Nguyễn Thừa Xuyên bật : “Đã nấu xong , món em thích nhất!”
Nhiễm Nguyệt lóe lên sự kinh ngạc, ánh mắt hai chạm , đồng thanh : “Mì trứng cà chua!”
Cách ăn , vẫn là Nhiễm Nguyệt với Nguyễn Thừa Xuyên, Nguyễn Thừa Xuyên quanh năm hành quân, đồ ngon thể ăn , đối với họ mà , gì khác ngoài thịt!
Chủ yếu là thịt là !
Nhiễm Nguyệt chú trọng hương vị.
Thỉnh thoảng, sẽ ít món ngon, Nguyễn Thừa Xuyên đừng là ăn, món còn từng qua.
Nhiễm Nguyệt cảm thấy buồn đáng thương, dứt khoát cũng đổi hoa dạng đồ ăn ngon.
Làm đồ ăn ngon và lách, là ít sở thích của cô.
Ngoài , cô còn hy vọng thể thỉnh thoảng ngoài dạo một chút, cứ buồn bực ở nhà cũng .
Đôi khi, cô cũng cảm thấy tính tình kỳ lạ.
2 ngày nay xe, ăn đều là bánh bột mì lạnh ngắt và trứng gà nguội đến nghẹn họng, ngay cả một ngụm nước nóng cũng uống .
Bây giờ thể ăn một bát mì trứng cà chua nóng hổi, Nhiễm Nguyệt cảm thấy hạnh phúc c.h.ế.t .
Húp một ngụm mì, Nhiễm Nguyệt về phía Nguyễn Thừa Xuyên: “Cà chua của chúng ở ?”
“Lúc mới nhớ , là muộn ?”
Nhiễm Nguyệt nhíu mày: “Rốt cuộc là ở ?”
Trước khi trong nhà quả thực là rau, nhưng, hơn nửa tháng , e là cho dù để trong tủ lạnh, cũng thể ăn nữa nhỉ?
“Đừng lo, của nhà , mấy loại rau đó của nhà , đều hỏng hết , nãy dọn dẹp , cái là nãy lên lầu mượn đấy!” Nguyễn Thừa Xuyên trêu cô nữa.
Nhiễm Nguyệt lúc mới yên tâm, đoán chừng, Nguyễn Thừa Xuyên chắc chắn là lên lầu mượn nhà Lý Tiểu Vân.
“Vậy ngày mai em mua rau trả cho nhà chị .” Nhiễm Nguyệt xong, mới vui vẻ tiếp tục ăn mì.
Ăn mì xong, Nhiễm Nguyệt và Nguyễn Thừa Xuyên trong phòng khách trò chuyện một lúc, liền thu dọn chuẩn ngủ.
Vốn dĩ, Nhiễm Nguyệt thu dọn xong xuôi tất cả , nhưng vì ăn mì, chỉ thể phòng tắm đ.á.n.h răng.
Hơn nửa tháng nay, mặc dù hai thường xuyên gặp mặt, nhưng nhà cô cũng chỉ 3 phòng, thật sự là chỗ nào thể nhường , cho hai vợ chồng họ.
Cho nên, thể , hai cũng hơn nửa tháng cùng một chiếc giường .
Nhiễm Nguyệt qua gương về phía Nguyễn Thừa Xuyên, đang đ.á.n.h răng, chú ý tới ánh mắt của Nhiễm Nguyệt.
Suy nghĩ của cô bay xa, nghĩ đến nhiều chuyện thích hợp cho trẻ em.
Theo bản năng, mặt cô chút đỏ.
Lại nghĩ đến Nguyễn Thừa Xuyên vẫn còn ở bên cạnh, cô cúi đầu: “Em xong , em qua đó đây!”
Nguyễn Thừa Xuyên ừ một tiếng, nhổ bọt về phía bồn rửa mặt.
Nhiễm Nguyệt tự về phòng , cẩn thận liếc bên phía Nguyễn Thừa Xuyên, phát hiện Nguyễn Thừa Xuyên vẫn đang rửa mặt bên đó.
