Ngô tỷ thao tác nhanh nhẹn, nhanh bổ dưa hấu mang , quả dưa hấu nhỏ, đường Nhiễm Nguyệt ôm qua đây tay đều mỏi nhừ, cánh tay đều tê rần.
Xem , cũng chỉ bổ tới một nửa, Dương Hạnh bảo Ngô tỷ cũng xuống ăn.
Nhiễm Nguyệt qua đây, đương nhiên thể là chỉ đến thăm hỏi, mà là việc đến tìm Dương Hạnh. Nhìn trọng lượng của Dương Hạnh trong lòng ở khu gia thuộc, chuyện để Dương Hạnh là hy vọng nhất. Dù , cô đối với mà chỉ là một xa lạ, một bộ phận ngày thường sẽ chào hỏi một tiếng cũng chỉ là gật đầu mà thôi.
Hơn nữa, ban nãy Dương Hạnh cũng , công việc bên khu gia thuộc khan hiếm, như cô ở cũng lối thoát. nhiều chị dâu thực đều may quần áo, nông thôn mà, đa đều tự cung tự cấp.
Cô từng nghĩ, nếu bên xưởng may trực tiếp cùng ba Hoàng Thúy Lan chia quần áo thành mấy bộ phận, mỗi phân xưởng phụ trách một bộ phận, cuối cùng giao cho nhân viên nòng cốt đáng tin cậy trong xưởng may ráp . Như thành một sản phẩm cuối cùng thực cũng trong tay , những công nhân khác bên căn bản sẽ quần áo thiết kế hình thù gì.
Quần áo do xưởng thiết kế sẽ là quần áo của , khác bán thì đến xưởng lấy sỉ, trực tiếp biến tiệm quần áo đó của A Tinh thành cửa hàng chính. Hoặc là, lên huyện thành, lên thành phố xem thử mặt bằng nào phù hợp , nếu phù hợp, chừng thể mua .
một lúc bỏ nhiều vốn liếng như Nhiễm Nguyệt lấy , cô tính toán kỹ , cho dù dốc hết bộ tiền cũng chỉ 3000 đồng. 3000 đồng, đừng là giải quyết xong bộ chuyện, ngay cả mở một xưởng may cũng mở nổi. cô cũng định một lúc xong chuyện, mà là qua đây thăm dò .
Ngô tỷ xuống, cũng cùng trò chuyện. Mới trò chuyện một lúc, thấy bên ngoài truyền đến một tiếng gọi.
“Mẹ, con về !” Người còn tới, nhưng giọng lanh lảnh truyền .
“Ây dô, con gái về , Nguyệt Nguyệt, khéo hai đứa thể quen một chút, hai đứa xấp xỉ tuổi , nhất định sẽ hợp !” Dương Hạnh ha hả lên tiếng.
Nhiễm Nguyệt gật đầu: “Vâng ạ!”
Nhiễm Nguyệt từng Nguyễn Thừa Xuyên kể về chuyện của Từ Hoài Nghĩa, lão thủ trưởng còn một em trai là Từ Hoài Trung, hai đều là những cống hiến vì đất nước.
Từ Liễu bước cửa, mặt vẫn mang theo nụ , phản ứng đầu tiên là bếp định uống nước, thấy dưa hấu.
“Mẹ, còn mua cả dưa hấu nữa !” Từ Liễu vui vẻ cắt một miếng dưa hấu, “Hôm nay nóng quá mất, hợp nhất là ăn dưa hấu!”
Dương Hạnh những lời cô , nhịn : “Con bé , và ba nó chiều hư , chẳng quy củ gì cả!”
Nhiễm Nguyệt để bụng, ở nhà gì cũng bình thường, dáng vẻ của Dương Hạnh, chắc hẳn là yêu thương con gái .
Từ Liễu gặm dưa hấu, phòng khách một cái, lập tức sững sờ: “Sao cô ở nhà ! Ai cho cô đến nhà !”
Nga
Nhiễm Nguyệt đầu , liền thấy một cô gái đang hầm hầm tức giận , rõ ràng là đang tức giận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-thap-nien-70-vo-cu-phao-hoi-bi-han-tu-tho-bao-sung-len-may/chuong-392.html.]
“Liễu Liễu, con cái gì ? Đây là khách của , một chút phép lịch sự cũng ?” Dương Hạnh nhíu c.h.ặ.t mày, rõ ràng là ngờ Từ Liễu về như .
Nhiễm Nguyệt cũng tại Từ Liễu đối xử với như .
“...” Nhiễm Nguyệt định mở miệng.
“Cô cái gì mà cô, ai bảo cô đến nhà , cút ngoài!” Từ Liễu thẳng tới, một tay rảnh rỗi chỉ thẳng Nhiễm Nguyệt, rõ ràng là tức giận nhẹ.
“Liễu Liễu! Con cái gì ? Xin Nguyệt Nguyệt !” Dương Hạnh bật dậy, hướng về phía Nhiễm Nguyệt lên tiếng: “Nguyệt Nguyệt, ngại quá, bình thường Liễu Liễu như !”
Nhiễm Nguyệt thấy Dương Hạnh dậy , cô cũng lập tức dậy.
“Nguyệt Nguyệt?” Từ Liễu lạnh một tiếng: “Cô cũng lợi hại thật đấy! Câu dẫn thích, bây giờ đến nhà lấy lòng ba đúng ?”
“Từ Liễu!” Dương Hạnh vẻ mặt thể tin nổi, một chút cũng ngờ con gái những lời như .
Nhiễm Nguyệt Dương Hạnh một cái, sang Từ Liễu, hôm nay thích hợp tiếp tục ở nữa.
“Thím Hạnh, hôm khác cháu đến thăm thím, cháu xin phép về !” Nhiễm Nguyệt xong, gật đầu với Dương Hạnh và Ngô tỷ, ngoài.
Từ Liễu vẫn đang trong cơn tức giận, tức đến mức dưa hấu cũng ăn nữa. Dương Hạnh vẻ mặt đầy áy náy, vốn dĩ còn trò chuyện nhiều hơn với Nhiễm Nguyệt, nghĩ rằng khéo Từ Liễu về , hai xấp xỉ tuổi , chừng thể trở thành bạn bè cũng nên.
Kết quả Từ Liễu về cho khung cảnh trở nên vô cùng khó coi.
“Liễu Liễu, con đừng giận nữa, con và Nguyệt...” Đối mặt với ánh mắt tức giận của Từ Liễu, Ngô tỷ lập tức đổi giọng: “Nhiễm Nguyệt hiểu lầm gì , đến thăm hỏi, còn đặc biệt mua một quả dưa hấu đến nữa đấy!”
Trong lúc chuyện, còn chỉ chỉ miếng dưa hấu trong tay Từ Liễu. Từ Liễu trừng mắt tròn xoe, dám tin miếng dưa hấu trong tay, ban nãy cô còn ăn 2 miếng.
“A!” Từ Liễu hét lên một tiếng ch.ói tai, trực tiếp ném mạnh miếng dưa hấu trong tay ngoài.
Mùa dưa hấu chín đỏ, nước cũng nhiều. Một miếng dưa hấu lớn cắt chẳng qua chỉ cô c.ắ.n 2 miếng, tương đương với việc sát thương gì. Cứ như , trực tiếp ném ngoài.