“Đều Nói Quân Dân Như Cá Với Nước, Bà Ta Đây Là Đang Phá Hoại Sự Đoàn Kết Của Chúng Ta, Làm Tổn Thương Quân Thuộc, Phá Hoại Quân Hôn!” Nhiễm Nguyệt Nói Xong, Gọi Nguyễn Thừa Nghĩa.
Trong nháy mắt, đám đông vẫn đang xì xào bàn tán lập tức im bặt. Hai chữ ‘gián điệp’ thốt , lập tức khiến tất cả đều nín thở.
Mọi mặc dù ít sách chữ, nhưng cũng hai chữ nghĩa là gì, càng hiểu rõ mức độ nghiêm trọng của nó.
“Nha đầu Nguyệt, bà … bà thật sự là gián điệp?” Có quá tin tưởng, vẫn mang chút nghi hoặc hỏi .
Nhiễm Nguyệt cũng quản Dương Xuân Hoa thật sự là gián điệp , chỉ cần chụp cho bà cái mũ , để bà chịu chút giáo huấn mới .
Cô thể lúc nào cũng ở nhà. Tính cách của Lý Tú Vân và Chu Hiểu Quyên khi đối mặt với Dương Xuân Hoa chỉ thể chịu thiệt, nhất định khiến Dương Xuân Hoa bao giờ dám đối đầu với nhà bọn họ nữa.
Dương Xuân Hoa cũng ngơ ngác, dọa cho sợ hãi.
Bà quên cả , quên cả chuyện.
Cả đời bà chỉ thích chiếm chút lợi lộc nhỏ, thích buôn chuyện phiếm của khác. Nếu đến chuyện gì tày đình, bà thật sự từng dám !
Nhiễm Nguyệt sẽ cho Dương Xuân Hoa cơ hội phản bác, trực tiếp bảo Nguyễn Thừa Nghĩa kéo Dương Xuân Hoa thẳng tới nhà trưởng thôn.
May mà đang lúc rét đậm, cơ bản đều ở trong nhà tránh rét. Trưởng thôn còn đang khoanh chân giường sưởi ấm, chợt thấy bên ngoài truyền đến tiếng ồn ào. Còn tưởng là chuyện gì, ông xuyên qua một góc cửa sổ , thấy một đám đông đang về hướng nhà .
Trưởng thôn vội vàng khoác áo bông ngoài, liền thấy phía Nhiễm Nguyệt một đàn ông theo, còn dẫn theo Dương Xuân Hoa đang trói gô.
Nga
Người đàn ông ông quen , nhưng Dương Xuân Hoa và Nhiễm Nguyệt thì ông đều , hơn nữa hai còn là một nhà.
“Đây là đang gì ?” Trưởng thôn đại khái thể đoán nguyên nhân, dù phẩm tính của Dương Xuân Hoa ở trong thôn cũng nổi tiếng là tồi tệ.
Nhiễm Nguyệt bảo Nguyễn Thừa Nghĩa ném ở góc tường rào: “Trưởng thôn, đây là bác gái cháu ngài cũng . Hôm nay chỉ đến nhà cháu ăn trộm đồ, còn vu khống cháu vụng trộm, chồng cháu là gian phu của cháu.”
Nguyễn Thừa Nghĩa bên cạnh, dáng cao hơn 1m8, lời của Nhiễm Nguyệt mà mặt đỏ bừng như đ.í.t khỉ. Anh cũng ngờ, lời nãy Nhiễm Nguyệt ở nhà thì thôi , bây giờ đến mặt trưởng thôn cũng nhắc , thật sự là chút ngại ngùng.
“Hả?” Trưởng thôn xung quanh là xem náo nhiệt, chỉ Dương Xuân Hoa: “Chỉ vì chuyện mà đáng để cháu trói , còn đưa tới cho ?”
Nhiễm Nguyệt cũng hiểu rõ, chuyện trộm cắp vặt vãnh ở nông thôn chẳng qua chỉ là cãi lén lút giải quyết, cùng lắm lớn chuyện một chút thì bắt đền tiền là xong.