Dứt khoát, tự dạo một vòng trong phòng.
Bản vặn vẹo một lúc nhỏ, lúc mới nhanh ch.óng nhảy lên giường, chui trong chăn.
Trong nháy mắt, trong phòng yên tĩnh .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-thap-nien-70-vo-cu-phao-hoi-bi-han-tu-tho-bao-sung-len-may/chuong-346.html.]
Nhiễm Nguyệt ngoài việc thể thấy tiếng tim đập của , hình như...
Nga
Hình như còn thấy một chút tiếng lách tách...
Cô xoay dậy, qua mép giường, bắt đầu mưa .
Nhiễm Nguyệt những hạt mưa đập kính, nhịn nghĩ, may mà là về mới mưa, nếu lúc về thể còn muộn hơn một chút.
Vừa nghĩ, liền thấy tiếng dép lê ma sát với mặt đất, là Nguyễn Thừa Xuyên qua đây .
Cô phản ứng thái quá, xoay chạy qua, một cái liền nhảy lên, nhảy lên giường.
Xoay đem quấn trong chăn.
Sau đó, thấy tiếng Nguyễn Thừa Xuyên cửa, thấy tiếng đóng cửa.
Nhiễm Nguyệt nhạy bén phát hiện, hình như Nguyễn Thừa Xuyên giỏi công tác dọn dẹp tàn cuộc.
Chỉ cần là và Nguyễn Thừa Xuyên ở cùng , sẽ theo thói quen, luôn theo , công tác dọn dẹp tàn cuộc.
Giống như bây giờ , đem cửa phòng đóng , đem cửa tủ đóng , đóng cửa sổ , chỉ để một khe hở nhỏ, kéo rèm cửa .
Sau đó mới qua đây, chỉnh chăn cho cô.
Nhiễm Nguyệt xoay , từ trong chăn lộ một đôi mắt to lấp lánh, .
Nguyễn Thừa Xuyên lập tức sững sờ, trái tim bỗng chốc đập liên hồi.
“Anh còn tưởng em ngủ !” Anh nhếch môi.
Nhiễm Nguyệt lắc đầu, gì.
Nguyễn Thừa Xuyên Nhiễm Nguyệt như , suýt chút nữa cả đều hòa tan.
Anh khẽ một tiếng, đến bên của , lên giường.
Chưa đợi ôm Nhiễm Nguyệt lòng, Nhiễm Nguyệt xoay một vòng, lăn trong lòng .
“Sao ?” Nguyễn Thừa Xuyên hiếm khi thấy Nhiễm Nguyệt như , so với Nhiễm Nguyệt ngại ngùng, còn khiến cảm thấy yêu thích hơn một chút.
Nhiễm Nguyệt lắc đầu, khẽ hừ hai tiếng, gì, chỉ là một tay vươn qua, ôm lấy eo Nguyễn Thừa Xuyên.
Nguyễn Thừa Xuyên nhướng mày, đưa tay ôm cô lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng cô: “Vẫn còn đang lo lắng cho chuyện trong nhà ?”
Nhiễm Nguyệt lắc đầu, ngẩng đầu : “Không .”
Nguyễn Thừa Xuyên chỉ cảm thấy Nhiễm Nguyệt như , thật sự là quá đáng yêu .
Anh bóp cằm Nhiễm Nguyệt, cúi đầu trao cho Nhiễm Nguyệt một nụ hôn.
“Xin , thật sự là nhịn , em quá đáng yêu!” Khóe miệng Nguyễn Thừa Xuyên mang theo ý .
Nhiễm Nguyệt chút ngại ngùng gật đầu, lập tức nhỏ giọng lên tiếng: “Em khó ngủ!”
“Hửm?”
“Emmmm” Nhiễm Nguyệt mím môi: “Có thể là nãy ăn no.”
“Vậy...” Nguyễn Thừa Xuyên , ghé sát tai cô, học theo giọng điệu nãy của Nhiễm Nguyệt nhỏ giọng : “Có tiêu thực ?”