Xuyên Thư: Tra Phu Tiên Đế Trọng Sinh Rồi! - Chương 27

Cập nhật lúc: 2026-03-02 14:35:09
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6mkpcAWJ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tạ Vân thì cứng rắn là , nhưng Định Bắc Hầu đại nãi nãi sụt sùi, nước mắt nước mũi lấm lem, lòng nàng cuối cùng cũng mềm xuống, vẫn gật đầu đồng ý chuyện .

Dù trong lòng tức giận vì sự cam chịu đến ngốc nghếch , nhưng nàng cũng hiểu rõ, đây là dấu ấn của thời đại, chuyện mà một cá nhân thể đổi.

Nếu nàng đến từ tương lai, lẽ nàng cũng sẽ giống như vị đại nãi nãi cam chịu, cam khổ, nghĩ rằng đó là thiên chức, là mệnh của nữ nhân.

Ý nghĩ lướt qua trong đầu, nàng bất giác ngẩn , khỏi về nghĩ đến bản . Nếu sống như thế đến già, sinh sinh, sống cuộc đời chỉ xoay quanh việc mang nặng đẻ đau… thì thật sự quá đáng sợ.

Mấu chốt là, bây giờ biện pháp tránh thai. Mà cứ bên bờ sông như thế , nào ai dám chắc sẽ trượt chân ướt giày?

Nếu cách gì đảm bảo, thì thật sự .

Tạ Vân hít sâu một , khẽ gọi thầm trong lòng: “Hệ thống, biện pháp tránh t.h.a.i nào ?”

Tạ Vân ngẫm nghĩ một hồi, cuối cùng vẫn quyết định cầu cứu bàn tay vàng của .

Hệ thống tỏ vẻ bất đắc dĩ: “Chúng là hệ thống cổ ngôn, xin nhấn mạnh … CỔ! NGÔN!”

Tạ Vân tỏ ý hiểu, hơn nữa là hiểu rõ.

Hệ thống tiếp tục giải thích: “Thế giới cổ ngôn thường theo lòng , mà lòng nơi đây là... sinh, sinh nữa, sinh mãi. Phúc lộc đầy nhà mới là lẽ thường. Hiếm ai chủ động con.”

Ở thời đại , sinh con cũng hẳn là chuyện quá cực nhọc như tưởng tượng. Chỉ cần nhà điều kiện một chút, mời bà v.ú, nha , gã sai vặt hầu hạ chu đáo, thì là chủ mẫu, cơ bản chẳng động tay động chân việc gì.

Khó khăn nhất chỉ là lúc sinh nở, mà đoạn cũng chỉ diễn trong khoảnh khắc ngắn ngủi. Bởi thế cho nên, phần lớn nữ nhân đều cam tâm tình nguyện sinh, ai thấy đó là gánh nặng.

Tuy rằng tai biến sản khoa xảy , nhưng cũng chỉ là trường hợp hy hữu. Ai ai cũng tự nhủ: "Chuyện đó đến lượt ."

Thế nên, tìm một biện pháp tránh t.h.a.i trong bối cảnh như , đúng là... .

Tạ Vân là đầu tiên từ khi hệ thống, dám mở miệng hỏi điều đó.

Nghe xong lời giải thích, Tạ Vân cảm thấy cả đều khó chịu, trong lòng như một luồng khí nghẹn ứ thông, cố nhịn mới bùng nổ.

Nàng cam lòng, bèn đổi hướng thỉnh cầu: “Vậy... tự khống chế tình huống m.a.n.g t.h.a.i thì ? Có cách nào ?”

Ví như nàng sinh thì mới thể mang thai, còn nếu nàng sinh… thì dù thế nào cũng hoài thai, ý là như thế.

Hệ thống nhất thời rơi trầm mặc, im lặng suy nghĩ lâu mới từ từ :

“Hình như... một loại quả gọi là Nguyện Quả. Ăn mẫu quả , đó nếu m.a.n.g t.h.a.i thì ăn thêm t.ử quả. Không ăn t.ử quả thì thể mang thai.”

Loại quả thoạt cũng chẳng gì nổi bật, dễ bỏ qua. Nếu kiểm tra kỹ, nó cũng chẳng gây chú ý.

“Tốt quá ! Vậy để thu hoạch quả ?” Tạ Vân hai mắt sáng lên, xoa tay hưng phấn. Có thứ trong tay, chẳng thể tự nắm lấy vận mệnh ?

