Xuyên Thư: Tra Phu Tiên Đế Trọng Sinh Rồi! - Chương 17
Cập nhật lúc: 2026-03-02 14:34:49
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAC4sU8OnN
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm mưa rơi rả rích, từng giọt lộp độp vang lên nơi tàu chuối ngoài hiên, đều đều, dai dẳng, như xoa dịu cơn sóng ngầm trong lòng Quý Cảnh Lẫm.
Nỗi phẫn uất âm ỉ bấy lâu, đến lúc cũng dần tan biến theo tiếng mưa rơi.
Nghe Tạ Tam Lang chậm rãi thuật chuyện, lời nào lời nấy đều thẳng thắn chút nể nang, như từng cái tát nảy lửa mặt .
Những chuyện đó, sống một đời, thể nhớ?
Kiếp từng ầm ĩ đến thế, cuối cùng Tạ Tam Lang vẫn thể dứt bỏ tình cảm dành cho con gái dịu dàng . Đến khi mất, mới hối hận thì quá muộn. Mà , chẳng cũng giống y như ?
Khi Hoàng hậu còn sống, hề trân trọng. Nàng buồn đau, chẳng bận tâm. Chỉ thấy nàng khó hiểu, tính khí cổ quái.
Chỉ đến khi Hoàng hậu và đứa con thơ lượt , mới thế nào là mất mát, là đau thấu tâm can. Đau đến nỗi trút , chỉ mấy con chim sâu trong đêm pi pi ai oán bạn.
Quý Cảnh Lẫm khẽ vuốt chén trong tay, ánh mắt dõi về phía Tạ Vân đang thong thả bước từ phòng bên cạnh. Bỗng nhướng mày, nửa trêu ghẹo: “Định ?”
Tạ Vân gọi khựng một nhịp, đầu nở một nụ như tranh vẽ. Chính nụ như một mũi tên bén nhọn đ.â.m thẳng lòng Quý Cảnh Lẫm, khiến nghẹn họng, thốt nên lời.
Qua bao nhiêu đối đầu, hiểu rõ một điều: Hoàng hậu vẫn là Hoàng hậu.
Huống chi, đời sống , ai cũng phúc phần đó?
Nghĩ đến đây, rằng, ở một góc tối nào đó trong kinh thành, một đôi mắt đào hoa tuyệt mỹ đang từ từ mở . Trong ánh mắt ánh lên một sự cố chấp sâu đáy.
Mà lúc , đang đắc ý : “Trẫm bàn với Tạ Tam Lang, dự định mở một cửa hiệu son phấn tên nàng. Mỗi năm chia cho nàng ba phần lợi nhuận. Thế nào? Hài lòng chứ?”
Lời là thật lòng. Hắn chỉ cho Tạ Vân một chỗ dựa chắc chắn, thể sinh lợi định. Không gì thực tế bằng bạc trắng từng năm chảy túi.
Ai ngờ Tạ Vân chẳng mảy may động lòng, chỉ nhàn nhạt đáp: “Ta cần ba phần lợi nhuận đó. Ngài cứ xem như từ thiện . Hễ nơi nào gặp thiên tai, nhân họa cần tiền cứu trợ, thì dùng đó quyên góp.”
Trước nàng tính : tài sản trong tay nàng thật sự nhiều đến mức dọa . Nào là hồi môn nhà họ Tạ, sính lễ do hoàng đế ban, tiền riêng Thái hậu lén đưa… Tính sơ sơ cũng đủ tiêu mấy đời chắc hết.
Quý Cảnh Lẫm xong, nụ mặt liền cứng . Rõ ràng lúc cũng nhớ tình hình tài chính... “khủng khiếp” của nàng.
Thế nhưng câu của Tạ Vân khơi lên trong đầu một suy nghĩ mới. Quốc khố năm nào cũng thâm hụt, chẳng khác gì một t.ửu quán tiêu tiền đáy, hôm còn đầy, hôm cạn sạch.
Đột nhiên, nghiêm túc hỏi: “Vậy... nàng đề xuất gì để cải thiện nguồn thu từ thuế ?”
