“Không nữa, chắc là phúc phận tu từ kiếp hoặc là kiếp nữa đó!” Nhiễm Nguyệt mỉm , thuận theo lời Nguyễn Thừa Xuyên mà tiếp.
Nguyễn Thừa Xuyên cũng theo, một tay nắm lấy tay Nhiễm Nguyệt, tay thì ôm eo cô.
“Ừm, em đúng.” Nguyễn Thừa Xuyên hôn lên tay Nhiễm Nguyệt: “Hôm nay em vất vả , bữa tối cứ để nấu cho, em cứ nghỉ ngơi cho khỏe .”
Nhiễm Nguyệt cũng từ chối, ghế, đợi Nguyễn Thừa Xuyên qua nấu bữa tối. Lúc nãy tập trung tinh thần, còn cảm thấy mệt, nhưng giờ phút , đột nhiên thả lỏng, ngược cũng thấy mệt .
Lúc Nguyễn Thừa Xuyên bưng thức ăn từ bếp , phát hiện Nhiễm Nguyệt tựa ghế dài ngủ . Anh bước chậm , bưng hết thức ăn . Nguyễn Thừa Xuyên ghế dài, lặng lẽ Nhiễm Nguyệt nửa ngày, cuối cùng vẫn quyết định gọi Nhiễm Nguyệt dậy.
Hôm nay cô cũng mệt mỏi cả ngày , chắc chắn là buồn ngủ, nhưng cũng chắc chắn là đói .
“Ơ, em ngủ thế !” Nhiễm Nguyệt mơ màng mở mắt , đối mặt với ánh mắt quan tâm của Nguyễn Thừa Xuyên, chút khó hiểu.
Nguyễn Thừa Xuyên chỉ bàn ăn: “Ăn cơm , ăn xong em ngủ.”
Nhiễm Nguyệt thức ăn nóng hổi bàn, dường như ngửi thấy mùi thơm của thức ăn. Nguyễn Thừa Xuyên nắm tay Nhiễm Nguyệt dẫn cô qua đó, xới cơm cho Nhiễm Nguyệt, Nhiễm Nguyệt vốn dĩ còn cảm thấy đói, nhưng bát cơm đến tay...
Nhiễm Nguyệt liền cảm thấy thể thấy tiếng ùng ục truyền đến từ trong dày, cô cũng màng đến những thứ khác, ăn ngấu nghiến. Ngoài thức ăn thừa ngày hôm qua, Nguyễn Thừa Xuyên còn một món dưa chuột trộn lạnh.
Bây giờ thời tiết nóng bức, mỗi bữa cơm đều thể thiếu món lạnh, khai vị thanh mát. Nhiễm Nguyệt ăn hai bát lớn, vốn tưởng ăn xong vẫn còn sức lực, nhưng ăn no , càng buồn ngủ hơn.
Nguyễn Thừa Xuyên giục cô đ.á.n.h răng rửa mặt ngủ, Nhiễm Nguyệt cũng chỉ đ.á.n.h răng rửa mặt qua loa, trực tiếp về phòng ngủ. Nguyễn Thừa Xuyên dọn dẹp rửa bát xong, trở về phòng, liền thấy Nhiễm Nguyệt ngủ say , hôm nay đúng là mệt thật .
Anh rón rén qua, đặt một nụ hôn lên trán Nhiễm Nguyệt. Những chuyện Nhiễm Nguyệt hôm nay, những việc , đủ để chứng minh, Nhiễm Nguyệt đang tính toán cho việc tùy quân sắp tới.
Nguyễn Thừa Xuyên hiểu chứ, từ sự đắn đo lúc ban đầu cho đến hành động hiện tại, ơn Nhiễm Nguyệt. Đàn ông đến tuổi, sẽ thành gia lập nghiệp, trong đội nhiều chiến hữu trạc tuổi , sớm là cha của mấy đứa con .
