Xuyên Thư Thập Niên 70: Vợ Cũ Pháo Hôi Bị Hán Tử Thô Bạo Sủng Lên Mây - Chương 426

Cập nhật lúc: 2026-05-04 20:54:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

quần thì .

Bởi vì bất tiện, lên một chân dùng sức cũng tiện lắm.

Nhiễm Nguyệt nửa rắn chắc mạnh mẽ vì quanh năm huấn luyện của Nguyễn Thừa Xuyên, tuy viện 1 tuần, nhưng cơ bắp vẫn còn đó, cơ bụng, cơ n.g.ự.c, cơ bắp tay... cùng với cảm giác sức mạnh thể thấy khi dọc xuống .

Thật khó khiến thể kiềm chế a!

Nhiễm Nguyệt thầm nghĩ: Lấy cái để thử thách cán bộ !

Quả thật là thử thách , thật sự là khiến khó dời mắt a!

Nguyễn Thừa Xuyên tự nhiên là bỏ lỡ ánh mắt của Nhiễm Nguyệt rơi , thật uổng công lúc huấn luyện binh lính cấp , bản cũng sẽ theo đội ngũ, bao giờ vẻ đặc thù.

Cho nên vóc dáng của , thể là mười năm như một, vẫn luôn như .

May mà, may mà Nhiễm Nguyệt quả thật cũng ăn bộ .

Cũng chỉ là cởi một chiếc áo mà thôi, Nguyệt Nguyệt của là bộ dạng .

Chậc!!

“Nguyệt Nguyệt!” Nguyễn Thừa Xuyên nhỏ giọng nhắc nhở, Nhiễm Nguyệt lúc mới hồn, chút xíu mất mặt!

“Quần.” Nguyễn Thừa Xuyên một câu.

Nga

“Ồ ồ!” Nhiễm Nguyệt phản ứng , ngay lập tức qua cởi cúc quần cho .

“Đừng vội!” Nguyễn Thừa Xuyên nhịn khẽ một tiếng, Nhiễm Nguyệt như , thoạt , thật sự vẻ vội vã.

“Em vội chỗ nào?” Nhiễm Nguyệt bực bội, trừng mắt một cái.

Nguyễn Thừa Xuyên lúc là thật sự nhịn , lúc chuyện đều mang theo chút ý trong đó: “Được , ý đó, em đỡ lên .”

Vừa Nhiễm Nguyệt đỡ Nguyễn Thừa Xuyên , nạng của , vẫn còn để ở phòng khách bên ngoài.

“Ồ!” Nhiễm Nguyệt cũng thêm gì nữa, mà theo yêu cầu của Nguyễn Thừa Xuyên, đỡ lên.

Một chân Nguyễn Thừa Xuyên tiện , đành vươn một tay chống lên tường, đảm bảo bản sẽ ngã xuống đất.

Phòng tắm tuy sử dụng, nhưng mặt đất vẫn chút vết nước.

Đây cũng là lý do Nhiễm Nguyệt mang nạng , nạng chống mặt đất ẩm ướt, cũng tính là an .

Nhiễm Nguyệt Nguyễn Thừa Xuyên vững, hiểu đàn ông gì, liền thấy bằng một chân, chân lơ lửng , dám dùng sức, một tay chống lên tường mượn lực, nhưng tay thì...

Thì đặt quần, đang dùng một tay cởi cúc quần.

Cúc quần quân phục 3 cái, động tác của Nguyễn Thừa Xuyên chậm, nhưng động tác một tay cởi cúc quần gì đó, quả thực là chút phạm quy .

Nhiễm Nguyệt thừa nhận, bản chút lòng rối bời !

thấy cảnh tượng , thật sự khó để não bộ con duy trì sự trong sáng a!

Trời đất ơi!

“Xong , Nguyệt Nguyệt, tiếp theo, dựa em !” Nguyễn Thừa Xuyên dường như tiêu hao nhiều sức lực, cảm giác ‘sức cùng lực kiệt’.

