Dương Hạnh tự nhiên là bỏ sót những lời xung quanh , một khuôn mặt già nua đỏ bừng vì hổ, sớm sẽ như hôm nay nên đồng ý dẫn Từ Liễu khỏi cửa. Nha đầu thật sự là càng lớn càng thụt lùi.
“Thím Dương, , đây cũng là chuyện gì lớn.” Nhiễm Nguyệt xua tay, loại chuyện đóng cửa cũng , ngoài mặt cũng . Dù cô cây ngay sợ c.h.ế.t , chuyện cho dù là ầm ĩ đến mặt ai cũng thể là bới móc sai của cô . Còn về như Từ Liễu, thật sự là thiếu dạy dỗ!
“Nhiễm Nguyệt, cần mày , như mày giỏi lắm đúng ?” Từ Liễu dáng vẻ tự nhiên của Nhiễm Nguyệt, vô cùng tức giận.
Nhiễm Nguyệt bất ngờ với thái độ của Từ Liễu, với tố chất tâm lý của cô thật khiến nghi ngờ cô do Dương Hạnh sinh . Dương Hạnh Từ Liễu vẫn còn đang điên cuồng gào thét với Nhiễm Nguyệt, thật sự là chút nhẫn nhịn nổi nữa .
Trực tiếp giơ tay liền cho Từ Liễu một cái tát: “Mẹ thấy con là sống những ngày tháng tự do đủ , tỉnh táo lắm đúng ?”
Từ Liễu vẫn còn đang c.h.ử.i bới Nhiễm Nguyệt, ngờ ruột của sẽ vì một ngoài mà tát .
“Mẹ! Mẹ dám đ.á.n.h con!” Từ Liễu ôm mặt, thể tin nổi Dương Hạnh: “A a!” Từ Liễu trực tiếp hét lớn một tiếng.
“Mẹ vì con tiện nhân mà đ.á.n.h con? Rốt cuộc con là con ruột nó là con ruột?” Từ Liễu bây giờ rõ ràng là chọc tức đến phát điên , ăn lung tung .
Dương Hạnh Từ Liễu, khóe miệng cô mang theo nụ trào phúng, trong miệng những lời c.h.ử.i rủa khó , trong nhất thời chỉ cảm thấy đứa con gái khiến bà vô cùng xa lạ.
“Con còn con gái của gì nữa, dứt khoát cho Nhiễm Nguyệt luôn ...” Lời còn dứt, cái tát thứ 2 của Dương Hạnh cũng rơi xuống .
Nhiễm Nguyệt thật sự là hiểu nổi Từ Liễu, y tá ở bệnh viện quân khu, ba đều là đạo lý, cô lớn lên thành thế ? Nếu khuôn mặt 5 phần giống Dương Hạnh của Từ Liễu, thật sự khó khiến nghi ngờ Từ Liễu là con ruột của vợ chồng Dương Hạnh!
Từ Liễu còn đang liền ăn cái tát thứ 2, xung quanh còn vây xem mất một nửa . Vì cảm thấy náo nhiệt đầu đuôi, mặt trời to, giai đoạn hổ thu vẫn khiến cảm thấy nóng.
Từ Liễu trực tiếp tức giận xông ngoài. Lúc ngang qua Nhiễm Nguyệt còn lườm Nhiễm Nguyệt một cái.
Nhiễm Nguyệt trực tiếp vươn tay liền tóm c.h.ặ.t lấy Từ Liễu. Sức lực của cô vốn dĩ nhỏ, là nông thôn, thời gian khống chế một Vu Tam Muội đều thành vấn đề, huống hồ là Từ Liễu yếu ớt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-thap-nien-70-vo-cu-phao-hoi-bi-han-tu-tho-bao-sung-len-may/chuong-444.html.]
Từ Liễu vẫn còn đang chạy về phía phát hiện bản hình như thứ gì đó kéo . Quay đầu phát hiện một tay của Nhiễm Nguyệt nắm c.h.ặ.t, căn bản thể nhúc nhích .
“Nhiễm Nguyệt!” Từ Liễu cố gắng vùng vẫy thoát , nhưng rõ ràng một chút phản ứng cũng : “Nhiễm Nguyệt, con tiện nhân , mày buông tao !”
Nga
Nói xong còn vươn tay qua trực tiếp đ.á.n.h Nhiễm Nguyệt, Nhiễm Nguyệt phản ứng nhanh hơn một chút, trực tiếp liền tóm lấy tay của cô . So với sức lực của Vu Tam Muội, sức lực của Từ Liễu thật sự quá mức trẻ con .
Nhiễm Nguyệt mỗi bên một tay, trực tiếp dùng sức liền bẻ quặt Từ Liễu lưng , giống như bắt một tên tội phạm , đem 2 tay Từ Liễu khóa c.h.ặ.t ở lưng.
Tống Y Y đều kịp phản ứng thấy Nhiễm Nguyệt khống chế Từ Liễu . Nếu vì bây giờ thời điểm thích hợp, bản thật sự giơ ngón tay cái khen ngợi Nhiễm Nguyệt một cái, thật sự là quá lợi hại !
“Y Y, giúp tớ một tay!” Nhiễm Nguyệt gọi một tiếng.
Tống Y Y vội vàng qua đó, Nhiễm Nguyệt bảo cô lấy cái túi màu trắng đó . Cô cũng ngờ chiếc túi mới lấy hôm nay công dụng như . Dây buộc của túi xách dùng để trói 2 tay Từ Liễu , chỉ cần nhẹ nhàng móc dây buộc lưng Từ Liễu, Từ Liễu căn bản chạy thoát .
Dương Hạnh vẫn còn chìm đắm trong chuyện nãy, nên phản ứng gì, thật sự là nha đầu Từ Liễu từng như bao giờ, bà quá mức chấn động . Không nha đầu vẫn luôn như , là đây là do bản quá mức bỏ bê cô cho nên dẫn đến cô bây giờ lớn lên thành thế ?
Trong lòng Dương Hạnh trong nháy mắt nghĩ đến quá nhiều chuyện, ngũ vị tạp trần.
Nhiễm Nguyệt Dương Hạnh đang nghĩ gì, nhưng chính là chuyện xảy nãy, Nhiễm Nguyệt nghĩ cần chuyện với Dương Hạnh một chút. Từ Liễu mặc dù quá khích, nhưng nếu thật sự bàn luận, đối với cô mà tính là tổn thương thực chất gì. Chuyện nhỏ như cho dù là ầm ĩ đến đồn cảnh sát, bên đó cũng sẽ cảm thấy là chuyện xô xát nhỏ nhặt.
Thứ nhất, Nhiễm Nguyệt cảm thấy vẫn cần dựa vợ chồng Dương Hạnh, chuyện của Từ Liễu nếu giải quyết thỏa, chuyện coi như bàn bạc vô ích . Loại chuyện sẽ giống như một vết thương, cho dù là vết thương lành, cũng sẽ để sẹo. Không cần khác nhắc nhở, bản cũng sẽ thấy.
Thứ hai, như Từ Liễu thiếu quản giáo, đó cũng là chuyện của nhà họ Từ, liên quan gì đến cô. Nguyễn Thừa Xuyên rõ ràng nhớ nhân vật Từ Liễu , đối với chuyện của cô cũng hứng thú, trắng chính là Từ Liễu đơn phương tình nguyện.