“Trưởng thôn, đây cũng là chuyện nhỏ. Hỷ sự của cháu ngài cũng từng tới uống một ly rượu, cháu là quân thuộc chắc hẳn ngài cũng chứ?”
Nhiễm Nguyệt về phía trưởng thôn, nghiêm mặt : “Việc vu khống quân thuộc , chính là tù đấy!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-thap-nien-70-vo-cu-phao-hoi-bi-han-tu-tho-bao-sung-len-may/chuong-49.html.]
Trưởng thôn sợ tới mức run rẩy: “Nhiễm Nguyệt, cháu gì hả?”
Sao tự nhiên dính đến chuyện tù ?
Nhiễm Nguyệt cũng nhảm, nhanh liền kể bộ sự việc xảy một . Ăn trộm đồ chỉ là thứ yếu, quan trọng là kể đoạn Dương Xuân Hoa nh.ụ.c m.ạ cô.
“Đây là chồng cháu. Chồng cháu bây giờ vẫn đang ở bộ đội, cháu cô thế cô ở nhà, chồng cháu xót cháu nên bảo cháu về nhà đẻ ở 2 ngày. Lúc mới bước cửa, liền gặp chuyện như .”
Nhiễm Nguyệt xong, khẽ hít mũi một cái: “Mọi đều thấy, nhà chúng cháu luôn luôn giữ quy củ, cháu cũng là ngài lớn lên! Cháu là loại đó ? Nếu cháu từng qua mấy ngày sách, bác gái lời chẳng là ép cháu c.h.ế.t ?”
Trưởng thôn về phía Dương Xuân Hoa. Dương Xuân Hoa cũng phản bác, miệng cứ liên tục lẩm bẩm " sai ", còn gì là hiểu nữa?
Dương Xuân Hoa , ngày thường quả thực là chừng mực, cái gì cũng dám ngoài!
“Nếu bà cố ý cháu đều tin. Nếu trưởng thôn ngài chủ cho cháu, cháu chỉ đành công xã tìm bí thư!”
Nhiễm Nguyệt biểu hiện dáng vẻ chịu uất ức tày trời: “Bà như , phá hoại sự an bình trong thôn, phá hoại quan hệ quân dân, còn phá hoại quân hôn. Cháu cảm thấy bà chính là gián điệp!”
“Ôi! Nguyệt Nguyệt, lời cũng thể lung tung !” Trưởng thôn sợ hãi kêu lên, vội vàng ngăn cản Nhiễm Nguyệt, “Chuyện a, chủ cho cháu!”
“Ta nhất định chủ cho cháu!” Trưởng thôn lặp .
Bên , hai cha con nhà họ Nhiễm từ núi trở về, tay còn xách theo con gà rừng hôm nay bắt , định bụng mang về nuôi 2 ngày, đợi Nhiễm Nguyệt về nhà đẻ thì hầm ăn.
Người còn về đến nhà, báo tin. Hai vội vàng chạy về, Lý Tú Vân sơ qua sự tình, mới tức tốc chạy tới nhà trưởng thôn.
Nhiễm lão đại cũng dẫn theo nhà qua đây . Nhìn thấy Dương Xuân Hoa bệt mặt đất, trói gô, ông nhíu c.h.ặ.t mày.
Trên đường tới đây, con dâu và con gái kể chuyện một , đúng sai trong lòng ông rõ.
“Nguyệt Nguyệt, về ?” Nhiễm lão đại lộ nụ hiền hòa, một bộ dạng gì, diễn trọn vai một trưởng bối quan tâm vãn bối.
Nhiễm Nguyệt lên tiếng, cứ đợi câu tiếp theo của Nhiễm lão đại.
Không đợi câu trả lời của Nhiễm Nguyệt, Nhiễm lão đại cũng lúng túng, ha hả sang chào hỏi trưởng thôn một tiếng.