Xuyên Thư: Tra Phu Tiên Đế Trọng Sinh Rồi! - Chương 22

Cập nhật lúc: 2026-03-02 14:35:04
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAC4sU8OnN

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chẳng từ lúc nào, đào hoa bắt đầu tàn.

Gió nhẹ thoảng qua, cuốn theo từng cánh hoa phấn hồng rơi lả tả khắp mặt đất. Trên nền cỏ xanh mướt, cảnh tượng hoa rụng trở nên lộng lẫy một cách yên ả.

Tạ Vân ôm trong tay “vật cưng mới”, một con heo cảnh nhỏ trắng mịn tròn vo, nũng nịu mềm mại. Nàng chậm rãi dạo bước giữa Ngự Hoa Viên.

Tối qua thiết với Quý Cảnh Lẫm một chút, bộ đếm ngược tiến độ nhiệm vụ “tiếp xúc gần gũi” lập tức thành, hệ thống cho phép rút thưởng ngay lập tức.

Sáng sớm hôm nay, nàng thử rút, kết quả trúng một con heo nhỏ.

Con vật nhỏ lạch bạch , biểu cảm vô tội như thể sinh chỉ để mềm lòng. Tạ Vân càng càng yêu thích, nhưng lo trong Vị Ương Cung đột nhiên xuất hiện một con heo nhỏ thì quá lộ liễu, sẽ khiến khác nghi ngờ.

May hệ thống cũng chu đáo. Chưa bao lâu khi nàng đổi thưởng, “dâng tặng” một con heo con giống hệt phần thưởng, danh chính ngôn thuận.

Tạ Vân bế nó lên, ngắm nghía một lúc, cảm thấy cực kỳ ưng ý.

Hơn nữa, mối họa ngầm mang tên Tiêu Thu Mính cũng giải quyết, tâm trạng của nàng lúc thoải mái hơn nhiều.

Lúc , từ xa, Thái hậu Hoàn ma ma đỡ tay chậm rãi tới, mỉm bảo: “Hỏi phía thì con đang phơi nắng ngoài . Ai gia nghĩ cũng lâu dạo cùng con, nên ghé một chút.”

Tạ Vân vui vẻ đáp lời, vội vàng bước tới đỡ lấy Thái hậu, khúc khích : “Thế thì quý hóa quá ạ! Lâu con cùng nãi nãi dạo chơi.”

Hai tiếng “nãi nãi” cất lên, trong mắt Thái hậu lập tức ánh lên chút xao động. Bà khẽ chớp mắt vài , như gì, dịu giọng : “Đường đường là Hoàng hậu, mà chuyện cứ như trẻ con .”

Tạ Vân rằng, chỉ đơn giản tựa đầu vai Thái hậu, nghịch ngợm nũng nịu: “Dù hoàng hậu, thì con vẫn là tiểu bảo bối của nãi nãi cả đời mà.”

Thái hậu: “...”

Một bảo bối lớn thế , bà thật sự nhận.

Mãi đến lúc , Thái hậu cuối cùng cũng rõ thứ Tạ Vân đang ôm trong n.g.ự.c, bà kinh ngạc thốt lên: “Ta sống từng tuổi, nuôi mèo nuôi ch.ó thì thấy nhiều , nhưng nuôi heo thú cưng thì đúng là đầu tiên gặp!”

Tạ Vân nghiêng đầu hỏi ngược , vẻ mặt vô tội: “Không đáng yêu ?”

Con heo nhỏ cũng phối hợp, khịt khịt mũi hùa theo.

Con heo nhỏ trắng muốt, mắt to tròn, hàng mi dài cong cong như vẽ, thấy Thái hậu thì liền ngúng nguẩy cái mũi, bắt chước theo dáng vẻ Tạ Vân, nghiêng nghiêng cái đầu nhỏ tạo dáng.

Thái hậu: “…”

“Đáng yêu lắm, đáng yêu lắm.”

Hai dắt tay dạo, tán gẫu những câu chuyện nhỏ, càng lúc càng hòa hợp.

Nói qua , cuối cùng vẫn về chuyện phu thê. Về mối quan hệ giữa Tạ Vân và Quý Cảnh Lẫm, Thái hậu thật sự vẫn phần lo lắng.

Bà nghĩ đến chính thuở xưa, tình cảnh chẳng khá hơn là bao. Tiên đế năm xưa sủng ái Quý phi, còn bà, dù mang danh Hoàng hậu nhưng cũng chẳng mấy phần trọng dụng. Còn trẻ mà như goá phụ, sống những ngày lạnh lẽo cô đơn.

Giữa phu thê nếu ly tâm, thì chẳng cách nào cứu vãn. Hai bên thể mở lòng, vài câu sinh mâu thuẫn, chẳng ai chịu nhường ai. Thái hậu sợ nhất chính là điều đó, bởi vì, khi ly tâm, thì ngoài cũng thể can thiệp, chỉ còn cách để hai tự tìm đường với .

Chuyện mấy ngày , mấy phi tần loạn hậu cung, bà thấy bất an.

