Xuyên Thư: Tra Phu Tiên Đế Trọng Sinh Rồi! - Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-03-02 14:34:44
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3LLkjz6bZl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chim oanh hót líu lo, én bay lượn lờ, từng dòng nước chảy róc rách ửng sắc hồng của mùa xuân.

Tiết trời xuân rạo rực sức sống, khiến lòng cũng phơi phới hẳn lên.

Sáng sớm, Tạ Vân Thạch Lựu kéo dậy. Nàng váy hoa triều phục xinh mềm mại, cùng Quý Cảnh Lẫm thong thả bước lên xe ngựa mui che, ngoài thưởng xuân.

Hoàng đế và hoàng hậu xuất cung, mười dặm quanh đường đều binh lính canh giữ nghiêm ngặt. bá tánh quanh đó hề sợ hãi, ngược còn tụ tập đông. Ai cũng cầm hoa tươi trong tay, vui vẻ ném lên chiếc xe ngựa chạy xe chính, như để chúc phúc cho đế hậu.

Chiếc xe phía chuẩn riêng, để tránh vô tình cố ý ném hoa trúng hoàng đế, gây sơ suất đáng . Nếu kẻ nào đó cố ý loạn, hậu quả sẽ khó lường.

Bên trong chiếc xe mà họ đang thoạt thì vẻ đơn giản bình thường, bề ngoài chỉ phủ màn vải mỏng, che bộ tầm . thực tế bên trong tinh xảo. Đệm mềm trải kín, hương gỗ thơm nhè nhẹ, khắp nơi đều là chi tiết chăm chút cẩn thận.

xa hoa lộng lẫy, nhưng ấm áp mà kín đáo, đúng phong cách của Quý Cảnh Lẫm, tinh tế mà khoe mẽ.

Ngày hôm nay là “Phổ Thiên Cùng Nhạc*”, một lễ hội lớn mà đế hậu sẽ xe ngựa vòng quanh hoàng thành, đó xuống xe, hòa cùng dân chúng vui đùa ca múa.

*Phổ Thiên Cùng Nhạc (普天同乐) là một thành ngữ Hán cổ, nghĩa đen là “khắp thiên hạ cùng vui” hoặc “ trong thiên hạ cùng chung niềm hân hoan, âm nhạc”.

Dĩ nhiên, hai sẽ tách để tham gia các hoạt động riêng biệt.

Quý Cảnh Lẫm cần gặp mặt các tân tú nam, những dân lao động xuất sắc tuyển chọn từ khắp nơi trong lĩnh vực nông nghiệp. Đây là phần quan trọng nhất. Kế tiếp là tuyển chọn nhân tài nổi bật trong các ngành nghề khác.

Tạ Vân cũng trách nhiệm tương tự, nhưng bên phía nữ giới.

Hai cùng trong xe ngựa, chào hỏi dân chúng hai bên đường. Tạ Vân khẽ mỉm , ánh mắt đảo qua từng khuôn mặt trong đám đông, và , nàng thấy Tiêu Thu Mính.

Gương mặt đó, vẫn xuất sắc như xưa.

Nếu Quý Cảnh Lẫm mang dáng vẻ tuấn tú pha chút chính khí rắn rỏi, thì Tiêu Thu Mính thuộc về một kiểu khác: âm nhu, tà khí, giữa nét mày lộ rõ vẻ ngang ngược, bất cần.

Ánh mắt luôn như , lười biếng mà vẫn lộ rõ sự bỡn cợt đầy ngạo mạn. Chỉ cần chằm chằm như thế, lòng liền dâng lên một cơn lạnh buốt.

Tạ Vân khẽ rùng , trái tim trong l.ồ.ng n.g.ự.c thót lên một nhịp.

Mà đúng lúc đó, ánh mắt Tiêu Thu Mính đột ngột tối sầm . Hắn hừ lạnh một tiếng, mặt , dứt khoát nàng thêm lấy một cái.

