Xuyên Thư: Tra Phu Tiên Đế Trọng Sinh Rồi! - Chương 18

Cập nhật lúc: 2026-03-02 14:34:50
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9AJYX97Iug

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trinh quý nhân cúi đầu thỉnh an xong, gương mặt lấm tấm nổi mẩn đến t.h.ả.m nỡ . Tạ Vân thoáng qua, liền mỉm , dịu giọng bảo: “Thôi, về nghỉ vài hôm , dưỡng cho lành hẵng ngoài.”

Hiền phi bên khẽ, giọng châm biếm lấp lửng: “Nương nương đúng là từ bi, thương xót cho Trinh quý nhân như hoa như ngọc thế . Lại còn thương ngay mặt, chẳng trách lui cả lục đầu bài (bảng thị tẩm), đúng là đáng thương đến mức khiến rơi lệ.”

Câu như an ủi, nhưng từng chữ từng chữ như móc thịt róc xương.

Trinh quý nhân hoảng loạn xong, giờ tràn ngập bi thương, nước mắt rơi lã chã dứt. Đường đường là một quý nhân, mất mặt thế mặt bao phi tần, nàng cảm thấy còn mặt mũi gặp khác.

Cúi đầu nức nở, ánh mắt trống rỗng xuống đầu ngón tay sần sùi khô ráp, trong lòng nàng hoang mang tột độ. Rõ ràng chỉ cần tiếp xúc với hoàng đế, hấp thu long khí từ , thì hệ thống sẽ ban cho nàng suối linh tuyền vô tận: tha hồ mà dùng, dưỡng da, trị bệnh, giữ mãi vẻ mỹ mạo.

Thế nhưng... nàng tiếp cận vài , hoàng đế chẳng những để tâm, mà mỗi gặp đều lạnh lùng tránh .

Một chút... cũng yêu nữ sắc. Một chút... cũng chạm nàng .

Trinh quý nhân c.ắ.n c.h.ặ.t răng, trong lòng như nổi lửa. Nếu linh tuyền, nếu mất dung nhan tuyệt mỹ … nàng , chẳng còn gì cả.

Nếu... nếu như Hoàng hậu còn nữa, thì chuyện sẽ khác.

Với tài trí và sắc của Hoàng Hậu, thể độc chiếm sủng ái, trở thành bậc mẫu nghi thiên hạ? Huống chi… nàng ở thời đại .

Một xuyên tới, chẳng lẽ chịu uất ức sống mòn trong chốn hậu cung, một nữ phụ bỏ rơi cả đời?

Không . Không thể.

Nếu danh lưu sử sách, đời đời ca tụng là nhất sủng phi... thì chút ủy khuất hiện tại, đáng gì?

Chỉ cần... Hoàng hậu c.h.ế.t. Mang theo cái t.h.a.i trong bụng, c.h.ế.t sạch. Khi đó, ngày của nàng ... sẽ đến.

Trinh quý nhân lặng lẽ siết c.h.ặ.t hai tay giấu trong tay áo, ánh mắt tối sầm . Nàng yên, mặc Hiền phi gì thì , hé răng phản bác một lời.

Hiền phi càng càng đắc ý. Thấy đối phương im lặng, cứ tưởng chiếm thế thượng phong, trong lòng dâng lên cảm giác thắng thế đầy mãn nguyện.

Thế nhưng, ở vị trí cao nhất, Tạ Vân đang lặng lẽ quan sát chuyện, mắt cụp hờ như hứng thú, nhưng đáy lòng âm thầm ghi nhớ.

Nàng thấy rõ, mi mắt Trinh quý nhân khẽ rung, khóe môi lúc mím kỳ dị. Dưới gương mặt khó coi , ẩn hiện nét độc ác khôn cùng.

Không sai. Trong nguyên tác nàng từng , Trinh quý nhân là nhân vật phản diện thể thiếu. Gương mặt luôn đáng thương, nhưng thủ đoạn thì hiểm độc thua gì rắn rết. Lại càng về càng tàn nhẫn, tay càng tuyệt tình.

Lúc rời khỏi điện, Tạ Vân dặn dò Thạch Lựu cẩn thận chú ý việc, mới vội vàng bắt đầu lo liệu chuyện chính.

Mọi sự… bắt đầu.

Buổi trưa trôi qua, Tạ Vân cảm thấy chán đến mức phát điên, cuối cùng đành ôm lấy chiếc gối thêu hoa mà ngủ một giấc.

Hiện tại, bụng nàng luôn như đè nặng bởi nỗi lo lắng, vì thế ngủ mà tư thế cũng cứng đờ, giấc mơ thì hỗn loạn, đến khi tỉnh dậy càng mỏi mệt rã rời.

