Xuyên Thư: Tra Phu Tiên Đế Trọng Sinh Rồi! - Chương 19

Cập nhật lúc: 2026-03-02 14:34:51
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3Vf9vpdUjI

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Gió xuân nhè nhẹ thổi qua mười dặm, liễu rủ hoa nghiêng cũng lay động đến khẽ đong đưa.

Tạ Vân đưa tay xoa bụng, bên hành lang, từ lúc m.a.n.g t.h.a.i đến nay, nàng luôn cảm giác thời gian trôi thật chậm, nhưng thực mới đầy hai tháng.

Đêm hôm đó… ký ức vẫn còn lờ mờ hiện về trong tâm trí.

Nàng cầm một chiếc bánh hoa quế bàn lên, món điểm tâm trong veo, thơm ngọt, toả mùi hương dịu nhẹ khiến tâm trạng nàng cũng thư thái hẳn. Tạ Vân dứt khoát gạt hết những chuyện vui sang một bên, vui vẻ nhấm nháp.

Từ khi hết nghén, nàng bắt đầu chút "thèm ăn vô độ", miệng cứ luôn nhấm nháp gì đó, chịu yên một khắc.

Thạch Lựu bước đến, nhíu mày, giọng nén tiếc nuối: “Nương nương , thật thể ăn nữa . Nhìn vòng eo của , mới mấy hôm thôi mà nới mấy tấc đấy.”

Tạ Vân xong mới tiếc nuối đặt miếng bánh dở xuống. Quả thật hôm nay nàng ăn nhiều, sáu cái bánh hạt dẻ, sáu miếng đậu phụ chiên vàng, sáu viên xíu mại.

Lúc , bắt đầu khát nước.

“Thạch Lựu ngoan, mang cho một phần điểm tâm ngọt nhé.” Nàng l.i.ế.m nhẹ môi, nghĩ tới vị ngọt ngào của sữa hạnh nhân là ánh mắt liền sáng rỡ: “Sữa hạnh nhân còn ? Loại phủ hồng hoa .”

Thạch Lựu chỉ bất lực lẩm bẩm: “Lại còn cho bảy phần đường nữa chứ… Ăn kiểu , sớm muộn gì cũng béo ú lên cho xem.”

Tạ Vân giơ hai ngón tay lên, ước lượng một chút: “Bảy phần đường thì chỉ một chút xíu thế thôi mà.” Rồi nàng chu môi, vẻ tủi : “Ta cố nhịn lắm đó.”

Mùa xuân thế , chẳng lẽ ăn ngon một chút ?

Tạ Vân bĩu môi, dịu dàng xoa bụng, lẩm bẩm nhỏ: “Ta ngoan mà, con cũng ngoan. Giờ nương là mẫu đó.”

Nàng liếc quanh, thấy mấy tiểu cung nữ chẳng việc gì thì cứ ríu rít đùa , trông sinh động vô cùng.

Phần sữa hạnh nhân bưng tới, phía rưới một lớp tương hoa hồng, rắc thêm vài hạt nho khô. Chẳng bàn đến thứ khác, riêng tay nghề của ngự trù cũng đáng cho một lời tán thưởng.

Chỉ là… mấy ngày gần đây, Trinh quý nhân đến bước “chó cùng rứt giậu”, ngừng trò gây chú ý.

Nghĩ đến đó, bữa tối chẳng còn ngon miệng mấy, khiến Thạch Lựu khỏi lo lắng:

“Chủ t.ử, hôm nay cơm nước hợp khẩu vị ? Sao dùng ít thế?”

Tạ Vân xua tay: “Không , chỉ là buổi chiều ăn quá nhiều thôi, giờ đói.”

Sau khi rửa mặt chải tóc, nàng lên giường. Ngày thường đặt lưng là ngủ, nhưng hôm nay trằn trọc, mắt mở thao láo, chợp mắt nổi.

Ở trong cung lâu dần cũng thấy ngột ngạt, nàng bắt đầu nghĩ đến chuyện ngoài thôn trang đổi gió.

Ở trong cung lâu dần, cũng thấy buồn. Nàng về thôn trang cho khuây khoả.

Tưởng tượng một chút cảnh tự do tự tại bên ngoài, trong lòng thoáng nhẹ nhõm, dần dần cũng buồn ngủ.