Nghe khác nhắc đến cuộc sống vợ con đề huề, chỉ cảm thấy ngưỡng mộ, bây giờ bản nghĩ đến, liền cảm thấy hạnh phúc. Thực sự hạnh phúc!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-thap-nien-70-vo-cu-phao-hoi-bi-han-tu-tho-bao-sung-len-may/chuong-305.html.]
Nguyễn Thừa Xuyên liếc Nhiễm Nguyệt vẫn đang , tắt đèn trong phòng, đóng cửa ngoài. Anh hề nhàn rỗi, mà dọn dẹp nhà cửa qua loa một chút, giặt sạch sẽ quần áo Nhiễm Nguyệt và quần áo bẩn của phơi lên.
Lúc mới đến phòng việc một chuyến, căn phòng ngay từ đầu chỉ nghĩ là để phòng khách, nhưng khi Nhiễm Nguyệt đến tận dụng căn phòng . Anh kỹ trong phòng ngoài một chiếc giường, cũng chỉ một chiếc bàn việc đơn sơ, vốn dĩ đều trống trơn, nhưng bây giờ đó sách vở và giấy b.út.
Nguyễn Thừa Xuyên chằm chằm những đồ vật bàn, trầm ngâm một lát, dự định ngày mai dành thời gian sắp xếp căn phòng một chút, căn phòng cứ coi như là phòng việc của Nhiễm Nguyệt.
Sau khi xử lý xong tất cả việc, Nguyễn Thừa Xuyên mới tắm, lúc trở giường Nhiễm Nguyệt ngủ say , xuống vị trí bên cạnh Nhiễm Nguyệt, hôn lên má cô một cái, lúc mới xuống ngủ . Nhiễm Nguyệt dường như cũng phát hiện sự đến gần của Nguyễn Thừa Xuyên, theo bản năng xích gần Nguyễn Thừa Xuyên hơn một chút, tay Nguyễn Thừa Xuyên luồn qua cổ cô, ôm lòng.
Sáng hôm , lúc Nhiễm Nguyệt tỉnh dậy, Nguyễn Thừa Xuyên vẫn dậy. Dường như là vì ngủ khá sớm, Nhiễm Nguyệt dậy cũng sớm, bắt kịp lúc Nguyễn Thừa Xuyên thức dậy.
“Ngủ ngon ?” Nguyễn Thừa Xuyên mặc quần áo xong hỏi cô.
“Ngủ ngon.” Nhiễm Nguyệt gật đầu.
Nga
Hiếm khi một buổi sáng hai cùng tỉnh dậy, thế là liền giường quấn quýt một lúc, lúc mới cùng thu dọn thức dậy. Sau khi ăn sáng xong, Nguyễn Thừa Xuyên đến đội, Nhiễm Nguyệt cũng ngoài, hôm nay cô giao bản thảo cho tiệm quần áo may sẵn A Tinh.
Đây cũng là tên tiệm quần áo may sẵn của A Tinh, vô cùng đơn giản rõ ràng. Từ Diễm nhân dịp hôm nay nghỉ ngơi, đến Đoàn văn công việc, cô nghĩ thể đến tiệm mua một bộ quần áo mới.
Đây cũng là tiền nhà cho cô , nghĩ đến việc cô , cho cô tiền để cô thể mặc một bộ quần áo mới. Vốn dĩ hai ngày cô còn định mua xấp vải đó về may một bộ quần áo mới, màu xanh đó thể may áo sơ mi, may quần, màu vàng thì thể may một chiếc váy dài.
cũng ngờ nẫng tay , Từ Diễm nghĩ, định đến tiệm quần áo may sẵn xem dạo quần áo mới nào mắt , phát hiện phía một bóng dáng xinh .
Từ Diễm lập tức sáng mắt lên, liếc mắt một cái thấy chiếc áo sơ mi màu xanh đó, hoa văn thoạt khác biệt lắm so với xấp vải cô xem hôm đó, nhưng từ phía thể thấy sự xinh của chiếc áo .
Chân còn nhanh hơn não, cô bước nhanh lên , định hỏi xem bộ quần áo phía mua ở : “Đồng chí, đợi một chút!”