Câu hỏi chơi. Là một vị Hoàng đế, đích hỏi ý kiến một nữ nhân chốn thâm cung, mà là nữ nhân của chính .
Tạ Vân tuy rành việc quốc gia định thuế thế nào, nhưng kiếp từng nộp thuế nên dù , thì chuyện nộp như thế nào nàng vẫn nhớ rõ mồn một.
Vì , khi bắt đầu thì mạch lạc, thao thao bất tuyệt giảng giải các loại thu nhập khác , từng tầng lớp nên đ.á.n.h thuế thế nào, sót điều gì.
Nàng còn nhắc đến chuyện miễn thuế cho nông dân, , suýt nữa Quý Cảnh Lẫm giật định phản bác, nhưng thêm vài câu thấy lý, liền chăm chú lắng .
Chỉ là triều đình hiện nay vẫn theo chính sách trọng nông ức thương, nếu miễn thuế cho nông dân thì hệ lụy sẽ lớn, dễ gây rối loạn thế cục.
“Đánh thuế hà khắc chẳng khác gì nuôi hổ trong nhà, là căn nguyên dẫn tới quốc suy dân bại.” Tạ Vân đến đây thì thần sắc nghiêm túc hẳn, còn nửa phần đùa giỡn như thường ngày.
Dù Quý Cảnh Lẫm cũng là vị hoàng đế đời thứ ba của Đại Sở, quốc gia đang thời thịnh trị, thứ phát triển rực rỡ, thấy dấu hiệu diệt vong.
Chính vì , càng cẩn thận mà trị nước giữ nhà.
Tạ Vân đến thế thì dừng, tiếp tục đào sâu thêm. Chuyển giọng, nàng nhẹ nhàng sang chuyện khác: “Nội Vụ Phủ đưa tới một cuộn đoạn hoa mới, sắc màu phong phú, đem thưởng cho các vị mệnh phụ trong cung. Chỉ là thứ vốn là đồ đặc chế dành riêng cho hoàng gia, nên cũng một tiếng.”
Quý Cảnh Lẫm còn đang ngẫm nghĩ chuyện thuế má, ngẩn một chút, đáp lơ đễnh: “Chuyện đó nàng cứ tự quyết là .”
Tạ Vân ngáp một cái, khóe mắt khẽ nhướng, lười biếng liếc một cái: “Đồ trong cung và đồ thường dùng vốn sự khác biệt. Ta chỉ sợ ngươi để ý.”
“À, .” Quý Cảnh Lẫm thuận miệng đáp, đoạn dậy, lững thững về T.ử Thần Cung.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-tra-phu-tien-de-trong-sinh-roi/chuong-17.html.]
Lúc Tạ Vân mới thực sự thấy nhẹ nhõm, yên tâm đ.á.n.h một giấc ngon lành tới tận sáng hừng đông.
Thật nàng cố ý lái chủ đề sang chuyện khác. Lúc đang về chính sự, trong lòng cứ thấy ngứa ngáy, như thể thể chút gì đó cho dân chúng Đại Sở. xong thấy hối hận.
Dù luật lệ rõ ràng cấm hậu cung can dự chính sự, nhưng nàng quá nhiều thì cũng là một cái tội. Nàng và lớn lên cùng , thanh mai trúc mã, chẳng lẽ nhận nàng vốn đơn giản?
Lỡ một ngày sơ ý để lộ sơ hở, nghi ngờ, một mồi lửa thiêu rụi là cái chắc. Khi đó đừng gì tới nhiệm vụ tương lai, chỉ còn nước chờ c.h.ế.t!
Nàng đưa tay khẽ đặt lên bụng, khuôn mặt bỗng trở nên dịu dàng như nước. Đứa nhỏ hơn hai tháng, bụng cũng nhô lên đôi chút, nàng chẳng tương lai thế nào, nhưng mỗi ngày vuốt ve một chút, là thấy lòng ngập tràn vui sướng.