“Kẽo kẹt…”

Cánh cửa mở khẽ khàng, âm thanh nhỏ nhẹ vang lên trong đêm khuya khiến tim Tạ Vân đập dồn dập, nàng kìm mà khẽ nhíu mày: “Thạch Lựu?”

bóng đen ngoài cửa vẫn im lặng.

Ánh trăng mờ ảo chiếu xuống, phản chiếu một tia sáng trong suốt chiếc ngọc quan nơi đỉnh đầu đó, là một nam nhân!

Dưới ánh sáng yếu ớt, hình cao lớn nổi bật trong bóng đêm, khí thế còn dọa hơn cả mãnh hổ.

Tạ Vân đ.á.n.h bạo khẽ hỏi: “Bệ hạ…?”

Tay nàng siết c.h.ặ.t lấy chăn gấm, cảm thấy trái tim như nghẹn , căng thẳng đến nỗi gần như thở nổi. Nín thở, nàng dồn bộ sự chú ý từng cử động của bóng đen mặt.

Từ gối, nàng âm thầm rút một cây chủy thủ nhỏ, lặng lẽ giấu phía , cảnh giác chằm chằm về phía cửa.

Ánh trăng im lặng. Bóng im lặng.

Chỉ tiếng quạ kêu "cạc cạc" vang lên lẻ loi giữa đêm tối, ch.ói tai đến lạ.

Bỗng một tiếng “À” nhẹ nhàng vang lên: trầm thấp, rõ ràng nhưng êm tai một cách kỳ lạ.

Trong lòng Tạ Vân lập tức vang lên hồi chuông cảnh báo, xong !

Đây giọng của Quý Cảnh Lẫm!

Người tiếng “” nhẹ , liền chậm rãi bước tới gần: “Còn thắp đèn?”

Trong lòng Tạ Vân bất giác dâng lên một tia sợ hãi, một nữ t.ử như nàng, đang mang thai, một nam nhân lặng lẽ đêm khuya lẻn Vị Ương Cung.

Giọng vô cùng quen tai, mang theo một sức ép mạnh mẽ, cố chấp khiến khác dám trái.

Không để lộ vẻ hoảng loạn, nàng bình tĩnh thắp sáng ngọn đèn lưu ly đặt cạnh giường. Ánh sáng ấm vàng lập tức lan tỏa khắp gian phòng, tuy quá rực rỡ nhưng cũng đủ để soi rõ hình dáng .

Trước mắt nàng là một nam nhân mặc thường phục màu lam, áo thêu hoa văn mây ẩn tinh xảo. Trên thắt lưng đeo đầy phụ kiện: nào là túi thơm, nào là ngọc bội… tất cả đều toát lên vẻ cao quý và kín đáo.

Nửa gương mặt ẩn trong bóng tối, nhưng phần lộ ánh nến trắng đến ch.ói mắt, như ngọc dương chi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-tra-phu-tien-de-trong-sinh-roi/chuong-19.html.]

Tạ Vân tự chủ ánh của cuốn lấy. Dù cố gắng né tránh, cụp mắt xuống, nàng vẫn thể xua hình ảnh khuôn mặt , gương mặt như ngọc, đôi mắt sâu thẳm như đêm đen.

Ánh mắt đó, như một hồ sâu đáy, mãi cũng thấy rõ tận cùng.

Tạ Vân hoảng hốt, vô thức c.ắ.n c.h.ặ.t môi.

Hắn dù dáng vẻ nho nhã đến … vẫn che giấu bản chất cố chấp và biến thái.

Kiếp nàng c.h.ế.t. Mà , chính là một trong những nguyên nhân.

Cô nương nhỏ mặt , làn da trắng ngần, má hồng hồng. Mới mấy ngày gặp mà trông nàng như đầy đặn hơn hẳn: khuôn mặt phúng phính, vòng một căng tròn. Nhìn thế nào cũng thấy rõ là dạo sống sung sướng.

Tiêu Thu Mính lơ đãng liếc quanh phòng, khóe miệng cong lên, như như :

“Hoàng hậu nương nương, gần đây hình như càng thêm mặn mà .”