Mở mắt , liền thấy Quý Cảnh Lẫm đang bên mép giường, khoé mắt vương ý , thản nhiên nàng vươn vai. thấy nàng đầu , lập tức thu ý , gương mặt nghiêm : “Giờ nào mà còn ngủ?”

Không cần thẳng là "ngươi là con heo ?", chỉ cần ánh mắt thôi, nàng cũng hiểu rõ hàm ý bên trong.

Vừa thấy , mặt Tạ Vân lập tức đỏ bừng. Với dáng vẻ lôi thôi lếch thếch thế , nàng quả thực hổ đến mức giấu mặt . Cảm giác giống khi sáng sớm hôm nay, Trinh quý nhân vây xem giữa đại sảnh, gương mặt hủy hoại t.h.ả.m thương. Nghĩ tới, càng thêm đồng cảm.

Nhân lúc chú ý, nàng bỗng tính kéo tay , mượn đà đè ép ngã xuống giường.

Hai đôi môi chạm , xúc cảm mềm mại ánh mắt Quý Cảnh Lẫm híp , đáy mắt tối sâu như biển, ẩn chứa nguy hiểm nhàn nhạt.

Tạ Vân âm thầm thắp nén nhang cho chính . Một phút xúc động ngu ngốc, đúng là khiến hối kịp.

Giả bộ như gì, nàng vờ bình tĩnh, thế nhưng mặt vẫn kìm đỏ ửng. Không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, nàng còn vươn đầu lưỡi, nhẹ nhàng l.i.ế.m lên môi một cái.

Một ngọn lửa nhỏ, đủ thiêu rụi cả đồng cỏ khô.

Chỉ một động tác nhỏ thôi, giống như châm mồi cho lửa của bùng cháy. Nụ hôn rơi xuống đầy bá đạo, cuồng nhiệt như thiếu niên từng đến mùi vị nữ nhân, mang theo sự chiếm đoạt mãnh liệt, khiến nàng thở . Cố sức vùng vẫy nhưng vẫn thoát nổi khỏi cánh tay rắn chắc đang giữ c.h.ặ.t .

“Ưm…”

“Đừng nhúc nhích, ngoan nào.”

Rõ ràng là nàng chọc , cuối cùng mềm nhũn cả tay chân, bò dậy nổi.

Ánh nến trong phòng chập chờn lay động, khí cũng như phủ thêm một tầng mờ ám đầy ái , mê ly.

Tạ Vân gục đầu n.g.ự.c , tiếng trầm thấp vang lên khiến l.ồ.ng n.g.ự.c khẽ rung động, mang theo nhịp đập nhàn nhạt như ru nàng mộng.

“Nàng tiến bộ đấy.”

Nàng nhất thời phản ứng kịp ngơ ngác hỏi : “Cái gì cơ?”

Quý Cảnh Lẫm xoa đầu nàng như xoa đầu một con ch.ó nhỏ, giọng lười biếng: “Dụ dỗ nam nhân mà…”

Dụ… dụ dỗ?

Tạ Vân suýt nữa c.ắ.n trúng đầu lưỡi. Nghĩ kỹ hành động của , dường như… quả thật chút

“Xem học thêm cả ‘mây mưa thập bát thức’ thôi.”

Nhìn thấy hàng lông mày rậm của nhướn lên đầy ý vị, Tạ Vân lặng lẽ hít sâu một . Là kế thừa lý tưởng xã hội chủ nghĩa, nàng thể sa ngã !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-tra-phu-tien-de-trong-sinh-roi/chuong-18.html.]

“Không hổ!” Quý Cảnh Lẫm vờ tức giận, nhưng trong mắt lấp lánh ý rõ rệt.

Thấy nàng còn ngơ ngác , lạnh giọng hừ một tiếng, đoạn thản nhiên tuyên bố: “Ngủ chân giường .”

Tạ Vân chui tọt chăn gấm, đắp kín đầu, coi như tiến trạng thái ngủ sâu.

Thời kỳ m.a.n.g t.h.a.i luôn khiến ngủ yên, dù ngủ bao nhiêu cũng cảm thấy đủ.

Bóng đêm dần buông xuống, trong phòng chỉ còn tiếng thở đều đều, khe khẽ kéo dài.

Giữa màn đêm, một đôi mắt sáng lấp lánh như trời mở trừng trừng trong yên lặng.

Nàng len lén về phía Quý Cảnh Lẫm, ngủ say, nét mặt dịu dàng, khác biệt với dáng vẻ lạnh lùng, cao ngạo như băng tuyết ngàn năm lúc bình thường. Giờ phút trông cứ như một chú cún nhỏ ngoan ngoãn thu nanh vuốt.

Lần xoay vòng trúng thưởng, nàng thu hai món đồ khá hữu dụng: một là Tẩy Tủy Quả, hai là Cổ Vũ Đan.