Thôi , lúc đối phương vẫn “hắc hóa”, chỉ mang chút ngạo kiều.

Thật sự hy vọng thể giữ như mãi.

Tạ Vân khẽ cảm thán một chút, nhanh ch.óng thu hồi ánh . Nếu đời nàng sống thật cẩn thận, cho bất kỳ cơ hội nào, thì lẽ… cũng sẽ biến thành con cực đoan như kiếp ?

Nàng cũng dám chắc chắn.

cạnh Tiêu Thu Mính chính là Tạ Vân Thư. Người , từ góc của nàng mà , đúng là… khó mà hết bằng lời.

Nếu như Quý Cảnh Hành là kiểu nam phụ ôn nhu, thì Tạ Vân Thư chính là kiểu nam ba nóng nảy.

Kiểu thể nổi điên chỉ trong một giây lao đ.á.n.h , thật sự khiến nàng chẳng chút cảm giác an nào.

Không bao lâu , đoàn xe đến nơi tổ chức chính, đàn tế hoa lớn dựng tại Hoa Triều Đàn. Ở đây trăm hoa đua nở, rực rỡ muôn màu. Những luống cây nông nghiệp mới nhú mầm xanh non, cả khu vực như phủ lên một tầng sinh khí đầy sức sống, khiến thôi cũng thấy vui mừng, hân hoan.

Tạ Vân khẽ nắm lấy tay Quý Cảnh Lẫm, thong thả, tao nhã bước xuống xe ngựa.

Nhìn đôi mắt sâu thẳm của , Tạ Vân chợt cảm thấy… mặc kệ chuyện tình cảm thất bại thế nào, thì bản … tuyệt đối là một vị hoàng đế .

Chuyện ăn mặc bao giờ cầu kỳ, nhưng với nông tang (việc đồng áng, mùa vụ) thì vô cùng coi trọng. Mỗi độ xuân gieo thu gặt, luôn tự chuyển trọng tâm sang nông sự, bao giờ sơ sót.

Những nghi lễ rườm rà kết thúc, tiếp theo chính là yến hội tổ chức phía Hoa Triều Đàn.

Bởi vì nhấn mạnh yếu tố “cùng dân vui vẻ”, nên những đại biểu tuyển chọn từ dân gian cũng phép tiến dự tiệc.

Và hôm nay… sẽ sự xuất hiện của một , từng suýt chút nữa khiến Trinh Quý Nhân bại danh liệt: Cát Gia Âm.

Nói đến Cát Gia Âm, quả là một nhân vật mang đầy màu sắc truyền kỳ. Phụ nàng vốn là một phú thương nổi danh, chỉ tiếc mắc bệnh trong một buôn xa mà qua đời. Sau đó mẫu vì quá đau buồn cũng sinh bệnh mà mất theo.

Chỉ còn một nàng , mang theo vạn lượng hoàng kim tiến dâng cung, chỉ mong đổi lấy một cuộc sống bình yên trong chốn hậu cung đầy sóng gió.

Nếu chỉ dựa điều kiện thì hoàng đế tuyệt đối thể đồng ý , chẳng lẽ chỉ vì mười ngàn lượng hoàng kim mà mua một vị trí phi tần? Thế thì thể diện đế vương đặt ở ?

vấn đề là… bản nàng thật sự quá mức xinh . Từng cử chỉ, từng ánh mắt, từng bước đều như mang theo ánh sáng khiến tất cả xung quanh đều lu mờ, ai thể sánh bằng.

Ngay cả Trinh Quý Nhân, ngày ngày dùng linh tuyền để dưỡng nhan, cũng thể so với vẻ trời sinh . Đó là loại nhan sắc tự nhiên, gọt giũa mà vẫn rạng rỡ, một vẻ thiên phú, khiến khác ngước .

