Xuyên Thư Thập Niên 70: Vợ Cũ Pháo Hôi Bị Hán Tử Thô Bạo Sủng Lên Mây - Chương 420

Cập nhật lúc: 2026-05-04 20:54:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Được, , đang định tìm cô, tài liệu mang đến , đưa cô trang đầu tiên !” Ngô Cảnh Minh trực tiếp mở ngăn kéo, đưa cho Nhiễm Nguyệt.

Nhiễm Nguyệt nhận lấy xem qua một chút, nắm chắc trong lòng, cất tài liệu .

Lại chuyện xin nghỉ.

“Được thôi, cô định xin nghỉ bao lâu?” Ngô Cảnh Minh hỏi.

“Em xin nghỉ tuần !”

Nhiễm Nguyệt giải thích đơn giản tình hình của , Nguyễn Thừa Xuyên nghiêm trọng đến mức nào, chỉ thương, thời gian bận rộn chăm sóc : “Thầy yên tâm, nhiệm vụ của tuần em sắp xếp xong, nhờ cô Dương và cô Mã ạ!”

Thời gian Nhiễm Nguyệt xin nghỉ, học sinh mỗi ngày đều học tiếng Anh, một ngày giao cho cô Dương, một ngày ôn tập tiếng Anh, một ngày giao cho cô Mã, một ngày học.

Ngày cuối cùng, tức là thứ 6, sẽ cho học sinh tự do hoạt động.

Đương nhiên, Nhiễm Nguyệt cũng là “ !

với học sinh, đợi khi , thứ 2 sẽ kiểm tra.

“Được!” Ngô Cảnh Minh gật đầu, “Vậy lúc về đừng quên mang tài liệu về, dịch xong đấy!”

Nhiễm Nguyệt gật đầu.

Sau khi nhận giấy phép nghỉ, Nhiễm Nguyệt văn phòng, một nữa xác nhận lịch dạy của với Dương San.

Nghiêm Á gần như dỏng tai lên , nhưng vẫn rõ lắm.

“Cô Nhiễm, tuần cô xin nghỉ ?” Nghiêm Á tỏ vẻ tò mò.

Nhiễm Nguyệt gật đầu, gì.

Nghiêm Á ngờ Nhiễm Nguyệt thái độ , cô nén sự ghét bỏ trong lòng, tiếp tục mở miệng: “Cô gặp chuyện gì ?”

Nghiêm Á , với công việc của một giáo viên tiếng Anh như Nhiễm Nguyệt, thể nuôi sống gia đình lắm , nhưng nếu sắm thêm một vài món đồ khác, chắc chắn là .

, Nhiễm Nguyệt hoặc là đang cố tỏ giàu , hoặc là, tiền trong tay Nhiễm Nguyệt đến từ con đường chính đáng!

Nghĩ đến đây, ánh mắt Nghiêm Á lập tức sáng lên.

Nhiễm Nguyệt và Nghiêm Á thể quen thuộc, nếu cuối cùng chuyện là khi nào?

, chính là họp đầu tiên, lúc Nghiêm Á ý kiến về lương của mấy giáo viên mặt.

Sau đó, Nhiễm Nguyệt Nghiêm Á chút ý kiến với , nên vẫn luôn chuyện với cô .

Cho dù lúc, Nhiễm Nguyệt chuyện với giáo viên khác, Nghiêm Á sẽ chen 1-2 câu, nhưng Nhiễm Nguyệt từng đáp một nào.

Tóm , đối với loại như Nghiêm Á, Nhiễm Nguyệt tránh xa, loại , cho dù gặp , cũng sẽ cảm thấy ghê tởm.

Cảm giác , hình dung thế nào đây!

Giống như một đôi ủng dài giẫm phân ch.ó, tuy sẽ dính chân , nhưng vẫn sẽ khiến cảm thấy ghê tởm.

, Nhiễm Nguyệt thích.

