Hỏi thăm Nhiễm Nguyệt từ trường học sắp tuyển sinh, còn hỏi Nhiễm Nguyệt ôn tập thế nào , nắm chắc , quy tắc thi vân vân, câu hỏi quá nhiều .
Nhiễm Nguyệt trả lời đơn giản một chút, ngược tò mò câu quy tắc thi .
“Thi quy tắc gì ?” Nhiễm Nguyệt tò mò.
Cô tưởng, sẽ xấp xỉ với của công xã, kiểm tra đơn giản một chút trình độ của giáo viên, dựa theo điểm cao nhất để nhận.
Không ngờ, bên còn quy tắc khác?
“Cái cô đều ?” Mã Hiểu Đan che miệng, rõ ràng là kinh ngạc.
Lời , Nhiễm Nguyệt chú ý tới, xung quanh đều về phía cô, cũng là tò mò .
Nhiễm Nguyệt gật gật đầu: “Hai ngày việc về quê một chuyến, là sáng nay mới đến đăng ký.”
Mã Hiểu Đan ngoài kinh ngạc , nhanh ch.óng giải thích một lượt cho Nhiễm Nguyệt: “Lần là để tuyển dụng học sinh khối lớn, còn tuyển một giáo viên tiếng Anh nữa, nhưng và San San tiếng Anh đều , cho nên đều dự định.”
Nhiễm Nguyệt gật đầu, cô tình hình cụ thể, liền kiên nhẫn lắng , một chút tổng hơn là cái gì cũng .
“Kỳ thi chia 3 vòng, vòng thứ nhất là thi , 3 môn đều thi, chủ yếu là phán đoán một chút trình độ văn hóa cơ bản, đó dựa theo xếp hạng thành tích môn , vòng thứ hai là phỏng vấn, cũng chính là hỏi cô tình hình cơ bản, vòng thứ ba là dạy thử, chọn môn sở trường giảng bài cho giám khảo, họ sẽ chấm điểm.”
Nghe Mã Hiểu Đan xong, Nhiễm Nguyệt hiểu.
Xem , trường tiểu học quân khu hổ là khá chuyên nghiệp, ứng tuyển đều khá quy củ.
Mỗi một khâu Mã Hiểu Đan , Nhiễm Nguyệt đều lo lắng.
“Cảm ơn cô nhé, Hiểu Đan.” Nhiễm Nguyệt chân thành, bản là , chừng đối phương còn là đối thủ cạnh tranh đấy, nhưng cô vẫn với .
Mã Hiểu Đan : “Không gì, mặc dù chúng thể là đối thủ, nhưng cô ngay cả quy tắc cũng , đối với cô quá công bằng .”
Nhiễm Nguyệt cũng , trò chuyện hai câu với Mã Hiểu Đan.
Mới Mã Hiểu Đan chuẩn ứng tuyển giáo viên ngữ văn, đó hủy bỏ Cao Khảo, nhiều trường học đóng cửa, nhưng cô và Dương San hai đều là học sinh cấp ba nghiệp.
Vừa nghiệp 1 năm, vẫn luôn tìm việc , trường tiểu học tuyển giáo viên, cố ý đến thử xem.
Tốt nghiệp cấp ba nha!
Nhiễm Nguyệt như điều suy nghĩ, nãy còn Mã Hiểu Đan , Dương San lúc học toán là hạng nhất trong lớp, e là thực lực cũng tồi.
Xem tính cách cũng là khá độc lập chủ kiến, là một kình địch.
Nhiễm Nguyệt nghĩ đến đây, nhịn nghĩ đến tiếng Anh của .
Ít nhất là khi nghiệp đại học, tiếng Anh của cô là , nhưng giao tiếp lưu loát hàng ngày thành vấn đề.
Còn nhớ lúc học tiểu học, bài vè giáo viên từng dạy - “ dùng am, bạn dùng are, is dùng cho cô nó”, còn những đoạn văn thuộc lòng đó - đến là e là go.
Loại ngữ pháp cô cũng ghi nhớ trong lòng, giống như khắc trong gen .
Với trình độ tiếng Anh hiện tại của cô, dạy tiếng Anh tiểu học thành vấn đề, hơn nữa, còn giáo trình mà!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-thap-nien-70-vo-cu-phao-hoi-bi-han-tu-tho-bao-sung-len-may/chuong-361.html.]
Nhiễm Nguyệt nghĩ đến đây, lát nữa thi tiếng Anh cũng phát huy thật mới .
Nếu thể phần thắng.
Vừa nãy Mã Hiểu Đan còn , lượng giáo viên trường tuyển dụng ít, nhưng cũng công khai, thi xong sẽ công khai.
Nhiễm Nguyệt nghĩ, còn khá bí ẩn.
tiền lương hấp dẫn, 25 đồng tiền lương, 10 cân phiếu lương thực, 1 tấm phiếu vải.
Toàn là nhu yếu phẩm.
Trong lòng Nhiễm Nguyệt nghĩ thông suốt , liền còn vướng mắc nữa.
Dù toán ngữ văn tiếng Anh cô đều dạy , lát nữa trọng điểm toán tiếng Anh.
Mã Hiểu Đan xong chuyện trường học, cạnh tranh kỳ thi lớn.
“Hôm đó xếp hàng đến đăng ký đông lắm, chừng cả trăm đấy!” Trong lúc Mã Hiểu Đan chuyện, ít bước .
Nhiễm Nguyệt liếc , vị trí trong phòng học cơ bản kín , ngay cả vị trí bên cạnh cô cũng xuống .
Đối phương chính là khi chào hỏi đơn giản xong, liền chuyện nữa.
Vốn dĩ Mã Hiểu Đan còn định gì đó nữa, thấy đó biểu cảm gì, liền với Nhiễm Nguyệt một tiếng, .
Nhiễm Nguyệt cũng thở phào nhẹ nhõm, Mã Hiểu Đan quá mức “hoạt ngôn”, bản còn lời gì để với cô nữa .
Giống như Mã Hiểu Đan , đến thi quá đông, nhanh, trong phòng học liền đủ nữa.
Dù đăng ký điều kiện, nhiều cảm thấy dạy học là chuyện khó gì, khi mức lương, đều đến thử xem.
Lỡ như mèo mù vớ cá rán, thì một tháng đó là 25 đồng và phiếu lương thực phiếu vải đấy!
Người đông lên, liền khó yên tĩnh.
Phòng học rơi một môi trường ong ong ong, Nhiễm Nguyệt chuyện, nhưng chút phiền não.
Có lẽ là bệnh nghề nghiệp tái phát , chính là ghét trong phòng học ồn ào nhốn nháo.
Lại đồng hồ xem thời gian, bây giờ là giờ nào .
Cô nhớ Nguyễn Thừa Xuyên buổi sáng tập hợp là 7 giờ 30, chắc là 7 giờ 15 đến, bây giờ thể đến 8 giờ.
Người xung quanh đông, thậm chí một đều chỗ , dựa tường .
Trong tiểu thuyết đến cả trăm nhân vật.
Nhiễm Nguyệt cũng ngờ nhiều đến , cũng cuối cùng sẽ tuyển bao nhiêu .
Nga