bên nhà chỗ ở, nhiều như về buổi tối ngủ cũng là một vấn đề.
Trương Thúy Nga cảm thấy Lý Tú Vân cũng đúng, bàn bạc với Nguyễn Bân một chút vẫn quyết định để mấy đứa trẻ trong nhà ở .
Đứa lớn nhất cũng mới 10 tuổi, về nhà chuyện trong nhà chúng cũng giúp gì.
Cho dù là đây cũng chỉ là để chúng lên núi cắt cỏ heo, những công việc nhẹ nhàng đơn giản .
Bọn trẻ về cũng chỉ là chịu khổ, dứt khoát bàn bạc một chút, Trương Thúy Nga và Lý Tú Vân thương lượng để bọn trẻ ở .
Lý Tú Vân đương nhiên sẽ từ chối. Chu Hiểu Quyên mới cữ, Nhiễm Nguyệt phụ nữ sinh đẻ như qua quỷ môn quan, dứt khoát ở cữ thêm 10 ngày.
Mặc dù Chu Hiểu Quyên ở nhà thấy bực bội nhưng cảm thấy Nhiễm Nguyệt lý.
Dứt khoát những ngày cứ để Chu Hiểu Quyên ở thêm 10 ngày.
Dù chị cũng ở nhà chăm sóc Chu Hiểu Quyên, bọn trẻ Nhiễm Nguyệt đều dặn dò bảo chúng mỗi ngày đúng giờ sách chữ, chính là ở nhà cũng chỉ là chuyện ăn thêm chút cơm.
Mọi việc bàn bạc xong xuôi nhà họ Nguyễn mới thu dọn đồ đạc trở về.
Bọn trẻ tuy chút nỡ nhưng cũng trong nhà việc, hơn nữa Nguyễn Tiểu Hồng ở đây chúng cũng lóc ầm ĩ.
Đặc biệt là Nguyễn Hân Hân nhỏ nhất.
Một bàn tay nhỏ bé nắm c.h.ặ.t lấy ống tay áo của Nguyễn Tiểu Hồng chịu buông.
Bên Huyện Thanh thiên tai đều đang bận rộn xây dựng quê hương.
Lần Huyện Thanh vì thiên tai tổn thất nặng nề, thể cuộc sống của bỗng chốc về vài năm .
Những mất cơ nghiệp vẫn thể xây dựng .
Nga
những hộ gia đình vì sạt lở đất ập đến quá bất ngờ căn bản kịp chạy trốn, trực tiếp vùi lấp.
Đợi đến khi đào kịp nữa .
Những trường hợp như thực sự là quá nhiều, cho nên đối với họ thực thể sống sót là .
Trước thiên tai con cũng trở nên vô cùng nhỏ bé.
May mắn là cấp cũng khó khăn của cấp , chuyện đều đang từng chút một phát triển theo hướng .
Cấp chỉ phát tiền tuất cho những gia đình gặp nạn mà những nhà sập cũng trợ cấp để họ sửa sang nhà cửa.
Vì đó mưa lớn hỏng ít đường sá, cấp dứt khoát sắp xếp đường.
Cái gọi là giàu tiên đường, đường là một trong những con đường dẫn đến cuộc sống ngày càng hơn.
Đường xong cũng thuận tiện.
Hơn nữa chỉ , trong thôn sắp xếp đường mỗi ngày đều 10 công phân. Bây giờ vẫn tính là quá bận rộn, công việc trong nhà quá tất bật.
Hoa màu ngoài đồng cũng chỉ là nhổ cỏ các thứ, những việc khác ngược bận, dứt khoát đàn ông ngoài đường cũng công phân, tự nhiên ai là .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-thap-nien-70-vo-cu-phao-hoi-bi-han-tu-tho-bao-sung-len-may/chuong-343.html.]
đồng thời còn một chính sách mới.
Trước đây trong thôn chỉ một chiếc điện thoại, vì dùng điện tốn tiền dân làng đều bỏ tiền.
trải qua trấn dự định kéo điện.
Kéo điện cho từng hộ gia đình, đợi đến khi đường xong sẽ gọi dân làng lên núi c.h.ặ.t cây cột điện.
Tất cả việc đều sẽ tính công phân.
Làm đường cộng thêm kéo dây điện công việc cũng ít, nhưng tổng kết tiến độ vụ thu hoạch mùa thu nhất định thể thành.
Nghe Nguyễn Thừa Xuyên xong những chuyện Nhiễm Nguyệt đều chút kinh ngạc.
“Anh từ những chuyện ?” Nhiễm Nguyệt chớp chớp mắt. Những ngày hình như ngày nào cô cũng thấy Nguyễn Thừa Xuyên, cũng thấy mà!
Nguyễn Thừa Xuyên : “Chuyện em cần quản, chuyện bên đó đều , em cũng cần lo lắng.”
Nhiễm Nguyệt như điều suy nghĩ gật đầu, chỉ cần chính sách của cấp hỗ trợ thì chuyện đều sẽ phát triển theo hướng hơn.
Sau đường điện thì cuộc sống chỉ ngày càng hơn.
Nhiễm Nguyệt Nguyễn Thừa Xuyên nhiều chuyện, trong lòng coi như thả lỏng.
Tóm chuyện trong nhà nơi chốn, trái tim cô cũng đặt l.ồ.ng n.g.ự.c.
Nhiễm Nguyệt ngủ cả một ngày xe lắc lư, nếu buổi tối đói bụng cô thật sự tỉnh .
Lúc trở về ít dân làng tiễn ở đầu thôn tặng ít đồ, bọn Thừa Xuyên đều ai dám nhận cũng thể nhận, đều từ chối cả.
Lý Tú Vân luộc mười mấy quả trứng gà và bánh bột mì, Nhiễm Nguyệt đều mang theo.
Nhiễm Nguyệt lên xe liền đưa cho Nguyễn Thừa Xuyên bảo chia .
Nguyễn Thừa Xuyên thiên vị, đồ nhiều chỉ chia cho tài xế lái xe.
Người lái xe ngoài xe của họ những xe khác đều là 4 một xe, chia 4 ca, 2 một cặp cũng là để bầu bạn tránh ngủ gật.
Nhiễm Nguyệt ngủ một ngày buổi tối liền luôn trò chuyện với Nguyễn Thừa Xuyên.
“Anh Thừa Xuyên, trở về chắc vẫn còn kịp thi chứ?” Nhiễm Nguyệt lo lắng xong chuyện trong nhà bắt đầu lo lắng cho bản .
“Yên tâm !” Nguyễn Thừa Xuyên hỏi khá kỹ: “Vừa là năm nay tuyển học sinh mới nên khai giảng cũng sẽ muộn vài ngày.”
Nhiễm Nguyệt xoa xoa cằm: “Học sinh trường tiểu học quân khu đông ?”
“Cũng coi là đông. Khu gia thuộc chỗ chúng em lớn thực 3 cổng, bình thường em thể tiếp xúc cũng chỉ là mấy tòa nhà gần chúng thôi.”
Nhiễm Nguyệt gật đầu: “Trẻ con trong khu gia thuộc nhiều lắm ?”
“Nhiều, nhưng trường tiểu học quân khu bên cũng tàm tạm, nhưng trường tiểu học quân khu ở bên cũng chỉ mở cửa cho quân khu, con cái nhà hàng xóm bên cạnh cũng học ở đó!”