Khi tới giờ thỉnh an, hiếm khi nàng sớm, Quý phi liền tiến gần trêu chọc: “Hoàng hậu nương nương gần đây khí sắc càng lúc càng , nương nương dưỡng khỏe mạnh, thần cũng thấy vui lây.”
Tạ Vân tiên mời xuống, đó mới mỉm : “Ngươi lúc nào cũng thích pha trò, chẳng lẽ thấy bổn cung mập lên nên đến nịnh nọt cho vui ?”
Quý phi – đầu trong các phi tần – cũng bật , hành lễ mới xuống theo phép.
“Trong cung , ai thể sánh với ngài, phượng nghi rực rỡ? Thần lấy lòng ngài cũng chẳng tìm lý do .”
Vài câu qua , khí trở nên vui vẻ, tiếng vang khắp điện. Hiền phi chợt cau mày hỏi: “Trinh quý nhân ? Sao giờ còn tới?”
Vừa dứt lời, liền cung nữ bẩm báo: Trinh quý nhân tới.
Tạ Vân gì, chỉ khẽ gật đầu cho . Hiền phi thì tỏ rõ vẻ hài lòng, thấp giọng : “Nương nương rộng lượng quá . Có vài , thật điều.”
Người mà nàng đến, đương nhiên là Trinh quý nhân, mới điện.
Tạ Vân đang định nhẹ nhàng khuyên bảo vài câu để giữ hòa khí chốn hậu cung. Nào ngờ, ngẩng đầu lên, ánh mắt chạm ngay gương mặt của Trinh quý nhân thì suýt nữa đ.á.n.h rơi cả chén trong tay.
Thật dọa .
Quá mức dọa .
Một gương mặt chi chít những nốt đỏ, lốm đốm rải khắp mặt. Ai mắc chứng sợ mật độ dày đặc mà thấy cũng sẽ phát hoảng.
Hiền phi dọa đến mức suýt thốt lên “Ma quỷ!”, nhưng may kịp nuốt lời .
Trinh quý nhân vẫn thướt tha bước , dáng vẻ dịu dàng, miệng mỉm , hành lễ như thường. khi thấy sắc mặt đều bất , nàng bối rối.
Hiền phi nàng một cái, vội mặt . Một khuôn mặt như ... đúng là nổi.
Tạ Vân cũng mất một lúc mới trấn tĩnh , đó nghiêm giọng : “Được . Mặt Trinh quý nhân nổi mẩn, nàng cũng . Mọi đừng tỏ thái độ khiến nàng khó xử thêm.”
“Bị mẩn đỏ?” Trinh quý nhân cụp mắt, trong lòng phần phục, cảm thấy Hoàng hậu cố tình bêu .
Ai ngờ Hiền phi đầu nàng nữa, ánh mắt như bọ cạp mồi, lạnh đến dựng tóc gáy. Rồi phắt .
Trong lòng Trinh quý nhân dâng lên linh cảm chẳng lành. Nàng kìm mà đưa tay sờ mặt. Cái cảm giác sần sùi, gồ ghề nàng nhịn hét toáng lên một tiếng.
Hôm qua nàng thấy bất an. Lúc ở Ngự Hoa Viên, nàng cố tình tỏ vẻ ngây thơ như bướm lượn hoa, mềm mại thướt tha. Nàng tính toán kỹ với hệ thống, dáng vẻ thiếu nữ nhẹ nhàng thở dốc, động tác mềm mại nhất định sẽ mê hoặc .
Nàng mặc váy lụa mỏng, hóa thành một chú thỏ nhỏ tinh khôi, dáng uyển chuyển, là cố tình tạo cảnh “gặp gỡ tình cờ”.
Khi thấy hoàng đế đến, nàng chẳng những tránh mà còn giả vờ hoảng sợ “vô tình” ngã xuống đất.
Ai ngờ hoàng đế chẳng thèm để ý, chỉ phất tay áo rời , để nàng đó một , vẻ mặt đầy chán ghét.
Sáng nay nàng đến muộn, chính là vì sợ điều đang xảy bây giờ, sợ mặt thật sự điều gì .