Nhiễm Nguyệt đột nhiên nhớ tới, lúc xuất viện, Tống Y Y dặn dặn , nhất định để chân của Nguyễn Thừa Xuyên chịu lực, để nghỉ ngơi nhiều hơn, như mới thể hồi phục hơn.

Nghĩ đến đây, Nhiễm Nguyệt do dự, trực tiếp kéo cạp quần Nguyễn Thừa Xuyên tuột xuống, bắt đầu từ cái chân bó bột thạch cao từ từ xuống...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-thap-nien-70-vo-cu-phao-hoi-bi-han-tu-tho-bao-sung-len-may/chuong-426.html.]

Sau đó, kẹt .

Nhiễm Nguyệt chú ý tới ống quần của chân vẫn còn ở bên , vội vội vàng vàng kéo.

Tới lui vài , đỡ Nguyễn Thừa Xuyên xuống, như mới cởi quần của đàn ông .

Đương nhiên, chuyện vẫn xong.

Trên đàn ông vẫn còn một chiếc quần nữa mà!

Mặt Nhiễm Nguyệt thoắt cái càng đỏ hơn.

Cô thề a, cô là nha đầu ngốc nghếch gì !

Nguyễn Thừa Xuyên như , khác gì những nam mẫu từng xem đây ?

Khác biệt chính là trai hơn?

Thật sự là vóc dáng quá .

Một chân tuy là bắp chân bó đầy thạch cao, nhưng đùi cũng thể cơ bắp a, loại cảm giác sức mạnh đó, phun trào ngoài...

Nhiễm Nguyệt chỉ cảm thấy hai má nóng ran.

Cố tình, Nguyễn Thừa Xuyên cứ chằm chằm cô.

“Nguyệt Nguyệt, chẳng lẽ mặc quần lót tắm ?”

“Đương nhiên là !” Nhiễm Nguyệt buột miệng thốt .

Cô luôn cảm thấy Nguyễn Thừa Xuyên là cố ý.

Thế là, sự nóng nực khô hanh trải qua, đến một nữa.

Lần , mặt Nhiễm Nguyệt đỏ như đ.í.t khỉ .

Thật sự là quá quá quá khiếp sợ !

Tóm , chính là khiếp sợ.

Cuối cùng, tuy là Nhiễm Nguyệt tắm cho Nguyễn Thừa Xuyên, nhưng phần lớn thời gian, đều là tự thành.

Mà Nguyễn Thừa Xuyên quả thật cũng , chỉ xối rửa đơn giản mà thôi.

Anh thì vui vẻ , Nhiễm Nguyệt t.h.ả.m .

Trong phòng tắm nhỏ hẹp, đàn ông ôm hôn hết đến khác.

Cố tình cô còn chú ý, thể để đàn ông thương, dám phản kháng quá mạnh, chỉ thể đẩy một cái, phỏng chừng lực đạo như , trong mắt Nguyễn Thừa Xuyên, khác gì lạt mềm buộc c.h.ặ.t !

cuối cùng là hôn đủ , miệng đều hôn đến đỏ bừng, từ trong gương, phụ nữ ánh mắt kiều diễm, đôi mắt to như một dòng suối trong vắt, lộ rõ vẻ vô tội, đôi môi đỏ mọng hái, đỏ như quả đào treo cây trải qua sự gột rửa của nước mưa .

Nhìn xem, quả thật là khiến cảm thấy ngon miệng.

Quả thật là ngon miệng, Nguyễn Thừa Xuyên chống nạng ở cửa phòng tắm chăm chú Nhiễm Nguyệt.

“Nguyễn Thừa Xuyên!” Nhiễm Nguyệt thấy bóng dáng từ trong gương, trừng mắt đàn ông một cái: “Anh là đồ l.ừ.a đ.ả.o!”

“Anh .” Nguyễn Thừa Xuyên thừa nhận, lừa chỗ nào chứ?

 

 

Loading...