Chuyện Tiêu Thu Mính càng khiến nỗi lo dâng đến đỉnh điểm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-tra-phu-tien-de-trong-sinh-roi/chuong-22.html.]

Con , suy cho cùng, vẫn cần gia đình, huyết thống ràng buộc mới nên . Một khi trong lòng còn ai thích, thì dễ trở nên vô tình, hành sự cũng chẳng còn gì kiêng dè, đó mới là điều khó xử nhất.

May mà hoàng đế về kịp lúc, lập tức bắt sống Tiêu Thu Mính. Nếu , chắc chắn thể kết thúc yên .

Ban đầu, Tạ Vân cũng chẳng mấy xem trọng hoàng đế. bây giờ nghĩ , nàng thấy đúng là một trọng tình trọng nghĩa. Khi còn giữ mối quan hệ với Hoàng hậu, tâm ý đối xử với nàng.

Ngay cả chuyện như của Tiêu Thu Mính, cũng thể nén giận mà bỏ qua, thể thấy lòng thật rộng rãi.

Theo quan niệm thế tục, giữa nam và nữ mà dây dưa, thì chỉ trích nặng nề nhất vẫn là nữ nhân, xem là giữ nữ đạo, liêm sỉ.

Dù cho nàng hại nữa, thì cũng sẽ đổ do nàng ăn mặc kín đáo, hành vi quá lẳng lơ nên mới bám theo. Nếu nàng quá "hấp dẫn", ong bướm bu quanh?

Một loạt logic vô lý như , khiến tức mà thốt nên lời.

Mà Quý Cảnh Lẫm thể gạt bỏ hết mấy điều đó sang một bên, công khai về phía nàng. Một nam nhân tam quan vững vàng như thế, thật đáng quý.

Người thường , lúc đang nghĩ tới ai thì sẽ xuất hiện. Quả nhiên, nghĩ đến, Quý Cảnh Lẫm từ xa tới.

Từ xa thấy hình thẳng tắp, dáng vững như tùng bách đón gió.

Trên khoác bộ triều phục màu đen huyền, thêu vài cánh hoa đào phớt hồng, tăng thêm vài phần dịu dàng cho khí chất lạnh lùng mạnh mẽ.

Thái hậu trêu, sang Tạ Vân, ghé sát tai nàng nhỏ giọng : “Nhìn hai đứa tình cảm như , yên tâm .”

“Ờm…” Nghe , Tạ Vân lúng túng. Trong lòng nàng thầm nghĩ, ánh mắt Thái hậu dường như chính xác lắm.

Giữa nàng và Quý Cảnh Lẫm tuy một chút ái , nhưng bảo là "tình cảm sâu đậm" thì thật sự tới mức đó.

Tính thì, tổng cộng mới chỉ một phát sinh quan hệ, hôn môi cũng chỉ đếm đầu ngón tay.

Thái hậu vui vẻ vỗ vỗ tay nàng, sang Quý Cảnh Lẫm đang khom lưng hành lễ, vội vàng bước lên đỡ dậy, cho bái lạy.

: “Đều là một nhà, cần gì khách sáo mấy lễ nghi rườm rà đó.”

Quý Cảnh Lẫm thuận thế thẳng dậy, ánh mắt dừng Hoàng hậu. Ánh lướt qua một chút, mới mở miệng : “Hôm nay gió lớn như , nàng khoác thêm áo choàng?”

Lời , Tạ Vân chỉ trợn trắng mắt. Cuối xuân đấy! Nóng đến mức ai cũng mặc y phục mỏng cho mát mẻ, mắc gì nàng khoác áo choàng chứ?

Thái hậu thì bật , nheo mắt đầy ẩn ý, xoay giữ lấy tay Quý Cảnh Lẫm, dịu dàng góp ý: “Dỗ thê t.ử kiểu đó . Phải uyển chuyển một chút, hoặc đơn giản là trực tiếp lấy áo khoác cho nàng mặc.”

Như thể hiện sự quan tâm, vui lòng. Thê t.ử vui vẻ thì nhà cửa cũng ấm êm, hòa thuận.

Nói năng cứng nhắc thế , ai mà chẳng bực . Lỡ thê t.ử còn tủi thì ?

Quý Cảnh Lẫm rõ ràng nghẹn, đáp thế nào, đang lúc lúng túng liền thấy Quý Cảnh Hành từ xa tới, vội vàng chuyển chủ đề: “Đệ đến .”

Hôm nay Quý Cảnh Hành mặc một bộ xuân sam màu vàng nhạt, bên ngoài khoác thêm một lớp áo màu sẫm, thoáng qua vô cùng nhẹ nhàng, đúng kiểu công t.ử nho nhã ôn hòa.

Thấy đến, Tạ Vân cũng giấu nổi vẻ vui mừng. Dù gì thì đây cũng là ôn nhuận như ngọc, đặc biệt còn hợp mắt nàng. Kiểu chỉ cần thôi cũng khiến ăn ngon miệng thêm vài bát cơm.

 

 

Loading...