Xuyên Thư: Tra Phu Tiên Đế Trọng Sinh Rồi! - Chương 25

Cập nhật lúc: 2026-03-02 14:35:07
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8pggHUMxpg

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Việc ngươi giữ bằng chứng gì ?” Tạ Vân nheo mắt , dùng móng tay dài khẽ cào mặt bàn phát tiếng rít ch.ói tai, rõ ràng là đang tức giận.

“Có giữ.” Quý phi trả lời chắc chắn: “Mấy bức di ảnh đó l.ồ.ng trong khung gỗ, chất liệu giống hàng thường, hiện giờ đang giấu gầm giường của nàng .”

Quý phi liếc mắt Tạ Vân, như việc, ngươi cứ yên tâm’.

“Còn về những cung nữ từng nhúng tay chuyện , sót một ai, thần đều nhớ rõ tên tuổi. Danh sách mang theo bên , lát nữa thần sẽ cho đưa đến cho ngài.”

Quý phi mím môi nhẹ, nhờ ánh nắng tháng Tư phảng phất hương hoa, vẻ mặt bình thường bỗng trở nên xinh nổi bật.

Nhân dịp nàng thành thật như , Tạ Vân cũng bạc đãi, thái độ thiết hơn mấy phần.

Đợi đến khi bóng Quý phi dần khuất hành lang, Tạ Vân liền siết tay , trong lòng nổi giận. Dù gì nàng cũng là xuyên tới đây, đối với mấy chuyện huyền học, tà thuật ma mị vốn tin lắm. Cảm giác kiểu đó, nó mơ hồ khiến rợn gáy.

Tạ Vân vốn vẫn tránh xa với mấy chuyện mê tín, kiểu như “kính nhi viễn chi” – kính trọng nhưng dây . nay bọn họ dám trực tiếp tay với nàng, thì đừng trách nàng tay tàn nhẫn.

Tất cả những liên quan đều bắt , mỗi nhốt riêng một phòng. Suốt ba ngày đầu, cho một giọt nước một hạt cơm nào, cứ thế để họ tự chịu đựng, đói khát đến tận xương tủy.

Đến ngày thứ tư, mới đem cơm nước lên. Không cơm thường, mà là một bữa thật thịnh soạn: lẩu nóng hổi bốc khói nghi ngút, nồi còn đốt củi thật mạnh để sôi ùng ục; bên cạnh là một nồi dầu sôi lăn tăn, rưới hành, gừng, tỏi khiến mùi thơm bốc lên nức mũi.

Hương thơm mê nhanh ch.óng lan tỏa khắp căn phòng.

Đừng đến việc tận mắt chứng kiến, chỉ cần tưởng tượng thôi cũng đủ khiến vị giác kích thích đến mức nước miếng tuôn ròng ròng.

Những hầu trong cung, nếu đến trung thành, thì trung thành cũng chỉ là với Hoàng đế và Hoàng hậu mà thôi. Với khác, họ chẳng dám thật lòng trung thành gì.

Sau một phen hành hạ như , nào cũng ngoan ngoãn mặt. Chuyện nên nên , đều lượt khai sạch sẽ, sót một chuyện nào.

Tạ Vân cầm bản cung khai, thấy buồn . Những vốn chẳng rốt cuộc nàng cần thứ gì, thế mà dám nhắm mắt khai đại, đúng là gan trời!

Chỉ Lan Đáp Ứng, giãy thế nào cũng thoát tội. Việc rõ như ban ngày, thể chối cãi.

Lúc nàng mới thật sự cảm thấy sợ hãi, quỳ rạp xuống đất lóc cầu xin: “Hoàng hậu nương nương, xin ngài thương tình độ lượng, tha cho tần một con đường sống!”

“Là tần nhất thời hồ đồ, ma xui quỷ khiến mới chuyện như …”

Càng càng sai. Vừa nàng nhắc đến “quỷ”, sắc mặt Tạ Vân liền trầm xuống, lạnh lùng nàng chằm chằm. Vốn định xử phạt ngay tại chỗ, thì đột nhiên thấy Quý Cảnh Lẫm sải bước tới.

