Xuyên Thư: Tra Phu Tiên Đế Trọng Sinh Rồi! - Chương 23

Cập nhật lúc: 2026-03-02 14:35:05
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3Vf9vpdUjI

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Quý Cảnh Hành bước tới, Thái hậu liền vui mừng mặt, đến mức khóe miệng khép .

Hắn vốn là ôn hòa lễ độ, thấy ba đang đó thì liền nở một nụ dịu dàng như gió xuân, ánh mắt cong cong, giọng cũng mềm mại dễ .

Sau khi lượt chào hỏi, thăm hỏi sức khỏe từng , Quý Cảnh Hành mới nhẹ nhàng bước tới gần, xuống cạnh Thái hậu. Bà lập tức kéo tay , gương mặt mang theo vẻ lo lắng như một già phiền lòng chuyện con cái, chậm rãi : “Bây giờ ai gia chỉ lo lắng cho ngươi. Ngươi cứ khăng khăng chịu thành , rốt cuộc là thế?”

Hắn là ruột với hoàng đế, cưới kiểu thê t.ử nào mà chẳng ? Dung mạo xinh , tài năng xuất chúng, cứ việc chọn.

Thậm chí so với hoàng đế, còn nhiều lựa chọn hơn. Dù gì hoàng đế cũng giữ hình tượng, còn đủ thứ quy tắc, lễ nghi trói buộc.

Còn chỉ là một vị Vương gia, thật sự chẳng vướng bận gì. Thích ai thì cưới đó, chẳng cần cân nhắc quá nhiều.

Nói , quan trọng vẫn là bản .

Mà vấn đề lớn nhất chính là… .

Quả nhiên, Quý Cảnh Hành mím môi, nụ ôn hòa mặt vẫn đổi, nhưng trong giọng mang theo sự kiên định rõ ràng, từng chữ từng câu: "Nhi thần ngưỡng mộ tình cảm sâu đậm giữa trưởng và tẩu t.ử, nên qua loa chấp nhận một cuộc hôn nhân chỉ để ."

Thái hậu lập tức đập mạnh tay vịn ghế đến vang lên bạch: "Ai bảo ngươi chấp nhận cho ? Ý là ngươi nên nghiêm túc tìm kiếm một phù hợp!"

Hắn những lời đó, ánh mắt khẽ liếc về phía Tạ Vân. Nàng hiểu , tất nhiên cũng hiểu rõ ẩn ý lời .

nàng chẳng thể đáp , cũng cách nào hồi đáp.

Nụ bên môi Quý Cảnh Hành thoáng chua xót, chỉ hiện lên trong chớp mắt biến mất.

Không khí lập tức rơi trầm mặc. Đây vốn là một đề tài dễ chịu gì, hễ nhắc đến, khí liền lạnh vài phần.

hôm nay Thái hậu hạ quyết tâm moi cho chuyện , nên tiếp tục lặp ý cũ: "Ai gia sống mấy năm nữa chứ? Nếu kịp thấy con cháu thành gia lập thất, đến lúc nhắm mắt cũng yên lòng!"

Quý Cảnh Hành nhất thời chút luống cuống. Lần Thái hậu cũng y hệt như thế, nhưng khi đó trưởng vẫn chỉ là trưởng, Tạ Vân vẫn là tẩu t.ử của .

Ấy đến mấy ngày , ngày đại hôn định luôn .

Thái hậu liếc một cái đầy trách móc, lạnh lùng hừ một tiếng, đó rút đòn sát thủ cuối cùng. Bà lấy từ trong n.g.ự.c chiếc nhẫn ngọc mà tiên đế từng đeo, vuốt ve bắt đầu rưng rưng rơi lệ.

Miệng còn lẩm bẩm: “Nó… thành a…”

Khóe môi Quý Cảnh Lẫm nhếch lên, lộ một nụ nhàn nhạt. Lấy tinh thần “thà để c.h.ế.t chứ c.h.ế.t ”, liền mở miệng: “Duẫn Chi (tức Quý Cảnh Hành) tuổi cũng còn nhỏ, đúng là nên sớm thành mới . Mấy hôm Nam Dương Hầu còn dâng sớ, tỏ ý kết thông gia với hoàng tộc.”