Xuất thương gia, ngược khiến Cát Gia Âm sở hữu tầm và tri thức rộng rãi, khiến nàng trở nên khác biệt hẳn so với những nữ t.ử thông thường trong cung.

So với nữ xuyên như Trinh Quý Nhân thì nàng vẫn phần đặc biệt hơn. Người xuyên mang theo làn sóng của tư tưởng hiện đại, nhưng cũng vì thế mà “tam quan” (tam quan: thế giới quan, nhân sinh quan, giá trị quan) khác biệt, khiến việc yêu đương đôi lúc khó bề hòa hợp.

Mà đúng lúc , Tạ Vân may mắn tận mắt thấy đang thiên hạ ca ngợi. Thậm chí còn nhận xét, đây chính là nhân vật mà tác giả “buff” mạnh tay nhất truyện.

Quả thật, nàng , một vẻ khiến lòng chấn động, đến kinh tâm động phách.

Tựa như hình tượng Tiểu Long Nữ trong các triều đại, nàng quả thật đến mức khiến khác cảm thấy bi ai .

Đối phương chỉ đơn giản mặc một bộ y phục buộc bằng hai dải lụa, gió thoảng qua, cả như cánh bướm nhẹ bay, dừng giữa hoa kiều rực rỡ.

“Dân nữ nguyện dâng lên hoàng kim vạn lượng… chỉ cầu bệ hạ thương xót mà che chở…”

Nghe đến câu thoại kinh điển , Tạ Vân thấy dáng vẻ nhấc tay nâng chân của nàng , tất cả đều tao nhã, phi phàm, khỏi trào dâng cảm giác hâm mộ.

Quý Cảnh Lẫm thì nét mặt hề đổi. Một lúc lâu mới nâng mí mắt, thản nhiên buông một câu: “Chỉ là hoàng kim vạn lượng mà thôi. cung tìm kiếm sự che chở, ngươi cho rằng giang sơn của trẫm… mục nát đến mức thể vớt vát nữa ?”

Lời lạnh như băng, từng chữ như d.a.o cắt, khiến mỹ nhân đài sắc mặt lập tức tái nhợt.

Những xung quanh cũng đồng loạt biến sắc. Cái gọi là "cầu xin che chở", chẳng qua chỉ là cái cớ để tiến cung.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-tra-phu-tien-de-trong-sinh-roi/chuong-12.html.]

Một mỹ nhân hoạt sắc sinh hương như thế, gặp vị hoàng đế như Liễu Hạ Huệ*, chỉ lắc đầu cảm thán.

*Liễu Hạ Huệ: một hình tượng điển hình trong văn hóa Trung Hoa, nổi tiếng với sự chính trực và tiết chế, dù ở gần nữ sắc vẫn động tâm.

Bên , ít mà tiếc nuối, hận thể ôm nàng lòng ngay lập tức, còn hơn để nàng quỳ rạp đất, khuôn mặt xinh tái nhợt.

Tạ Vân cũng chút bất ngờ. Trong nguyên tác, hoàng đế vốn vui vẻ đồng ý, hề chút do dự nào.

Tuy thật sự sủng ái Cát Gia Âm, nhưng cũng coi nàng như một món báu vật quý hiếm, nâng niu cất giữ. Đối xử với nàng trân trọng. Về , nàng và Trinh Quý Nhân đấu trí đấu dũng, thủ đoạn quả thực thua gì xuyên , thậm chí còn mạnh hơn nhiều.

Thế mà cái c.h.ế.t của Cát Gia Âm vô cùng oan khuất. Sau khi hoàng hậu qua đời vì hãm hại, Trinh Quý Nhân liền dồn bộ mũi nhọn về phía nàng . Dù thủ đoạn cao siêu đến mấy, nàng cũng thể chống thế lực gia tộc hùng hậu phía Trinh Quý Nhân. Kết cục là thất bại.

So với nàng bại tay Trinh Quý Nhân, chi bằng nàng bại bởi tập đoàn lợi ích lưng Trinh Quý Nhân thì đúng hơn.