Lan Đáp Ứng như vớ cọng rơm cứu mạng, lập tức nhào đến quỳ lạy, dập đầu ngừng.

Quý Cảnh Lẫm quanh, thấy mười mấy cung nữ trói , vẻ mặt ngạc nhiên: “Chuyện gì ? Sao rối loạn như thế ?”

Tạ Vân giữ vẻ mặt bình tĩnh, kể bộ sự việc, thêm bớt một chữ, cũng chẳng gì quá lời. càng kể, nàng càng tức, đến cuối cùng trong ánh mắt mang theo chút ấm ức.

Quả nhiên, Quý Cảnh Lẫm xong sắc mặt cũng tối sầm . Tạ Vân thấy , cứ nghĩ rằng cho rằng tay quá nặng, trong lòng khỏi lo lắng, cúi đầu.

Không ngờ : “Được , chỉ là chút chuyện vặt thôi mà. Trước , trong hậu cung , bất kể là phi tần cung nữ, chẳng ai so với nàng. Nếu nàng vui, ai chọc giận, cứ một cước đá văng .”

“Nàng hiền lành là chuyện , nhưng cũng đừng quá mềm mỏng như thế nữa.”

Quý Cảnh Lẫm ngay mặt bao nhiêu , liên tục “giáo huấn” nàng một trận trò. Tạ Vân thì c.ắ.n môi, mặt đầy uất ức, kịp phản ứng, xoay sang đám cung nhân đang quỳ.

Ánh mắt lạnh lùng như băng, khóe môi nhếch lên đầy giễu cợt, giọng cũng lạnh thấu xương: “Những lời nãy giờ, các ngươi đều thấy chứ?”

Trong hoàng cung, thể diện của hoàng gia đôi khi giữ, cho nên đối với hầu, họ thường tỏ “khoan dung”, nặng thì nâng lên, nhẹ thì hạ xuống.

nếu dám chuyện phản nghịch, x.úc p.hạ.m chủ t.ử, thì bất kỳ ai cũng dám giữ dùng nữa.

“Lan Đáp Ứng mua chuộc cung nhân, mưu hại con nối dõi hoàng tộc, phạt đ.á.n.h 100 trượng, cha đày ba ngàn dặm, đời đời triệu hồi.”

“Còn đám cung nhân liên quan, đ.á.n.h 100 trượng, đuổi khỏi cung, nhà treo bảng 'bất trung, phù hợp quy tắc'.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-tra-phu-tien-de-trong-sinh-roi/chuong-25.html.]

Hai án phạt công bố xong, Lan Đáp Ứng lập tức sụp đổ, ngã gục mặt đất, ánh mắt tràn đầy tuyệt vọng.

Tạ Vân ban đầu còn xót xa, cảm thấy hình phạt phần nặng tay, nhưng câu tiếp theo của Lan Đáp Ứng khiến nàng hiểu rõ: Người đáng thương, ắt chỗ đáng giận.

Lan Đáp Ứng gào lên trong điên loạn: “Hoàng hậu, ngươi ghen tị, một chiếm lấy hoàng thượng, cho các phi tần sủng ái! Trong cung chỉ mỗi ngươi mang thai, ngươi còn dám tự xưng là quốc mẫu ?”

“Ngươi m.a.n.g t.h.a.i mà tay vẫn vấy m.á.u, ngươi với đứa con đều sẽ kết cục !”

Những lời nguyền rủa cay độc tuôn như nước khiến đám đông chấn động, nhưng Tạ Vân dần lấy vẻ bình tĩnh.

Nàng lạnh giọng lệnh: “Lập tức bịt miệng nàng . Để khinh bỉ nàng !”

Chuyện chỉ là lấy mạng, mà còn là đòn đ.á.n.h danh dự từ trong ngoài. Bị bao nhiêu chứng kiến cảnh nh.ụ.c m.ạ phạt đòn giữa sân đình, thể diện còn, cả gia tộc cũng cúi đầu sống trong hổ.

Ban đầu, Tạ Vân định tay quá tàn nhẫn. Dù đứa con trong bụng vẫn là quan trọng nhất, cần tích phúc. tay thì xong, Lan Đáp Ứng tự gây họa, tự chuốc lấy.