Câu cố tình như thế, bởi đúng là Nam Dương Hầu ý định kết , nhưng đối tượng , gả con gái duy nhất hậu cung.

Con gái Nam Dương Hầu là tiếng tăm, gọi là “tiểu Quan Âm”, nổi danh với vẻ hiền lành nhân hậu, như thể từ bi phổ độ chúng sinh.

Mà đặc điểm lớn nhất của nàng chính là dung mạo quá mức thanh tú, giữa hai hàng mày một nốt ruồi son nhỏ, khuôn mặt tinh xảo phối với biểu cảm dịu dàng từ bi, thì...

Tạ Vân âm thầm nghĩ bụng: Đây đúng là một cực phẩm “bạch liên” (ý chỉ kiểu ngoài thì tỏ vẻ thanh cao, hiền thục, nhưng thật tâm cơ đầy ) mà.

Khuôn mặt Bồ Tát, tâm địa rắn rết, chính là kiểu như . Kiếp , Trinh Quý Nhân sảy t.h.a.i liên tiếp, một cái một cái, đều là do ái nữ duy nhất của Nam Dương Hầu gây .

Thủ đoạn của nàng cực kỳ lợi hại, thể là vai phản diện lớn nhất trong hậu cung. Thứ đáng sợ nhất mà nàng nắm trong tay chính là “thần khí phá thai”, màu mùi, khó lòng đề phòng, chỉ cần dùng một chút là chuẩn xác tuyệt đối.

Nghĩ đến đây, Tạ Vân khỏi rùng một cái, trong lòng thầm c.h.ử.i: "Má nó! Nhân vật như mà cũng hậu cung, thật sự chống đỡ nổi ."

thế nào, nàng cũng hun đúc bởi tư tưởng xã hội chủ nghĩa và những giá trị tích cực. Nếu chỉ đề phòng thì còn tạm, chứ gặp loại đấu tay đôi trực diện thế … nàng thật sự chơi .

Hiện tại, tuy hậu cung chút sóng gió lặt vặt, nhưng so với quá khứ thì vẫn xem là yên bình.

Chỉ là hiện tại Nam Dương Hầu chuyển ánh mắt sang Đoan Vương, điều khiến Tạ Vân trong lòng thật sự thở phào nhẹ nhõm. đồng thời, nàng cũng bắt đầu lo lắng cho Quý Cảnh Hành.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-tra-phu-tien-de-trong-sinh-roi/chuong-23.html.]

Lại sang Quý Cảnh Lẫm với nụ nhẹ nhàng, thoải mái , nàng bỗng cảm giác. Hắn e là chuyện gì đó .

Quý Cảnh Hành cụp mắt, chậm rãi lên tiếng: “Một nữ nhân thanh danh như Bồ Tát, e là vốn nhằm mà tới, chỉ sợ trong lòng mưu đồ khác.”

Vừa , ánh mắt liếc sang Quý Cảnh Lẫm và Tạ Vân, sắc mặt trở nên nghiêm túc: “Nam Dương hầu là kẻ tâm địa thâm hiểm, dã tâm nhỏ, nên thận trọng đề phòng. Không thể cứ thế mà thuận theo ý .”

Thái hậu suy nghĩ một lát, gật đầu đồng tình: “Cưới vợ kiểu gì cũng , chỉ riêng loại 'họa thủy tô son' như thì tuyệt đối thể bước chân cửa.”

Nữ nhân trong thiên hạ thiếu, nhưng cả nước đều đến danh tiếng Bồ Tát của nàng , thì e là chỉ duy nhất một như thế.

Quý Cảnh Lẫm cũng chỉ tiện miệng nhắc đến chuyện đó thôi. Dù Duẫn Chi (Quý Cảnh Hành) cũng là ruột của , đ.â.m một nhát cho đau cũng , nhưng nếu thật sự đẩy Quý Cảnh Hành hố lửa, nỡ.

Vì thế, nghiêm túc : “Vài ngày trẫm cân nhắc . Người thường nữ nhi giống cha, trong triều ít vị đại thần là mỹ nam t.ử nổi danh. Con gái của bọn họ chắc cũng chẳng kém cạnh gì.”

Hắn còn hết, thì Quý Cảnh Hành từ tốn mở miệng: “Hoàng Vân Vân, còn cứ mãi để tâm đến nữ nhi nhà gì?”