Đang suy nghĩ m.ô.n.g lung, thì thấy Cát Gia Âm cứ như thế đưa . Cái danh “Gia Tần” mà lẽ … rốt cuộc cũng còn tồn tại.

Tuy một đại địch như biến mất cũng , nhưng Tạ Vân khỏi thấy nuối tiếc. Mỹ nhân như thế, vòng eo mảnh đến độ gập là gãy, nàng thực sự yêu thích dáng vẻ đó.

Những chuyện đó đa phần đều là các vấn đề triều chính. Có cái nàng hiểu, cái như lọt sương mù. Tạ Vân , về sẽ thể thiếu mặt trong những tình huống kiểu , vì thế càng cố gắng chăm chú lắng .

Cho dù nhất thời hiểu , thì cũng ghi nhớ trong lòng, sẽ một ngày nàng hiểu thôi.

Nghĩ , sắc mặt nàng lập tức trở nên nghiêm túc, còn để tâm đến những chuyện vẩn vơ nữa.

Quý Cảnh Lẫm lúc chút bất mãn. Những dịp như thế , vốn dĩ là những chuyện công vụ, mà mấy chuyện thể xử lý cả trong giấc ngủ.

Vậy mà nàng – Hoàng hậu – chăm chú lắng đến như thế, ánh mắt nghiêm túc xuống đám phía , khiến trong lòng trào dâng một trận bất mãn khó tả.

Thật đem Hoàng hậu nhốt luôn trong Vị Ương Cung, mặc kệ nàng , chỉ để một thấy mà thôi.

Nghĩ tới đây, sắc mặt Quý Cảnh Lẫm lập tức trở nên lạnh lùng, trầm xuống rõ rệt. Người đang dâng tấu bên liền chột , mồ hôi lạnh túa , dám ngẩng đầu .

Những đều là cáo già, chỉ cần liếc qua nét mặt của bệ hạ lập tức đoán cảm xúc trong lòng .

Thế nên đoạn báo cáo tiếp theo trình bày vô cùng nhanh ch.óng. Mỗi trong lòng cân nhắc trăm ngàn , mãi mới dám mở miệng, chỉ sợ lỡ lời sẽ rước lấy tai họa.

Tạ Vân thì đây là đầu tiên dự họp kiểu , những tầng lớp ngầm ẩn lễ nghi. Nàng chỉ cảm thấy Quý Cảnh Lẫm quả thật lợi hại: Xử lý chính vụ nhanh gọn dứt khoát, bộ dáng nghiêm túc khi việc đặc biệt cuốn hút.

Lúc nàng mới chợt tỉnh một điều: Nàng vốn nghĩ, khi đối diện với nàng là lạnh lùng, băng giá đến thấu xương. giờ đối với thần t.ử đài, ngay cả chút ấm áp cuối cùng cũng còn.

Thật đúng là “ngàn dặm băng giá, vạn dặm tuyết bay”.

Ngay cả kẻ thô kệch như Tạ Vân Thư cũng lập tức sống lưng thẳng tắp, vẻ mặt nghiêm chỉnh báo cáo, bộ dạng ngoan ngoãn khiến Tạ Vân mà thấy cực kỳ sảng khoái.

Tiếp theo là tiết mục ca múa. Những vũ nữ xinh yểu điệu chầm chậm tiến lên, tiết xuân gió ấm, vẫn còn mặc áo bông dày dặn, thế nhưng đám vũ nữ khoác lên lớp lụa mỏng nhẹ, bóng dáng lả lướt thấp thoáng, trông vô cùng quyến rũ.

Sắc mặt Quý Cảnh Lẫm lập tức tối sầm , lạnh giọng: “Cút xuống . Ăn mặc như thế, hợp thể thống.”

Vũ nữ xưa nay vẫn thế, để thể hiện sự nghiêm trang, chủ yếu là để lấy lòng mà thôi.