Lẽ chỉ phạt trượng là đủ, vẫn còn đường sống. một khi để cùng nhục, thì với phận phi tần, kiểu gì nàng cũng nhà ép c.h.ế.t vì quá nhục nhã.

Lần , Tạ Vân mới thực sự hiểu: Lời đồn, đôi khi còn sắc bén hơn cả d.a.o kiếm.

Lan Đáp Ứng vẫn còn cố chấp, nhưng miệng nhét giẻ, mắt trợn ngược, mặt đỏ gay, mà thể nổi một câu.

Tạ Vân nhíu mày, sang Quý Cảnh Lẫm, duy nhất ở đây vẻ đang khó chịu.

Rốt cuộc, vẫn là nguyên nhân khiến bao rắc rối phát sinh.

Dù quyền lực hậu cung đang trong tay Tạ Vân, nhưng nàng và Lan Đáp Ứng vốn tư thù. Giữa họ chẳng khác gì một trông chùa và kẻ đến cúng, nàng chỉ quyền trông coi, sắp xếp, chứ hề nắm quyền sinh sát thực sự.

Mười hai Ty Giám vốn là cơ cấu độc lập, lâu nữa sẽ giao tay Đoan Vương quản lý. Với phận Hoàng hậu như nàng, thực cũng chẳng quyền lực lớn như ngoài tưởng.

“Đều là của ngài!” Khi lui xuống, trở nội thất, Tạ Vân liền phồng má tức giận trách móc.

Quý Cảnh Lẫm bật : “Sao thành của ? Nàng thật là oan cho quá .”

Tên đúng là vô liêm sỉ giới hạn, chuyện gì cũng thể thoát , y như thể tai họa tự nhiên từ trời rơi xuống.

“Ngài còn dám ! Không trách ngài thì trách ai? Những đó chẳng đều do ngài chọn đưa cung !” Tạ Vân tức giận đến mức chống nạnh, còn đưa tay nhéo tai đầy oán khí.

Quý Cảnh Lẫm thản nhiên ghế thái sư, phất tay bảo dâng , uống một ngụm dịu cổ họng mới sang Hoàng hậu đang nổi nóng như trẻ con.

“Vậy nàng nghĩ xem, những đó rốt cuộc từ ?”

Nghe , Tạ Vân cũng khựng , dần chìm ký ức.

Bởi vì truyện gốc là một quyển tiểu thuyết nữ phụ phản công, tất cả từ góc của nữ chính, việc trong cung đều xoay quanh nàng .

giờ đây, Tạ Vân tiếp nhận ký ức của nguyên chủ, tự nhiên cũng hiểu rõ ràng hơn: Đám phi tần đầy rẫy trong cung , rốt cuộc là từ .

Tổng thể mà , cuốn tiểu thuyết bắt đầu từ thời điểm Đế Hậu đại hôn, bản chất là một truyện tình yêu xen lẫn hôn nhân chính trị.

Trước , Hoàng hậu vẫn còn thuần khiết, trong sáng như pha lê, yêu là gì, nên cũng lòng ghen tuông đố kỵ. Chính vì mới chuyện cả hậu cung đầy những phi tần ưu tú, xinh , tài năng, mà ai cũng trầm trồ.

Tất cả đều do một tay nàng thúc đẩy, cho nên thật sự thể trách ai khác.

Còn về Trinh Quý nhân, thì tình huống càng trớ trêu hơn. Quý Cảnh Lẫm lúc đó như nghiện tuyển phi , chỉ cần ai tiến cử là gật đầu, tuyển liền tay. Hồi còn trẻ, quen tâng bốc từ nhỏ, hơn nữa còn hiểu rõ lòng .

Kết quả, trong một cùng Hoàng hậu xem qua danh sách, tiện tay chỉ đại một , chính là Trinh Quý nhân.

Nghĩ thì thật nực , lúc đầu còn tỏ vẻ xem thường, chê bai , mà cuối cùng cái tay tiện chỉ , chẳng cũng là một cái liếc mắt chú ý đến dung mạo ?

 

 

Loading...