“Không .” Nhiễm Nguyệt lạnh lùng mở miệng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-thap-nien-70-vo-cu-phao-hoi-bi-han-tu-tho-bao-sung-len-may/chuong-420.html.]

Nghiêm Á một tiếng: “Cô Nhiễm, đều là đồng nghiệp, nếu khó khăn gì, cứ , còn thể giúp cô!”

Nhiễm Nguyệt lưng về phía Nghiêm Á, định về bàn việc của , thì thấy Nghiêm Á như .

Cô cong môi, lạnh một tiếng, lúc mới , về phía Nghiêm Á: “Cô Nghiêm, thật ?”

“Đương nhiên ! Mọi đều là đồng nghiệp mà, đây là duyên phận tu bao nhiêu năm mới , nếu chỗ nào cần giúp đỡ, nhất định nhé!”

Nghiêm Á chỉ chờ câu tiếp theo của Nhiễm Nguyệt, Nhiễm Nguyệt mất mặt, , nhất định Nhiễm Nguyệt mất mặt mới !

Nhiễm Nguyệt trực tiếp đến gần, đưa tay về phía Nghiêm Á: “Vừa , gần đây nhà chút khó khăn, cần tiền, lương một tháng của cô Nghiêm cũng thấp, là cho mượn , nhiều nhất là tháng nữa sẽ trả!”

“Cái gì?” Nghiêm Á cảm thấy khó tin, Nhiễm Nguyệt là cố ý ?

“Cô Nghiêm ?” Nhiễm Nguyệt lạnh, “Vừa đều là đồng nghiệp, giúp đỡ lẫn ?”

Nghiêm Á Nhiễm Nguyệt, nhất thời chút phản ứng kịp: “Không , , ý đó…”

Trong một phút , Nghiêm Á thật sự , Nhiễm Nguyệt sẽ mở miệng điều , mượn tiền?

Thời buổi , ai cho khác mượn tiền chứ?

Trừ khi là kẻ ngốc!

Họ hàng còn chắc cho mượn tiền, huống chi, Nhiễm Nguyệt , cũng chỉ mới quen hơn một tháng, hơn nữa, Nhiễm Nguyệt còn đáng ghét như !

Đừng là cô tiền, cho dù cô tiền, nhiều tiền nữa, cũng sẽ cho Nhiễm Nguyệt mượn một xu, ?

“Ừm? Cô Nghiêm ?” Nhiễm Nguyệt tiếp tục hỏi.

Nghiêm Á ho nhẹ một tiếng, chút tỉnh táo : “Cô Nhiễm, … cái đó… , cô thật sự thiếu tiền ?”

Nhiễm Nguyệt thành khẩn gật đầu: “ , cô Dương và cô Mã đều cho mượn , vốn dĩ còn chút ngại ngùng, nhưng cô nhắc đến, liền , cô cũng là một nhiệt tình!”

Nghiêm Á: Nhiệt tình cái gì, nhiệt tình cái con khỉ, bà đây cô mất mặt!

Nhiễm Nguyệt tiếp tục chằm chằm Nghiêm Á.

“Cái đó…” Nghiêm Á gãi đầu, “Hôm nay mang tiền ngoài, nhé!”

Nhiễm Nguyệt nhướng mày, “Được, nhé!”

Nói xong, còn với cô một cái.

Nghiêm Á lập tức hiểu , Nhiễm Nguyệt căn bản định mượn tiền cô , mà là cố ý!

Nhiễm Nguyệt về chỗ , thu dọn đồ đạc, lát nữa tan học, thể trực tiếp cầm đồ tan .

Nghiêm Á tiếng chuông vang lên, chỉ thể cầm sách giáo khoa ngoài.

Nga

Hoàn ngờ, mối thù của còn giải quyết, bây giờ thêm mối thù mới!

Nhiễm Nguyệt , thật sự quá đáng ghét!

Nhiễm Nguyệt cũng theo sát phía , lên lầu lớp học.

 

 

Loading...