Ánh mắt lướt qua nàng. Lòng bàn tay Tạ Vân đẫm mồ hôi nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh, ngay ngắn, cố gắng vẻ thản nhiên. Nàng liếc một cái, nhưng trong mắt chỉ là một màu đen sâu thẳm, lạnh lẽo, thể bất cứ cảm xúc nào.

Tạ Vân nghiến răng trong lòng: “Hệ thống, g.i.ế.c c.h.ế.t .”

Một kẻ như : cố chấp, biến thái, quá nguy hiểm.

Sớm muộn gì, cũng một ngã xuống: hoặc là c.h.ế.t, hoặc là nàng sống.

Hệ thống uể oải đáp: “Cần 100 điểm tích lũy, mới đổi một viên Mê Hồn Tán.”

Nghe đến tên “Mê Hồn Tán”, Tạ Vân lập tức mở bảng hệ thống. Hiện một loại bột vàng óng, bên cạnh là phần mô tả chi tiết: Thuốc bắt nguồn từ những mối tình oán hận thời thượng cổ, khiến rơi thể tự thoát , như mắc kẹt trong một mê cung cảm xúc vô tận.

Tuy chỉ là t.h.u.ố.c cấp Hoàng, nhưng Mê Hồn Tán đủ khiến quên hết quan hệ với nàng, thế là đủ .

Vấn đề duy nhất… là nàng chẳng điểm nào cả.

Tạ Vân buồn bã hỏi: “Có thể ghi nợ ?”

“Có thể.” Chỉ hai từ lạnh nhạt, nhưng Tạ Vân cảm thấy hệ thống như đang vẻ.

Sau khi lấy Mê Hồn Tán, nàng bình tĩnh hơn một chút, còn hoảng loạn như lúc .

Tiêu Thu Mính nhẹ: “Lần để tiện hành sự, cực khổ dụ Bệ Hạ rời khỏi kinh thành, Vân Vân …”

Nghe đến đây, Tạ Vân lập tức vẻ bàng hoàng thể tin nổi, lảo đảo lùi vài bước, chỉ cách cái lư hương một bước nữa thôi.

Tiêu Thu Mính thấy nàng phản ứng như thế, ánh mắt chợt trở nên lạnh lẽo: “Ngươi yêu đến ? Hắn tam cung lục viện, bảy mươi hai phi tần. Sớm muộn gì cũng phản bội ngươi.”

thì khác. Đời , chỉ một ngươi. Không còn ai khác.”

Tạ Vân cụp mi mắt xuống, khẽ lùi thêm nửa bước, tay thể với tới lư hương.

“Ngươi theo . Cả đời , sẽ đối với ngươi.”

Tiêu Thu Mính , tiến lên, nắm c.h.ặ.t vai nàng, giọng tha thiết: “Đi cùng nhé?”

Bị ép sát bàn dài, Tạ Vân sắc mặt gần như giữ nổi sự bình tĩnh.

Nàng hỏi, giọng khẽ run: “Vậy… đứa bé trong bụng thì ? Ngươi sẽ coi nó như con chứ?”

Tưởng sẽ nhận câu trả lời đầy cảm động, ai ngờ Tiêu Thu Mính nở nụ : “Nếu nàng giữ thì cứ giữ .”

Giọng điệu hời hợt, như thể giữ một con mèo một con ch.ó . Tạ Vân siết c.h.ặ.t t.a.y, ánh mắt lạnh lẽo.

“Sinh mạng của … là vì ngươi mà nở rộ.”

Ánh mắt Tiêu Thu Mính rực cháy, phấn khích như đang say mê mơ mộng về tương lai tươi cùng nàng. Tạ Vân chỉ hờ hững đáp lời, cũng như , thừa lúc để ý thì từ từ dịch về phía lư hương ở góc.

Chỉ cần rắc Mê Hồn Tán đó… thì chuyện sẽ giải quyết.

Trong lòng nàng vẫn thấp thỏm lo lắng. Nếu phát hiện thì thể nào giải thích rõ ràng .

Mà Tiêu Thu Mính thì quá mức cố chấp. Nếu ở hiện đại, hẳn chẩn đoán mắc bệnh tâm lý.

Còn ở thời cổ đại… thì ai cách giải quyết loại như thế.

 

※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※

 

Quý Cảnh Lẫm (ngoại truyện/nhắc nhẹ ở cuối chương): “Giờ mới trẫm như ?”

 

 

Loading...