Tạ Vân vốn đang xem đến phần "thơm ngon" thì câu đó cắt ngang, nhịn trừng mắt một cái. Trong thời đại , đàn ông thể để n.g.ự.c trần, thì phụ nữ mặc áo hở vai, váy hở eo gì mà to tát?

Ngay cả để lộ n.g.ự.c trắng ngần một chút cũng chẳng ai thật sự gì.

Nàng còn một chiếc váy mùa hè, cổ áo chỉ ngay phía n.g.ự.c, chỉ thiếu một chút là lộ .

Lòng của hoàng đế, thật đúng là kim châm đáy biển, khó đoán vô cùng.

hoàng đế lên tiếng, chỉ thể tuân lệnh. Tiết mục tiếp theo buộc đổi thành múa kiếm. Thế nhưng tất cả thời gian biểu đều Lễ Bộ sắp xếp từ , giờ đột ngột đổi, ai nấy đều rối loạn.

Mấy nhóm múa phía vốn là tiết mục phụ, tất nhiên thể so với nhóm chính thức chọn lọc kỹ càng từ đầu.

Cuối cùng, một nhóm vũ nữ dự bước lên. Dáng dấp kém hơn một chút, nhưng trang phục và cách biểu diễn nghiêm chỉnh hơn nhiều, tuyệt đối lộ chút nào gọi là khêu gợi diêm dúa.

Lúc Quý Cảnh Lẫm mới hài lòng. Múa thế mới gọi là đắn, đỡ “dơ mắt Hoàng hậu”.

Tạ Vân thì , vì chính nàng mà bỏ lỡ một màn vũ đạo tuyệt mỹ. Ngay cả nhóm dự , nàng cũng xem đến chớp mắt.

Chờ tiết mục kết thúc, nàng vẫn còn hết hứng, bèn tiến đến bên cạnh Quý Cảnh Lẫm, vui vẻ chia sẻ cảm nhận: “Thái Bình Thự chuẩn khá , giờ cũng từng thấy qua kiểu múa thế . Nên thưởng.”

Nhìn ánh mắt nàng lấp lánh như vì nhỏ, Quý Cảnh Lẫm đột nhiên cảm thấy mấy tiết mục nhàm chán đài cũng đến nỗi khó chịu như thế. Sắc mặt dịu đôi phần, cũng cúi đầu khẽ : “Nếu nàng thích, để bọn họ luyện thêm vài bài nữa, hồi cung múa riêng cho nàng xem.”

Tạ Vân thì vui vẻ mặt, tủm tỉm vươn tay, bàn khẽ nắm lấy ngón tay thô ráp của : “Được, đều theo bệ hạ.”

Quý Cảnh Lẫm giật nhẹ ngón tay về, thấp giọng quát khẽ: “Làm gì thế? Ở nơi đông còn động tay động chân…”

Miệng tuy , môi mím c.h.ặ.t, tai thì âm thầm đỏ ửng từ lúc nào.

Hai kề sát thì thầm, lời nhỏ nhẹ, đám quan phía chẳng ai dám ngắt lời, ai nấy đều giả vờ như thấy gì. Mọi thứ yên bình đến mức tưởng chừng sẽ trôi nhẹ nhàng, cho đến khi một tiếng hét sắc lẻm đ.â.m thẳng tai, xé tan khí tĩnh lặng.

“Có thích khách! Hộ giá!”

Thanh âm vặn vẹo, gần như biến dạng, cũng đủ để thấy trong lòng hét sợ hãi đến thế nào.

 

※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※

 

Vân Vân (trợn mắt, siết tay áo): Bệ hạ là một đóa kiều hoa, bảo vệ !

Lẫm Lẫm (nghiêng đầu, nở nụ tà mị): Có trẫm ở đây, tất nhiên sẽ che chở cho nàng chu .

 

 

Loading...