Bằng , cứ như nữ nhân thời đại , cứ mãi sinh con nối tiếp , sinh đến tàn kiệt sức, thật sự quá bi t.h.ả.m.

Chỉ là... loại t.ử mẫu Nguyện quả cần điểm tích phân khá nhiều. Mà hiện tại nàng vẫn còn thiếu hệ thống tới một trăm điểm tích phân.

Trước đây bảo nhiệm vụ để tích điểm, nàng cứ khất mãi chịu . Dù cũng chẳng ai hối thúc, nàng liền... kệ luôn.

Giờ mới thấy, tích phân quả thực quan trọng.

Nàng nghĩ đến gần đây, ánh mắt của Quý Cảnh Lẫm dường như luôn ẩn nhẫn đến đỏ hoe. Một vị hoàng đế, thể vì nàng đang m.a.n.g t.h.a.i mà kiên nhẫn giữ bao lâu như , gì quá giới hạn, nhiều lắm cũng chỉ là hôn nhẹ một cái, là cố gắng lắm .

Ban đầu nàng còn tin, nên lén hỏi hệ thống xem Quý Cảnh Lẫm lưng nàng còn thiết với ai bên ngoài , kết quả… hệ thống đáp: Không .

Lúc đó nàng mới , hóa lừa nàng.

Người nhịn lâu quá thì khó mà chịu đựng nổi. Mà nhắc tới, thì thấy Quý Cảnh Lẫm nhẹ nhàng vén rèm, bước nội thất.

Hôm nay mặc một trường bào màu xanh lam nhạt, kiểu dáng đơn giản, chỉ thêu vài cánh hạc trắng tung bay cùng mấy nhành tùng thẳng .

Cả như một ngọn núi lớn sừng sững, trầm mà an .

Tạ Vân khẽ , yểu điệu bước lên đón, thuận tay vờn lấy ngón tay thon dài của , còn cố tình nghiêng mắt liếc trộm biểu tình gương mặt .

“Bệ hạ, dùng cơm tối ?” Nàng dịu dàng hỏi, giọng mềm mại như nước.

Nàng hôm nay cố tình chọn bộ váy ôm n.g.ự.c, phần dải lụa nhẹ khóa ngay n.g.ự.c, khiến dáng vóc càng thêm thanh thoát, quyến rũ.

Từ khi mang thai, vòng một của nàng như thể “phát triển” nữa, căng đầy. Vạt áo mỏng mảnh chỉ vặn phủ lên, mỗi một cử động đều phập phồng lay động, như đang khiêu khích.

Quý Cảnh Lẫm khẽ nuốt nước bọt, cố ý đầu để che giấu cảm xúc: “Trẫm dùng bữa . Ngươi cần bận tâm mấy chuyện , cứ xuống nghỉ ngơi .”

, ánh mắt vẫn dừng nơi bụng nàng, trong ánh giấu sự dịu dàng: “Hôm nay... con quấy phá ngươi ?”

Nghe , Tạ Vân ngượng ngùng. Từ khi cảm nhận t.h.a.i động, nàng như hóa thành .

Không việc gì là nàng nghiêng giường, tay ôm bụng, yên lặng chờ con đạp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-tra-phu-tien-de-trong-sinh-roi/chuong-27.html.]

May mà đứa bé cũng ngoan, thường xuyên nhẹ nhàng chuyển động trong bụng, như chú cá nhỏ đang quẫy đuôi, mềm mại, dịu dàng mà ấm áp.

Chỉ cần nghĩ đến điều đó, khóe môi nàng liền khẽ cong lên, nụ hiền hòa như nước.

Ánh mắt Quý Cảnh Lẫm bỗng khựng . Trong khoảnh khắc , như kéo về quá khứ.

Kiếp , lúc ... đang gì?

Có lẽ vẫn đang bận chính sự triều đình. Thỉnh thoảng ghé qua Ngự Hoa Viên tình cờ gặp Trinh quý nhân, nàng khi tươi tắn, hoạt bát, lúc nào cũng .

Có vẻ lúc đó nàng xinh hơn bây giờ một chút? Làn da cũng mịn màng, tươi tắn hơn. Hắn vốn là vô tình, nhưng cũng cự tuyệt.

Sau đó…

Ánh mắt Quý Cảnh Lẫm dần trở nên sâu xa. Hắn bắt đầu cảm thấy gì đó đúng.