(* Cổ Vũ Đan: trong văn hóa mạng/xuyên Trung Quốc, là loại “thuốc tăng cường sinh lực” thường dùng để đùa cợt về khả năng “bền bỉ” của nhân vật nam chính.)

Tạ Vân click mở phần giới thiệu Tẩy Tủy Quả — bên trái hiện lên hình ảnh quả nhỏ bằng đầu ngón tay, bên ghi chú: Tẩy Tủy Quả – phẩm cấp hoàng. Bên là phần mô tả ngắn gọn: “Tăng cường thể chất thêm 10%.”

Tuy lời giới thiệu khá đơn giản, nhưng nàng hề dám xem thường quả nhỏ . Trong các loại kỳ ngộ, vật như thế gần như là định mức .

Tẩy kinh phạt tủy, chỉ cần cái tên thôi thấy bá đạo đến mức thể động tâm!

Tầm mắt nàng rơi xuống món đồ còn — Cổ Vũ Đan. Đây là gì? Ăn sẽ… giúp cao thêm ?

Mang theo vài phần nghi hoặc, nàng click mở để xem chi tiết. Vừa xong, lập tức… 囧 (ngơ ngác đến cạn lời).

“Hệ thống! Mấy ăn kiểu gì thế hả?!”

Nàng mở phần giới thiệu chi tiết, liền thấy dòng đầu tiên: "Nam chính đạt chuẩn mười tám centimet, thì xứng là một nam chính ưu tú."

Giọng hệ thống vô cảm, lạnh lẽo vang lên, như hàm chứa chút trào phúng: “Bộ phận cũng là một phần của thể. Kính mong ký chủ bình tĩnh mà chấp nhận.”

Tạ Vân im lặng buông tay. Hóa nàng quá yếu lòng Cổ Vũ Đan, mà là — Quý Cảnh Lẫm vốn dĩ chẳng cần dùng tới thứ .

Giữa Tẩy Tủy Quả và Cổ Vũ Đan, cần suy nghĩ cũng bản cần cái gì hơn.

Nàng âm thầm khấn nguyện trong lòng, gọi tên Tam Thanh Đạo Tổ, Như Lai Phật Tổ ba lượt, thành kính bấm mở “gói quà lớn” mà hệ thống ban tặng.

Ánh pháo hoa sáng rực nở rộ mắt.

Tạ Vân nín thở, ánh mắt chăm chú từng hình ảnh chậm rãi chuyển động, mở gói lễ như mở thần khí.

Một góc màu xanh ngọc nhàn nhạt dần hiện , chính là màu của Tẩy Tủy Quả. Nàng lập tức cong mắt mỉm , trong lòng đầy chờ mong.

đến khi bộ vật phẩm hiện rõ ràng… Nụ mặt nàng, dần dần biến mất.

Cổ Vũ Đan.

Nàng sửng sốt, ngẩn một hồi, trong đầu kiềm nảy sinh một suy nghĩ: Nếu bản nàng ăn nhầm… liệu mọc cái gì kỳ dị ?

Hệ thống lạnh lùng đáp: “Kính mong ký chủ hãy nhận thức rõ phận chính .”

Tạ Vân híp mắt, thở dài một tiếng: “Ta một câu… nên .”

Hệ thống: “Vậy thì đừng .”

nàng chẳng buồn để ý, ánh mắt mơ màng mang theo nỗi u hoài: “Các ngươi chẳng là hệ thống ngôn tình cổ trang của Tấn Giang ? Sao ban cho một thể kiều diễm yểu điệu, xinh như hoa, xuyên qua nhất mỹ nhân trong thiên hạ, chẳng dễ như trở bàn tay?”

Nữ nhân mà, ai mong thể mỹ lệ hơn một chút?

Hệ thống đáp: “Còn nhớ Trinh quý nhân ?”

Tạ Vân gật đầu, đương nhiên là nhớ. Mới sáng nay gặp, quên ?

Dung mạo của nàng quả thật vặn: đẫy đà đúng chỗ, thanh mảnh , đôi chân dài cực kỳ bắt mắt.

Hệ thống chậm rãi : “Trước , nàng cũng bằng ngài.”

Tạ Vân đáp, trực tiếp tắt luôn quyền phát ngôn của hệ thống.

thì, nàng cũng chỉ than thở chơi cho vui. Dù hệ thống , hiện tại nàng sống cũng đến nỗi tệ. Nghĩ , nàng an tâm ngủ, một giấc thẳng đến sáng hôm .

※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※

 

Quý Cảnh Lẫm: Trẫm cần một viên Cổ Vũ Đan.

Tạ Vân, sắc mặt biến đổi, vô thức hỏi : “Ngài… cần nó gì cơ?”

Vừa hỏi, ánh mắt nàng... cũng kiềm mà lén xuống.

 

 

Loading...