Thái hậu tới đó, cũng còn giữ nổi nét mặt, bật ha ha : “ , cũng thể để Vân Vân nhà chúng , hiền lành thật thà, bắt nạt.”

Nghĩ đến đời , Hoàng hậu đúng là kiểu đanh đá, sắc sảo, chẳng liên quan gì đến "hiền lành thật thà" cả.

Tạ Vân cũng nhịn mà gật gù trong bụng, giữa một đám tinh ranh như hồ ly, thì nàng quả thật là hiền lành, thật thà và đáng yêu nhất .

Nói xong, Thái hậu vỗ vỗ tay Tạ Vân, xoay sang Quý Cảnh Hành, mặt nghiêm : “Cho ngươi thêm một năm nữa, nhưng thể trì hoãn mãi. Dù gì cũng thành gia mới lập nghiệp, chuyện thể thiếu !”

Quý Cảnh Hành ngoài mặt phản bác, nhưng trong lòng nghĩ: Có thể kéo thêm ngày nào thì ngày đó.

Hôm nay cung vốn là vì chuyện Tiêu Thu Mính. Tiêu gia đến cầu , cũng mặt đỡ đôi câu.

một lát , mới thở dài, : “Không Hoàng định xử lý Thu Mính thế nào?”

Vừa dứt lời, Thái hậu lập tức vui, sa sầm mặt , trách : “Thu Mính là thư đồng của ngươi, tình cảm sâu đậm là . Vân Vân cùng ngươi lớn lên từ nhỏ, là tẩu t.ử của ngươi, thể để khác lấn át ? Ta đây, là bà già đồng ý!”

“Vân Vân nhà đây suýt nữa là mất mạng! Tình cảm là hai bên đồng lòng, còn ép buộc thì là chuyện khác! Một bên còn thể cứu vãn, còn bên thì là vết thương tâm lý thể lành !”

Quý Cảnh Lẫm cũng lập tức sang lườm một cái sắc bén như d.a.o, ánh mắt lạnh lùng đến mức như : “Ngươi dám mở miệng xin tha, trẫm sẽ xử ngươi !”

“Các hiểu lầm , ý của là…” Vừa , dùng chiếc quạt ngọc gõ nhẹ lòng bàn tay, trong ánh mắt hiện rõ vẻ lạnh lùng tàn nhẫn: “Đày Lĩnh Nam sung quân, thật tồi, giữ cái mạng, nhưng chịu khổ cả đời.”

“Chứ nếu thật sự một đao c.h.é.m c.h.ế.t, thì chẳng còn đau khổ là gì nữa.”

Quý Cảnh Lẫm xoay sang Hoàng hậu, hỏi: “Vậy, ý của nàng thế nào?”

Tạ Vân do dự. Thật nàng cũng nên xử lý thế nào cho đúng. khi nhớ đêm đó, sự sợ hãi, tuyệt vọng như chìm xuống đáy vực, nàng lập tức lạnh lòng, kiên quyết : “Vậy thì… đày đến Lĩnh Nam . Khổ một chút, mệt một chút, nhưng còn giữ mạng sống.”

Dù gì nữa, nếu chuyện của nàng thật sự vạch trần, thì cả mạng sống cũng giữ , chứ đừng gì đến sung quân .

Quý Cảnh Lẫm gật đầu, giọng dứt khoát: “Vậy thì cả nhà sung quân tới Lĩnh Nam khai hoang!”

Chuyện tới đây coi như quyết định xong.

Chỉ là, trong lòng Tạ Vân vẫn thấy bất an, kiểu như Tiêu Thu Mính, tâm lý rõ ràng vấn đề. Nghe thì vẻ si tình, gọi thì là “cuồng yêu”, nhưng thực thẳng là biến thái.

Nàng lo sợ sẽ tìm cách kinh thành trả thù, mà con thể lúc nào cũng sống trong đề phòng. Không ai thể chống chọi với kẻ điên triệt để .

Chỉ là, hiện tại nàng bằng chứng, chuyện vẫn xảy , nên nàng thể kết tội .

Quý Cảnh Lẫm khẽ nheo mắt, tội thì xử xong . Còn thể sống mà đến Lĩnh Nam , thì… xem vận của thôi.

 

 

Loading...