Rõ ràng trong lòng tình cảm, nhưng chân cứ bước đến gần nàng . Có lúc còn những lời chính cũng hiểu vì thốt lên.

Như thể, đó .

Nghĩ đến đó, khẽ thở dài trong lòng. Kiếp , từng gần nàng .

Thế mà giờ , nàng thật sự chẳng gì nổi bật, thậm chí còn phần nhạt nhòa... Vậy mà kiếp , say mê nàng đến như .

Nghĩ kỹ mới thấy, đúng là như ma quỷ dẫn lối, thật hoang đường.

Tạ Vân hề , trong khoảnh khắc đó Quý Cảnh Lẫm đang hồi tưởng nhiều đến thế. Nàng chỉ cảm thấy sốt ruột, hôm nay nàng chủ động nắm lấy tay , cử chỉ còn mang theo vài phần ám rõ thế .

Nàng cũng gương ngắm chính bao nhiêu . Dáng , cong nở, dáng uyển chuyển, thế nào cũng là mười phần mê .

thèm lấy một cái?

Đến gần , hôn một cái ! Chỉ cần như là nàng thể thành nhiệm vụ. Một nhiệm vụ đơn giản nhất trong danh sách, thể thất bại chứ?

Nàng "xuống nước" đến thế , nếu vẫn ... thật sự là đả kích lòng tự tôn quá lớn.

Môi bóng loáng, nàng cố tình tô một lớp phấn nhẹ, còn chọn loại dầu độ bóng cao, khiến cánh môi trở nên hồng hào, căng mọng. Thời đại mỹ phẩm gì, chắc hẳn mới mẻ lắm chứ?

... nàng cũng dám chắc.

Nào ngờ lúc , Quý Cảnh Lẫm cuối cùng cũng nghiêm túc đ.á.n.h giá nàng một lượt. Hắn một hồi thật lâu, đó chợt hỏi bằng giọng nghiêm trang: “Tối nay... ăn nhiều giò quá ?”

Tạ Vân: “…”

Nàng sững , đưa tay nhéo nhéo má . Không thể nào, mới một bữa cơm thôi mà, thể tròn lên ngay ?

“Không mà...” Nàng ấm ức .

Quý Cảnh Lẫm từ tay áo rút một chiếc khăn gấm, cẩn thận giúp nàng lau khóe môi, lau nghiêm túc : “Vậy chắc là do ăn nhiều thịt gà . Nhìn quanh miệng ngươi bóng nhẫy cả lên, trẫm giúp ngươi lau sạch.”

Hắn với vẻ mặt giống như chờ ban thưởng: “Mau cảm tạ trẫm .”

Tạ Vân suýt chút nữa bật . Nàng mất bao công sức mới tô son bóng cho đôi môi xinh , ghét bỏ tiện tay chùi sạch một chút thương tiếc.

Thật sự khiến hét lên như con gà chọc tiết!

Uể oải phịch xuống mép giường, nàng bực rút chiếc dải lụa vắt ở cổ, ném qua một bên, thật là cố tình ném thẳng mặt !

Quý Cảnh Lẫm thì ung dung vứt chiếc khăn gấm phía cho cung nhân hầu, đó vô cùng nghiêm túc hỏi: “Thạch Lựu, ngươi ?”

Tạ Vân: “…”

Cầu xin ngươi, im miệng giùm cái.

Tra nam đáng sợ, đáng sợ là cái loại tra nam đầu óc thẳng như sắt thép thế !

Sau khi tắm rửa xong, nàng xuống giường, tim đập thình thịch. Nàng thầm nghĩ: cơ hội thật quá .

Đêm khuya tĩnh lặng, nam nữ độc cùng chung chăn gối...

Không tới chuyện gì mặn nồng, ít nhất cũng một nụ hôn chứ nhỉ?

Nàng đưa ánh mắt sáng rỡ đầy kỳ vọng sang bên cạnh, chỉ thấy Quý Cảnh Lẫm đang mặc một bộ trung y màu trắng ngà, thắt lưng buộc lỏng, lộ phần n.g.ự.c trắng ngần, rắn chắc bên trong.

※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※

Tạ Vân (cắn răng): Dù cũng một đêm dài phía … Tới nào, vui vẻ một chút cũng c.h.ế.t !

Quý Cảnh Lẫm: Khò khò khò... Zzz...

 

 

Loading...