thích dáng vẻ bận rộn của Nguyễn Thừa Xuyên.
lúc thấy dáng vẻ Nguyễn Thừa Xuyên thẳng về phía , lập tức chút căng thẳng.
Nụ cứng đờ khóe miệng, trố mắt.
“Nguyễn Thừa Xuyên, gì?” Nhiễm Nguyệt theo bản năng rụt phía một chút, tránh .
Tay Nguyễn Thừa Xuyên luồn qua từ đầu gối cô, tay thì luồn qua từ nách, trực tiếp liền bế Nhiễm Nguyệt đang ghế lên.
Nhiễm Nguyệt cũng ngờ, Nguyễn Thừa Xuyên dự định như ...
Cô dọa giật nảy , theo bản năng liền ôm lấy cổ Nguyễn Thừa Xuyên: “Nguyễn Thừa Xuyên!”
Nguyễn Thừa Xuyên khẽ ừ một tiếng: “Nguyệt Nguyệt gọi chuyện gì?”
“Thời gian nghỉ ngơi, nghỉ ngơi cho !” Nhiễm Nguyệt cũng tinh lực ứng phó Nguyễn Thừa Xuyên nữa, thật sự nghĩ thông lấy tinh lực.
Nguyễn Thừa Xuyên khẽ một tiếng, liền Nhiễm Nguyệt đang nghĩ gì.
“Nguyệt Nguyệt, em nghĩ ?” Khóe miệng Nguyễn Thừa Xuyên mang theo ý , rõ ràng là buồn với lời Nhiễm Nguyệt : “Anh chính là đưa em nghỉ ngơi mà thôi!”
Nhiễm Nguyệt lập tức đỏ mặt, “Vậy , hơn nữa tự em cũng , cần bế em qua đó?”
Nguyễn Thừa Xuyên ngược trả lời, trực tiếp liền bế Nhiễm Nguyệt phòng, đặt lên giường.
“Được , nghỉ ngơi !” Nói xong, Nguyễn Thừa Xuyên xích gần một chút, hôn lên trán Nhiễm Nguyệt một cái: “Cho dù là , cũng sẽ bế em qua đây!”
“Mặt dày!” Nhiễm Nguyệt hừ nhẹ một tiếng, lật liền đưa lưng về phía Nguyễn Thừa Xuyên.
Nguyễn Thừa Xuyên nhếch môi, ngược cũng gì nữa.
Lúc nghỉ trưa kết thúc, khi Nguyễn Thừa Xuyên dậy còn gọi Nhiễm Nguyệt dậy.
Nhiễm Nguyệt lật , thì tỉnh , nhưng rời giường.
Cứ giường Nguyễn Thừa Xuyên mặc quần áo.
Nguyễn Thừa Xuyên mặc quần áo, Nhiễm Nguyệt đang quang minh chính đại chằm chằm giường.
“Nhìn gì ?” Nguyễn Thừa Xuyên đang cài cúc áo, thấy Nhiễm Nguyệt nghiêm túc, động tác cũng chậm .